Rồng Ăn Cỏ 5000 Năm Tuổi - Chương 16: – God of Hunt
[previous_page]
[next_page]
Nếu ngẫm lại thì, đâu phải cứ thế mà ta cứ ngồi đó đợi Rēko mãi được. Xét cho cùng, loại thuốc hồi xuân có thể thu nhỏ cơ thể ta lại nằm ở hành lý khác, đã bị bỏ quên trong hang ổ bọn cướp rồi. Nếu ta cứ túc trực ở đây qua đêm, cơ thể sẽ đột ngột trở về kích thước ban đầu, và không sao nhét nổi vào cái hang này nữa đâu, thể nào ta cũng làm sập hang cho xem.
“Thật may vì đây là một cái hang an toàn. Hừm để xem nào, ta phải rẽ phải ở đây.”
Từ trước đến nay, ta luôn khá tự tin vào trí nhớ của mình. Dù vậy, đề phòng trường hợp phải quay gót tìm đường cũ, ta vẫn cọ xát lớp rêu làm dấu trên mặt đất. Mang theo cuốn sách có lẽ là cách chắc chắn nhất, nhưng việc không di chuyển nó khỏi lối vào lại là một thứ phép lịch sự ngầm. Nếu một ngày nào đó có những con người khác vô tình lọt vào đây, sự hiện diện của cuốn cẩm nang ấy sẽ đem lại cho họ biết bao nhiêu là sự nhẹ nhõm.
“Vậy là ở đây ta quẹo hướng này — và một khi băng thẳng qua căn phòng cuối cùng, ta sẽ đến lối đi của bọn cướp trên mặt đất.”
Khi ta đi theo con đường mà chẳng phạm chút sai sót nào, ta chợt cảm thấy nền đất bùn lầy bỗng trở nên rắn chắc. Đó là đoạn ngay trước lối đi của bọn cướp. Không gian rộng lớn duy nhất trên bản đồ có thể gọi là một căn phòng được xây hoàn toàn bằng những khối đá có kích thước y hệt nhau, từ sàn cho đến tận trần.
Một nơi được gọi là thạch thất. Ta từng nghe nói những ngôi mộ của vương tộc thời cổ đại đều được thiết kế theo kiểu này.
Ta cảm thấy một sự quỷ dị khôn tả. Khắp thạch thất là những bức bích họa khắc họa hình ảnh những người đàn ông mang cung và giáo đang xua đuổi dã thú nơi thảo nguyên.
“Chúng ta mau rời đi thôi.”
Đây không phải là một nơi lành lặn gì cho ta. Theo bản năng mách bảo điều đó, ta rảo bước thật nhanh để băng qua căn phòng. Nếu ta dọn dẹp xong phần đá tảng bị bọn cướp phá hủy, nó sẽ lập tức dẫn lên một con dốc hướng thẳng ra mặt đất.
Vào khoảnh khắc đó, hai sự việc đã diễn ra đồng thời. Đầu tiên, lớp rêu bám dưới chân ta bị nghiền nát trên nền thạch thất phẳng lì. Hậu quả là ta trượt chân và ngã nhào một cách vô cùng ngoạn mục.
Và điều còn lại là, ngay lúc ta đang ngã xuống, một mũi tên với lực phóng khủng khiếp lao vút qua ngay đỉnh đầu ta, sượt qua nó.
“… Hả?”
Một mũi tên đen cắm sâu vào vách thạch thất. Nếu thứ đó mà đắm vào người ta, thì chẳng nghi ngờ gì nữa, ta sẽ chịu chung số phận với đống xương thú lăn lóc ngoài cửa khẩu.
“B-bẫy ư? Suýt soát quá mức rồi đấy. Hay nói đúng hơn là ta gặp may. Chỉ cần bước thêm một bước nữa thôi là ta đã toi đời rồi.”
Tuy nhiên, ta lại mang một linh cảm chẳng lành. Trong cuốn cẩm nang ấy, rõ ràng có ghi là “được trẻ em dùng làm nơi vui đùa”. Những chiếc bẫy phóng tên rợn ngợp thế này, thực sự là một nơi dành cho trẻ con chơi đùa sao?
“… Lũ trẻ nhà những nhà thám hiểm này thật đáng gờm. Chúng đã bắt đầu huấn luyện theo cách này từ thảm thiết thuở bé rồi.”
Sau khi gượng ép lý giải theo cách đó và nở một nụ cười gượng gạo, ta cố tình nhìn về hướng mà mũi tên bay đến. Chắc chắn đó là một cái bẫy.
Bởi vì nếu đó không phải là cái bẫy, thì nó buộc phải là thứ gì đó khủng khiếp hơn nhiều. Vì nếu đó không phải là cái bẫy, thì có nghĩa là có ai đó ở ngay gần đây đã bắn mũi tên đó, phải không nào?
“Con mồi, săn đuổi.”
Nỗi lo âu hóa ra lại là sự thật. Có thứ gì đó đang hiện diện.
Đó là một thực thể kỳ lạ mang hình dáng con người được cấu thành từ lớp sương mù đen đặc quánh. Thứ đó, vừa cầm trên tay một cây cung và mũi tên cũng được kết cấu tương tự từ làn sương đen, vừa hướng thẳng về phía ta rồi giương cung.
“Khônggggggggg—————!! Nó xuất hiện rồi kìa———!!”
Ta cắm cổ chạy thục mạng như kẻ điên. Ngay sau khi ta chuyển động, một mũi tên cắm phập xuống sàn với tiếng rít gió ngay tại vị trí ta vừa đứng. Trở lại chặng mê cung, ta bắt đầu cuộc đào tẩu của mình, liên tục rẽ trái rồi rẽ phải. Đến khi lao vào một ngõ cụt, đôi bờ vai ta phập phồng lên xuống trong nỗ lực kìm nén hơi thở.
