Rồng Ăn Cỏ 5000 Năm Tuổi - Chương 21: – I got lost
[previous_page]
[next_page]
Khi mặt trời bắt đầu lặn và bọn trẻ tản mác về nhà, tôi mới nhận ra sai lầm chết người của mình. Tôi không biết quán trọ nằm ở đâu.
Lúc này, đám lính canh vốn vẫn luôn chăm chú theo dõi tôi khi tôi cưỡi xe ngựa cũng đã biến mất. Có lẽ Rēko đã bắt tất cả ở lại, nói kiểu như “Mặc dù Hắc Long Đại Nhân muốn đi dạo một mình, các ngươi định cản trở ngài sao?”.
Lạy chúa tôi, tôi ước gì bọn lính canh có thêm chút tự tôn. Thế thì chúng đã có thể dẫn đường cho tôi rồi.
Trước hết, đây là một thị trấn nông nghiệp thiếu vắng các khu giải trí. Khi trời bắt đầu tối, bóng người đi lại trên đường gần như biến mất và cuối cùng tôi sắp rơi vào đường cùng. Tôi vốn chẳng có chút kháng cự tâm lý nào với việc hét lên rằng mình bị lạc và cần giúp đỡ, nhưng nếu tôi, một Hắc Long, lại thể hiện bộ dạng thảm hại đến thế, sự thật rằng tôi yếu ớt có lẽ sẽ bị Rēko vạch trần mất.
“Hết cách rồi. Ngủ ngoài trời vậy.”
Coi như lấy lý do là tôi mải đi dạo quá nên quên mất đường về quán trọ là đủ. Khi trời sáng, tôi sẽ gọi Rēko ra bằng cách sai một tên lính canh nào đó mang tin nhắn cho con bé. Rồi bịa ra vài lý do, tôi sẽ bảo nó dẫn đường đến quán trọ phù hợp nhất.
Hơn nữa, đối với tôi mà nói, ngủ ngoài trời là chuyện cơm bữa. Thay vì ngủ trong một căn nhà nhỏ bé, cảm thấy chật chội—— nhỏ bé ư?
“Không ổn. Nếu đợi đến sáng, tác dụng của thuốc sẽ hết. Một khi ta ngủ gắp mà không chút phòng bị, xét đến số tiền thưởng treo trên đầu ta, một tên mạo hiểm giả liều lĩnh có lẽ sẽ ra tay mất.”
Tôi rút lại lời mình vừa nói. Dù sao thì ngủ trong một quán trọ an toàn vẫn tốt hơn.
Thức đến tận bình minh không phải là một lựa chọn. Đêm qua, tôi đã phải chịu đựng sự huấn luyện khắc nghiệt của Hunt suốt cả đêm, nên chẳng chợp mắt được chút nào. Ở tuổi của tôi, việc không ngủ liền hai đêm là quá sức. Chỉ vài tiếng nữa thôi là tôi sẽ chẳng thể chống lại cơn buồn ngủ và gục ngã trên đường phố mất. Cứ đà này, tôi có lẽ sẽ mất cái đầu mà chẳng bao giờ có thể tỉnh dậy được nữa.
Và nếu điều đó xảy ra, một con hắc long thực sự sẽ được sinh ra ngay bên trong quán trọ.
Giờ đây vận mệnh thế giới đang treo lơ lửng trên giấc ngủ đàng hoàng của tôi.
“Nói vậy thôi, chứ ta tìm không ra…”
Dù không phải là thị trấn du lịch nhưng có rất nhiều quán trọ mọc lên, có lẽ để chào đón các thương nhân có ý định mua lương thực. Thật bất khả thi để xác định đâu là quán trọ mà Rēko đang ở trong số đó.
—— Nếu vậy, chỉ còn một thứ duy nhất tôi có thể dựa vào.
Nơi tôi lết cái chân ê ẩm đến chính là đền thờ Thánh Nữ, nơi vắng bóng người vào ban đêm. Dù bị màn đêm che khuất, chỉ dưới ánh sao thôi làn nước dâng lên cũng đủ lấp lánh rồi.
‘Xin ngài, Nữ Thánh Nữ; ta cầu xin ngài hãy dẫn đường cho ta đến quán trọ. Một khi ta có một giấc ngủ bình yên trọn vẹn một đêm, ta hứa sẽ rời khỏi thị trấn này.’
Tôi thành tâm cầu nguyện. Ngoài sự tĩnh lặng hiện hữu từ trước đến nay, tôi chẳng thấy có phản ứng đáng kể nào từ dòng suối.
Thế mà khi tôi tiếp tục chờ đợi một lúc, tôi chợt nhận ra điều gì đó.
Không phải bên trong dòng suối, mà là phía sau nó. Chỉ có một nửa bóng người nhô ra khỏi cái bóng của trụ đền trong khi đang lén lút nhìn sang đây. Kích thước của bóng người rất nhỏ. Chắc chắn phải là một đứa trẻ.
“Ai đó?”
Đáp lại câu hỏi, bóng người giật mình thảng thốt và ló mặt ra từ phía sau cột trụ. Đó là một thiếu nữ với đôi mắt đẹp và mái tóc dài đung đưa như dòng nước trong vắt.
“Ư, ừm, Doradora phải không? Nhìn này, là tôi đây. Chúng ta vừa chơi đùa với nhau mà, phải không? Nhớ chứ? Tôi đã cho anh ăn cá, anh nhớ chứ?”
