Cuộc Tìm Kiếm Của Hoàng Tử Kẹo Ngọt - Chương 87: Graduation Ceremony

[previous_page]

[next_page]

Lễ tốt nghiệp đến tự lúc nào chẳng hay.

Thời tiết hôm ấy thật đẹp.

Tôi mặc một bộ hakama vốn chẳng mấy khi quen thuộc. Khi chuẩn bị nhận bằng, tôi chợt nhận thức trọn vẹn rằng mình đã tốt nghiệp, để rồi dâng lên trong lòng một chút cô đơn trống vắng.

Có lẽ tôi sẽ chẳng bao giờ gặp lại những người bạn nơi đây nữa. Việc nói lời tạm biệt đọng lại trong tôi một dư âm sâu sắc hơn thế, và tôi nắm chặt tay họ thật kiên quyết, vững vàng.

「Này! Noda, chúc mừng nhé.」

「Cái này là quà của tụi này đấy!」

Mấy thành viên câu lạc bộ dúi vào người tôi một cái túi lớn đập thẳng vào mặt.

Sao nó lại to thế này chứ? Tôi hé nhìn vào bên trong và thấy chất đống kẹo rẻ tiền. Quà tốt nghiệp kiểu gì thế hả trời?

「Ý em là, anh kiểu gì chả nhận được khối hoa cơ chứ.」

「Đúng vậy, từ khối cô nàng ấy chứ lị.」

……Tôi không thể bỏ qua câu này được.

「Họ chắc chắn sẽ đỏ mặt bước đến chỗ cậu ấy rồi nói, xin hãy nhận lấy ạ!」

……Tôi quyết không bỏ qua đâu đấy.

Cũng chính vì lý do đó, họ đã dẹp phăng ý định tặng hoa. Thay vào đó, mỗi người quyết định tặng tôi loại kẹo mà họ nghĩ rằng tôi thích.

Cảm ơn nhiều lắm đấy, nhưng làm ơn đặt thêm tâm huyết vào đi chứ.

Giờ thì tôi phải mang cái túi trông như ông già Noel trong bộ trang phục hakama thế này đây.

「Noda-san, chúc mừng chị tốt nghiệp nhé. Chị có vừa lòng với món quà của tụi em không?」

Kinoshita-san cất lời hỏi, ánh lộ vẻ quan tâm lo lắng.

Thành thật mà nói thì đúng là phiền phức thật, nhưng dù sao tôi vẫn thấy rất vui.

「Cả cái này nữa này. Tụi em đã cùng nhau làm đấy. Tada!」

Cậu ta kiêu hãnh giơ ra một cuốn sách do chính tay họ làm lấy.

Tựa đề “Hành động và Lời nói của một Thiếu nữ Gợi cảm” được viết bằng bút dạ.

「……」

「Cậu mà đọc cái này, thế nào cũng tiến thêm một bước trên con đường thành con gái cho xem!」

「Tớ làm phần này đấy! Cậu ấy đang bóp ngực mình với ánh mắt cún con đầy bất an đấy nhé! Thằng con trai nào nhìn vào mà chẳng kích thích cơ chứ!」

Tôi đành thử diễn theo vì cậu ta đã cất công vẽ ra.

「……Cậu phải bóp ngực của chính cậu chứ, sao lại là ngực tớ.」

Trong lúc chúng tôi đang đùa giỡn như thế, tôi chợt nghe thấy tiếng thét của một cô gái.

Tôi ngẩng đầu lên.

「Sagiri-san.」

Michel đang ôm một bó hoa lớn.

Tôi chưa bao giờ nghĩ rằng có ai lại hợp với hoa hơn ngoài cậu ấy. Cậu ấy mỉm cười rạng rỡ và trao bó hoa cho tôi.

Có rất nhiều loại hoa hồng phấn đáng yêu, nhưng tôi chỉ nhận ra mỗi hoa tulip và hoa cẩm chướng.

「Tớ vẫn chưa đủ tư cách để sánh vai với cậu, nhưng điều đó không có nghĩa là tớ đã bỏ cuộc đâu. Xin hãy ghi nhớ điều đó nhé.」

Cậu ấy thì thầm bên tai tôi, khiến đôi má tôi bỗng đỏ bừng.

Khi tôi còn đang ngập ngừng chưa biết nói gì, có ai đó vỗ nhẹ vào lưng tôi.

「Chúc mừng nha. Tui có mang hoa cho bồ nữa nè, mà hổng biết bây giờ có phải lúc thích hợp hông nữa.」

Nonomiya-san đưa ra một bó hoa cúc nhỏ trong khi mắt vẫn tròn xoe ngước nhìn bó hoa to sụ mà Michel vừa tặng tôi.

Tôi vui vẻ đón nhận món quà của cô ấy.

Sau đó, tôi tiếp tục nhận được hoa từ những cô bạn tôi quen và cả những người tôi chẳng quen thân cho lắm.

「Sagiri, con mang theo nhiều đồ quá đấy.」

Mẹ đã đến tham dự lễ tốt nghiệp của tôi.

Có một khoảng trống ở góc hội trường được dùng làm phòng thay đồ. Tôi bước vào đó để thay bộ hakama ra và mặc chiếc váy liền cho buổi tiệc mừng tốt nghiệp sắp tới.

Mẹ quyết định sẽ mang bộ hakama và mấy bó hoa về nhà giùm tôi, nhưng chắc chắn là quá sức đối với mẹ rồi.

Bộ hakama của tôi quá cồng kềnh. Đang lúc lúng túng không biết phải làm sao thì Mizuhara chú ý thấy tôi và tiến lại gần.