—— Giờ nghĩ lại thì, ta vốn là một con quái thú mà nhỉ?
Ta tiêu đời rồi. Mãi đến lúc này ta mới nhớ ra lời cảnh báo trong cuốn cẩm nang. Đó chính là Vị Thần Săn Bắn được thờ phụng tại nơi đây. Ngài đã nhầm tưởng ta là một con vật hiến tế và đang cố lùng sục ta, tựa như săn đuổi một con mồi.
Ta phải làm sao đây? Chết ở một nơi ảm đạm thế này ư… Ít ra cũng hãy để ta chết ở một chốn nào đó khá khẩm hơn.
Dù ta có cố gắng van xin đôi tai lắng nghe đến tuyệt vọng, ta vẫn chẳng thể nghe thấy tiếng bước chân của con quái vật ấy. Thế nhưng, chỉ cần tưởng tượng ra bóng dáng làn sương đen quái dị đó xuất hiện trước mắt, ta lại có cảm giác tâm can mình bị cắt xé bởi một lưỡi dao sắc lẹm.
Hãy suy nghĩ đi. Dù ta có chiến đấu với thứ đó đi chăng nữa, thì cũng đời nào ta thắng nổi. Suy cho cùng, đó là một vị Thần. Đó là một tồn tại từng săn mồi cả những linh thú của các nhà thám hiểm đã qua huấn luyện chiến đấu. Đó là lý do tại sao ta sẽ nhanh chóng bị biến thành vật tế thần rồi xong đời——
Vật tế thần? Gương mặt của Rēko thoáng hiện lên trong tâm trí ta.
(Thần Săn Bắn cơ à…)
Cứ cho là vậy đi, ta tự hỏi Rēko sẽ làm gì trong những hoàn cảnh thế này. Ờ thì, hầu hết khả năng là khi cơ sự đã đến mức này, cô ấy sẽ vẫn như mọi khi, dùng những biện pháp cứng rắn và đá đít cả vị Thần đó luôn, nhưng chuyện gì sẽ xảy ra nếu cô ấy bị nộp vào đây làm vật tế, hệt như cách cô ấy được dâng hiến cho ta.
Cô ấy sẽ chết ư? Không đời nào. Ta chẳng thể tưởng tượng nổi cảnh cô ấy ngoan ngoãn chịu đựng việc hiến tế. Ngay cả khi cô ấy chưa đánh thức được năng lực ma thuật của mình đi chăng nữa.
“Đằng nào thì ta cũng chết. Chi bằng cứ thử một phen xem sao.”
Sau khi thở dài và phó mặc cho số phận, ta lao ra khỏi con hẻm cụt cùng với tiếng nước bắn tung tóe. Đoạn, ta cất tiếng thét vang vọng khắp cả hang động.
“Hỡi… hỡi vị Thần Săn Bắn tối cao! Ta chẳng qua chỉ là một con rồng ngốc nghếch được dâng lên ngài như một vật hy sinh thôi! Hãy đến và thưởng thức ta theo ý thích của ngài đi!”
Ta liền tạo dáng phục tùng tuyệt đối, nằm ngửa bụng trên mặt đất với tất cả các chi duỗi thẳng ra. Ngay khi ta vừa làm vậy, một mũi tên được bắn ra từ xó xỉnh nào đó liền găm phập ngay cạnh mặt ta.
Dẫu vậy, ta vẫn không nhúc nhích. Ờ thì, nói cho đúng ra thì dù có muốn, ta cũng chẳng thể động đậy nổi nữa, bởi đôi chân ta đã tê liệt vì sợ hãi bên trong hang động.
Bên trong hang chỉ còn văng vẳng tiếng dây cung được kéo căng.
“Ta sẽ không chạy trốn cũng chẳng ẩn nấp. Việc được xuyên thủng bởi mũi tên của vị Thần Săn Bắn lẫy lừng chẳng đem lại cho người ta điều gì ngoài sự thỏa mãn. Giờ thì, xin hãy đâm thủng trái tim ta, nếu lòng từ bi của ngài cho phép điều đó.”
Ta mô phỏng lại những lời thoại mà Rēko từng nói trong một tình huống như thế này. Ngay cả ta còn thấy khó chịu vì chúng lại thốt ra khỏi miệng mình dễ dàng đến thế. Vài giây trôi qua dài đằng đẵng như cả thế kỷ. Trước khi ta kịp nhận ra, tiếng dây cung giương lên đã biến mất và được thay thế bằng những bước chân đang đến gần trên nền đất ướt sũng.
“Ngươi, không chạy ư?”
Ta có cảm giác như muốn ngất lịm đi khi con quái vật sương mù đen đột ngột ngó sát vào mặt mình.
“T-ta không chạy. Vì mạng sống này của ta đã được dâng hiến cho ngài rồi.”
“Ngươi, thật kỳ lạ.”
Đúng như dự đoán, ngươi cũng nghĩ thế sao – ta thầm đồng cảm với vị Thần kỳ dị ấy trong đầu.
“Đợi đã.”
Vị Thần sương mù đen nhanh nhẹn bước vào lối đi phía sau, và một lúc sau quay trở lại. Trên tay hắn là một nắm rêu thấm đẫm nước.
“Làm mát đầu đi, một chút. Ngươi, đã mệt rồi.”
Sau khi lâu lắm rồi mới lại được chạm đến bởi lòng tốt, cuối cùng tôi đã cất tiếng khóc ngay tại chỗ.
Truyện liên quan
Sạc Ma Thuật Bằng Nụ Cười
Ta bị triệu hồi đến một thế giới hoang tàn và nhận được khả năng sáng tạo đủ thứ.. Vì ...