Tôi hoàn toàn chẳng có chút ký ức nào về một cô bé có màu tóc đặc trưng như thế, vả lại tôi đã không ăn cá từ mấy trăm năm nay rồi. Rốt cuộc, bản chất tôi là một kẻ ăn chay.
“N-Nhìn này, ừm, bởi vì Doradora trông có vẻ rắc rối nên tôi đã lén theo dõi… Tôi xin lỗi, xin đừng giận! À, không sao đâu mà—— anh ấy rất dịu dàng với trẻ con. Nếu ở dạng này thì ổn phải không? Không, không có gì cả. Dù sao thì Doradora, xin hãy nói cho tôi biết nếu anh có điều gì phiền muộn, bởi vì tôi là một đứa trẻ dịu dàng, thuần khiết và tốt bụng——”
Vì màn giải thích quá mức tuyệt vọng, tôi đã hiểu hết mọi chuyện. Và tôi quyết định tuyệt đối không vạch trần bất cứ thứ gì mình nhận thức được.
“Đúng vậy. Tôi không biết vị trí quán trọ mà người đồng hành của tôi đang ở. Nếu không phiền, cô có thể dẫn đường giúp chứ?”
“Được chứ! Trực giác của tôi tốt lắ~m, nên chắc chắn tôi sẽ tìm thấy ngay thôi! Anh có thể yên tâm, Doradora!”
Chà, cô là Thánh Nữ cơ mà, chắc cô có thể nhìn thấu cả thị trấn này ấy chứ. Nhưng tôi giữ những suy nghĩ đó trong lòng.
“Vô cùng cảm kích. Vậy thì, đi thôi.”
“Vâng! Vậy sau khi anh đến quán trọ đàng hoàng, hãy rời đi ngay vào sáng mai―― Không, không có gì đâu!”
Vị Thánh Nữ cải trang thành một cô bé nhanh nhẹn chỉ đường cho tôi. Chúng tôi đi qua những con đường tắt trong thị trấn như thể đang bị bỏ bùa, và bất chấp tốc độ như sên của tôi, chúng tôi đã đến quán trọ chỉ trong vỏn vẹn vài phút.
“Đến nơi rồi! Người đồng hành của anh đang ở căn phòng ở cuối hành lang quán trọ này―― tôi nghĩ thế. Đó là trực giác của tôi.”
“Ừ, cảm ơn. Chắc là đúng rồi, vậy đến đây là đủ. Như đã hứa, sáng mai chúng tôi sẽ rời khỏi thị trấn này, nên cô không phải lo lắng đâu.”
Khi tôi cúi đầu chào vị Thánh Nữ trước lối vào quán trọ, nước mắt trào ra khóe mi cô một cách đong đầy.
“Hoan hô―! Tôi thắng rồi―! Tôi bảo vệ được rồi―! Mọi người trong thị trấn ơi―!”
Một lần nữa tôi cúi đầu trước cô, người đang chìm đắm trong dư âm của chiến thắng, và bước vào quán trọ. Tên lính canh có vẻ đã chuyển lời và chủ quán lặng lẽ dẫn tôi về phòng.
Đón chào tôi khi mở cửa là Rēko đang ngồi seiza chờ đợi.
“Mừng ngài đã trở về, Hắc Long Đại Nhân. Chuyến khảo sát sơ bộ thị trấn thế nào rồi?”
“Không phải khảo sát mà là đi dạo. Ta nghĩ việc có vẻ mặt đầy mong đợi như thể chúng ta sắp làm gì đó là không tốt đâu.”
‘Quan trọng hơn’, tôi đổi chủ đề.
“Ngươi có ngoan ngoãn thu mình lại không đấy? Ngươi không gây rắc rối gì cho lính canh hay chủ quán chứ?”
“Mọi thứ ổn ạ. Theo lệnh của Hắc Long Đại Nhân, thần đã giữ yên lặng bằng tất cả năng lượng của mình.”
“Có thực sự tốn nhiều công sức đến thế không?”
Sự lo lắng của tôi thường chứng tỏ là đúng, theo một cách tồi tệ.
“Thần vô cùng xin lỗi. Vì sự bất tài của bản thân, việc nắm bắt nó đã ngốn của thần một chút thời gian. Tuy nhiên, đúng như mong muốn của Đại Nhân,『sự tĩnh lặng』―― nghĩa là, thần cuối cùng cũng đã thành công trong việc vứt bỏ những tạp niệm và chạm đến giới hạn chưa từng có của ý thức.”
“Ta thực sự đã nói một câu vĩ đại thế ư? Giới hạn chưa từng có?”
“Vâng. Tương lai ạ.”
Có vẻ như Rēko đang tự mình làm một việc gì đó lớn lao. Tôi cố tình không muốn gặng hỏi quá sâu và định cho qua, nhưng câu nói tiếp theo chắc chắn chính là quả bom đó.
"Dù có hơi muộn màng, tôi cũng đã hiểu thấu đáo rồi. Ma Long Vương đã nhìn thấu chuyện đó từ trước rồi phải không? Rằng bản chất thực sự của Thánh Nữ chính là một thủy ma―― một thành viên trong quân đoàn Ma Vương."
Truyện liên quan
Sạc Ma Thuật Bằng Nụ Cười
Ta bị triệu hồi đến một thế giới hoang tàn và nhận được khả năng sáng tạo đủ thứ.. Vì ...