Rồng Ăn Cỏ 5000 Năm Tuổi - Chương 15: – Even further below the underground ruins

[previous_page]

[next_page]

Ta thức giấc ở chốn địa lao tăm tối. Khi rơi xuống hố sâu, ta đã chuẩn bị tâm lý cho cái chết, nhưng ngạc nhiên thay, lúc cử động thân thể thì chẳng thấy đau đớn chút nào. Có vẻ như nguyên nhân khiến ta ngất đi là do cú sốc tâm lý.

Nhìn lên cái hố vừa rơi xuống, hóa ra đó không phải là một vực thẳm thẳng đứng, mà đúng hơn là một đường trượt dài. Ngoài độ dốc lớn, những hòn đá trên máng trượt còn được mài nhẵn thín, nên trừ khi có giác hút, nếu không thì cơ hội leo lên của ta chẳng cao cho lắm.

“… Tiêu đời rồi.”

Trải dài phía trước trong không gian dưới lòng đất là một đường hầm mờ mịt. Trên bề mặt tường mọc đầy rêu phát sáng, đóng vai trò như một nguồn sáng tự nhiên. Dựa vào tiếng nước nhỏ giọt không ngừng từ trần nhà, đây có lẽ là một lối đi tận dụng dòng nước mưa trên thảo luận chảy ngấm vào mạch nước ngầm.

Liệu có còn manh mối nào để thoát ra không — vừa nghĩ ngợi vừa bước tới một bước, —sột soạt— chân ta dẫm phải thứ gì đó.

Xương cốt.

“… Hự!”

Trong lúc kìm nén một tiếng kêu ngớ ngẩn, ta co người lại và va mạnh vào vách tường. Sau khi bắt đầu thở sâu để xoa dịu trái tim đang đập thình thịch, ta nhận ra đó phần lớn là xương động vật. Chúng mang hình thù của một loài thú bốn chân, giống như ngựa hoặc cừu.

“Nó đã lạc vào hang động rồi rơi xuống đây sao…? Thật đáng thương.”

Chắc là chưa lâu lắm kể từ khi bọn cướp biến hang này thành sào huyệt của chúng. Nếu nơi đây từng bị bỏ hoang trước đó, thì một bi kịch như vậy hoàn toàn có thể đã xảy ra.

“Không sao cả… Sẽ ổn thôi. Nếu ta đợi một ngày, Rēko sẽ quay lại và lập tức tìm thấy ta. Đến lúc đó, ta chỉ việc đánh lừa con bé, rằng ta đang chợp mắt ở cái nơi trông ấm cúng này thôi…”

Nghe có vẻ thảm hại thật, nhưng ta đã từ bỏ ý định tiến sâu hơn vào trong hang rồi. Theo những gì chiếc mũi của ta có thể ngửi thấy, phía trước không hề có mùi hôi của dã thú hay quái vật. Dù vậy, cứ mù quáng tiến bước mà không có bất kỳ sự đảm bảo nào thì thật là ngớ ngẩn. Hơn hết là rất đáng sợ.

Tuy nhiên, khi ngồi ngẩn ngơ một lúc lâu, ta chợt nhận ra ngay bên cạnh cái hố mình vừa trượt xuống lại có đặt một cuốn sách duy nhất. Tiến lại gần để xem xét, hóa ra nó chẳng hề bị hư hỏng chút nào dù bị bỏ mặc trong một cái hang ẩm ướt. Nó có vẻ được làm từ một loại giấy đặc biệt. Viết trên bìa bằng ngôn ngữ loài người cổ đại với thứ mực phát sáng để có thể đọc được trong bóng tối là tựa đề sau.

『Nhật ký thám hiểm: Hang tế lễ Thần Săn Bắn』

Vì nó được làm cho con người đọc, ta phải thật cẩn trọng khi lật từng trang sách. Dù vậy, nội dung bên trong đã thắp lên trong ta một niềm hy vọng lớn lao.

