Rồng Ăn Cỏ 5000 Năm Tuổi - Chương 18: – A useless present
[previous_page]
[next_page]
Vào độ đầu ngày, khi đường chân trời đồng cỏ dần chuyển màu trắng muốt, ta cảm nhận được cái chết đang đến gần. Ta tự hỏi liệu con bướm đang vỗ cánh kia có phải chăng chính là sứ giả dẫn đường của âm ti. Chìm sâu vào lớp cỏ mềm mại và cảm nhận sinh mệnh dài năm ngàn năm của mình cuối cùng cũng đi đến hồi kết, ta từ từ nhắm mắt lại.
“Dậy đi!”
“Ngyaa!”
Thế nhưng, ta lại bị cản trở khỏi vòng tay yên bình của cái chết bởi một cú quất roi. Cánh đồng hoa mà ta nhìn thấy sau mí mắt bỗng tan biến ngay tức khắc, và khi định thần lại, ta lại một lần nữa trông thấy ánh ban mai trên đồng cỏ. Vầng trăng lơ lửng trên bầu trời đã hoàn toàn phai nhạt sắc màu.
“Ngươi tốn cả đêm trời, vậy mà lại chẳng bắt nổi lấy một con thỏ. Lần đầu tiên mới thấy một con chó săn vô dụng đến thế.”
“Nhưng đành chịu thôi. Ta đâu phải chó săn, với lại đi săn thỏ không vì lý do gì thì thật quá đỗi thảm hại.”
À mà, việc không thể bắt kịp một con thú nhỏ trong lúc đang chạy hết tốc lực cũng khá là thảm hại thật.
“Kệ đi. Ta đã dạy ngươi những căn bản. Phần còn lại tùy thuộc vào ngươi. Trừ phi ngươi muốn chết, hãy tiếp tục.”
“Ta lại nghĩ việc huấn luyện mỗi đêm thế này sẽ giết chết ta vì những lý do khác cơ đấy.”
Hơn nữa, thực hiện chuyện này sau lưng Rēko là điều gần như bất khả thi. Khi ta thở dài nghĩ đến những gian khổ trước mắt, Hunt trèo khỏi lưng ta và nhẹ nhàng vỗ đầu ta.
“Không sao đâu. Chắc chắn rồi mọi chuyện cũng sẽ ổn thôi. Cố lên nhé.”
“Ngươi thực sự có nhân cách kép đấy, biết không?”
“Ta đây, hoàn toàn sảng khoái, đã đến lúc, để quay về.”
“Ta thấy đó là một cách nói giảm nói tránh khá hay, sau khi đã dùng ta như một món đồ chơi.”
Hunt đặt chiếc thùng thuốc nhỏ mà hắn tịch thu xuống đất, quay mặt về phía ta và đưa tay ra, như thể muốn bắt tay. Dù ta đã chẳng còn chút sức lực nào để duỗi nổi cẳng chân, Hunt vẫn đứng thẳng người chờ đợi với bàn tay đưa ra.
Ta miễn cưỡng xốc lại cơ thể và chạm vào nó bằng đầu móng vuốt.
“Một món quà.”
Ngay khi hắn cất lời, một phần làn sương đen tạo nên cơ thể hắn nhẹ nhàng quấn lấy cẳng chân trước của ta. Chẳng mấy chốc, lớp sương ấy nhanh chóng ngấm vào và biến mất không dấu vết.
“Hả? Ngươi vừa làm gì thế?”
“Vũ khí.”
“Vũ khí á? À, nhắc mới nhớ, ngươi từng cầm một thứ giống như cung tên bằng sương đen—”
“Dồn sức, vào móng vuốt.”
“Thế này à?”
Hghh, ta gồng mình lên. Và rồi, đúng như lời Hunt nói, làn sương đen đã xuất hiện trên móng vuốt của ta, tựa như phủ lên chúng từ phía trên.
——Tuy nhiên, chiều dài của những chiếc móng sương đen được hiện thực hóa thậm chí còn chưa bằng kích thước của một con ruồi.
Khi ta thử cào đất để kiểm tra độ sắc bén, kết quả lại là một cảm giác lụt lội chẳng khác gì móng vuốt nguyên bản của mình là mấy. Hoàn toàn vô dụng. Vì thực tế mà nói, móng vuốt của ta chỉ dài thêm được bằng một phần nhỏ của con côn trùng.
“Aaa…”
Hunt cũng câm nín.
Hắn không hề có biểu cảm gì, nhưng ta hiểu hắn muốn nói gì. Trong tay của một người sử dụng thành thạo, nó chắc chắn phải rất mạnh mẽ. Vũ khí đó mà lại trở thành một nỗi thất vọng lớn nhường này thì chắc chắn là lần đầu tiên đối với hắn.
*… Hừm… Cố lên nhé…*
Liếc xéo ánh mắt xuống phía dưới (dù hắn chẳng có mắt), Hunt xóa bỏ sự hiện diện của mình như thể đang bỏ chạy. Quái lạ thật đấy. Không hiểu sao ta lại thấy chạnh lòng.
Rồi, sự mệt mỏi tràn ngập lấy ta và ta gục ngã xuống bụng. Cùng với những tiếng rung chuyển ầm ầm, những chú chim nhỏ gần đó đồng loạt cất cánh.
Ta bắt đầu thiu thiu ngủ. Chìm vào giấc ngủ, trong khi đang tắm mình dưới ánh nắng ban mai——
“Hỡi Chúa Tể Hắc Long!”
Sau khi nghe thấy giọng Rēko vang lên từ đằng xa, ta bật dậy một cú hoàn hảo. Khi ta hoảng loạn đảo mắt quan sát xung quanh, ta liền thấy Rēko ở tận chân trời xa đang lao đến đây bằng toàn bộ sức lực. Nhanh thật. Tựa như gió hóa thân thành người, nhẹ nhàng đến mức chẳng thể cảm nhận được chút trọng lượng nào.
Trong khoảng thời gian ta chớp mắt ba lần, Rēko đã đến trước mặt ta cùng với cơn gió lốc thổi qua.
“Ta đã trở về. Vệ binh của thị trấn chắc sẽ đến sớm thôi.”
“Ồ, làm tốt lắm.”
“Có gì đâu. Việc vặt thế này, dễ dàng hơn cả việc thở ấy chứ. Nhân tiện, Chúa Tể Hắc Long… Nhìn bề ngoài của ngài, có vẻ như ngài đang mệt mỏi.”
Cơ thể ta căng cứng lại. Không ổn rồi. Nếu chuyện ta kiệt sức vì màn huấn luyện kiểu Spartan bị phơi bày, Rēko chắc chắn sẽ vỡ mộng và nổi điên mất kiểm soát.
“Không, không phải vậy đâu, thực ra thì—―”
“—―Quả nhiên, vết thương cũ từ dạo đó vẫn còn âm ỉ đau ư?”
“Vết thương từ dạo nào cơ chứ?”
Đây là lần đầu tiên ta nghe về nó đấy.
“Khi ngài quét sạch một ngàn kẻ địch trong trận đại chiến giữa các vị thần và ác ma ấy——”
Đó quả là một lời giải thích quá tầm cho một cơn đau cơ đơn thuần sau buổi tập. Khi ta ấp úng thốt lên “À, chuyện đó ấy mà”, cuối cùng ta cũng thấy đám lính canh đang phi ngựa tới.
“Làm tốt lắ~m. Ở đằng này—”
Thay vì giơ cánh tay vốn đã liệt kê vì mệt mỏi lên, ta vẫy đuôi để chỉ đường cho họ. Tuy nhiên, đội kỵ binh bất ngờ giật cương và dừng ngựa lại. Và rồi ai đó lầm bầm.
“Ác Long Rēvendia…”
À, ta đúng là vô phương cứu chữa rồi. Do quá mệt mỏi nên ta đã quên uống thuốc mất.
“Đành chịu thôi, bị lộ mất rồi——” Ít nhất thì ta cũng phần nào ngăn được việc Rēko hào hứng đọc trọn bài diễn văn của con bé.
Truyện liên quan
Sạc Ma Thuật Bằng Nụ Cười
Ta bị triệu hồi đến một thế giới hoang tàn và nhận được khả năng sáng tạo đủ thứ.. Vì ...