Rốt cuộc, cuốn sách này chứa đựng những ghi chép của các nhà thám hiểm để trao đổi thông tin, có lẽ là trước khi cái gọi là hội thám hiểm được thành lập.

『——Hang động này do tộc thợ săn từng sinh sống trong vùng xây dựng, như một ngôi đền để tôn thờ vị thần của họ. Bắt sống con mồi, trang trí cơ thể nó bằng châu báu rồi đưa xuống lòng đất như một vật tế dâng lên Thần Săn Bắn là phong tục của họ. Tuy nhiên, kho báu đã bị bọn cướp qua đường lấy mất, thứ còn lại chẳng có gì ngoài những bộ xương động vật đã mục nát một phần. Do sự đóng cửa hoàn toàn của các di tích cổ, quái vật hay các dạng sinh sống nguy hiểm ẩn náu bên trong chưa từng được ghi nhận.』

Thậm chí còn có cả một tấm bản đồ được vẽ một cách cẩn thận, chỉ rõ tuyến đường mà bọn cướp đã đào bới, đi sâu đến tận lối ra của hang. Nhìn vào trang cuối liệt kê những điều cần chú ý ở vùng lân cận, cũng không có quá nhiều điều phải lo lắng.

『Trong trường hợp mưa lớn có nguy cơ ngập lụt.』

『Rêu trơn trượt, hãy chú ý bước chân.』

『Đây là một hầm ngục có rủi ro thấp. Do đó, nó thường được trẻ em của các nhà thám hiểm dùng làm sân chơi. Nếu ai đó phát hiện ra thứ gì đang di chuyển, hãy kiềm chế không tấn công ngay lập tức.』

Những lời dặn dò đáng yêu phần nào hé lộ điều kiện sống thời bấy giờ. Sau khi nó hoàn toàn xua tan đi sự căng thẳng trong ta, ta gật đầu thấu hiểu.

“Vì đây là một hầm ngục yên bình nên ta chắc chắn có thể trốn thoát, dù chỉ có một mình đi nữa. Thử sức một chút coi như để thử can đảm cũng không phải là một ý tồi, nhất là khi ta muốn tránh việc phải đưa ra những lời bào chữa kỳ quặc với Rēko càng nhiều càng tốt.”

Cuốn sách này củng cố cho việc chiếc mũi của ta không ngửi thấy mùi quái vật nào là hoàn toàn chính xác. Vì đây là một nơi an toàn, đến mức trẻ em dùng làm sân chơi, việc loại trừ mọi nguy hiểm ngoại trừ nguy cơ trượt chân té ngã xem chừng là một ý kiến hay. Hôm nay thời tiết lại quang mây, nên chẳng cần phải lo lắng về chuyện ngập lụt.

Chính vì thế, bất chấp sự phán đoán khôn ngoan của bản thân, ta đã lướt qua câu cuối cùng mà không mảy may suy nghĩ nhiều về nó.

『Điều cần ghi nhớ đối với các nhà thám hiểm sử dụng dã thú. Sẽ không có hại gì nếu chúng bước vào cùng con người; tuy nhiên, nếu lũ dã thú đi vào mê cung một mình, chúng sẽ, không có ngoại lệ, biến thành xương cốt.』

Ta của lúc đó, vì cảm giác nhẹ nhõm mà đã hoàn toàn quên mất điều đó. Sự thật rằng, nếu tính theo tiêu chuẩn loài người, ta cũng thuộc chủng loại dã thú.

Truyện liên quan

Sạc Ma Thuật Bằng Nụ Cười Hoàn thành Nhật Bản

Sạc Ma Thuật Bằng Nụ Cười

Light Novel 三木なずな
Cập nhật: 3 ngày trước

Ta bị triệu hồi đến một thế giới hoang tàn và nhận được khả năng sáng tạo đủ thứ.. Vì ...

176 334