Tôi cứ tưởng cậu ấy muốn tìm tôi có chuyện gì, nhưng hóa ra không phải.

Cậu ấy lịch sự cúi đầu cảm ơn mẹ. Cậu ấy vẫn chưa quên việc cảm ơn những món quà lưu niệm từ nước Pháp.

Mẹ cũng đang muốn trực tiếp cảm ơn cậu ấy, thế nên đây quả là một cơ hội tuyệt vời.

Sau khi chào cô ấy, Mizuhara ngạc nhiên nhìn đống đồ tôi đang xách trên tay.

「Cái túi to đùng gì thế này?」

「Kẹo bánh rẻ tiền ấy mà.」

「Sao lại thế?」

Tôi kể hết mọi chuyện cho cậu ấy nghe. Họ thực sự nghĩ tôi sẽ thích nó, thế nên tôi không nỡ lòng nào vứt đi phí phạm.

「Cậu mang nổi ngần ấy đồ về nhà không?」

「Tớ cũng chịu……」

Tôi đang ôm bó hoa bằng cả hai tay. Trông tôi chẳng khác nào chiếc vòng hoa trong ngày khai trương cửa hàng lớn cả.

Tôi tự hỏi phải làm gì với đống hoa này đây. Cầm chúng theo đến buổi tiệc mừng thì có vẻ kỳ cục, nên tôi định về nhà trước đã. Lại thêm cả phương án gửi vào tủ giữ đồ tự động ở ga tàu nữa, nhưng dù sao thì chúng cũng là hoa mà…….

Tôi đăm chiêu ngắm nhìn những bông hoa. Vừa lúc đó, Mizuhara liền cầm lấy túi kẹo lớn.

「Mizuhara?」

「Nếu chỉ một lát thôi thì tớ có thể gửi tạm ở phòng mình.」

「Hả?! Thật á? Cảm ơn cậu nhé.」

Phòng cậu ấy ở ngay gần đây. Tôi đã nói với mẹ về chuyện đó, thế là mẹ mang hộ tôi bộ hakama cùng bó hoa về nhà.

Đương nhiên là tôi đi cùng Mizuhara về phòng cậu ấy rồi. Chúng tôi chẳng nói chuyện câu nào từ tận lúc ở sân bay.

Và cũng đã mấy tháng rồi tôi mới đặt chân đến căn phòng này.

Thấy mọi thứ trong phòng vẫn chẳng có gì thay đổi, tự dưng trong lòng tôi cảm thấy nhẹ nhõm phần nào.

「Muốn uống gì thì tự pha lấy nhé.」

「Ừ.」

Tôi lấy ra hai chiếc cốc rồi lục tung các ngăn kéo để tìm trà đen.

Bên trong, tôi thấy một gói màu tím liền lấy nó ra. Trên đó có đề dòng chữ Trà Hoa Oải Hương.

Chắc là cậu ấy mua ở Hokkaido rồi.

「Thế, lễ cưới của anh trai cậu…… với cả bố mẹ cậu thế nào rồi…?」

Tôi thấy khó mở lời quá nên câu chữ cứ ngập ngừng đôi chút.

「Vẫn thế, chẳng có gì thay đổi cả.」

Sau lễ cưới, họ có dăm ba câu chào hỏi xã giao với bên thông gia.

Mizuhara tham gia đủ mọi cuộc họp mặt, có rất nhiều cơ hội để tiếp xúc với những người lớn tuổi. Về khoản đó thì cậu ấy tháo vát thật.

Mẹ cậu ấy vô cùng mừng rỡ khi cậu ấy đến đó, và muốn trò chuyện đủ thứ chuyện với con trai. Tuy nhiên, vì bận quản lý khách sạn nên bà chẳng có mấy thời gian rảnh rỗi.

Bố cậu ấy thì đầu óc cắm cả vào công việc vì lễ cưới, lại phải lo tiếp đón nhà thông gia từ phương xa tới. Ông cũng chẳng thể dành nhiều thời gian cho Mizuhara.

Và như mọi khi, Mizuhara chẳng thèm bận tâm mảy may, cứ thế lượn ra Sapporo để săn lùng mấy món đồ ngọt.

Ngoài lễ cưới ra, họ hầu như chẳng có nổi cơ hội để sum vầy bên nhau với tư cách là một gia đình.

「Thế thì chắc là mọi chuyện vẫn y nguyên như cũ nhỉ,」 tôi nói. Mizuhara im lặng một lát, đoạn lấy ra một cuốn sách từ chiếc túi để quên trên giường.

Những chú lùn và bác thợ giày.

Bìa sách in tựa đề cùng hình minh họa những chú lùn được vẽ theo nét cọ dịu dàng.

「Những chú lùn trong cuốn sách này……」

Trông cứ giống hệt nét vẽ của Mizuhara.

Tôi mở cuốn sách ra. Đây là câu chuyện mà ai ai cũng từng đọc qua ít nhất một lần.

「Bố tớ đã đưa nó cho tớ lúc tớ chuẩn bị quay về. Cuốn sách này y hệt như cuốn hồi trước. Nó đã bị tuyệt bản rồi, nhưng không hiểu sao ông vẫn tìm mua được.」

Cậu ấy cất lời với giọng điệu ngập ngừng, đầu ngón tay khẽ chạm lên hình vẽ mấy chú lùn ngoài bìa.

「Chiếc túi đựng cuốn sách này đã phai màu đi nhiều rồi. Tớ nghĩ có lẽ ông vẫn luôn muốn tặng nó cho tớ từ rất lâu về trước.」

Tôi chăm chú nhìn kỹ lại chiếcếc túi. Màu sắc quả thật đã phai nhạt, phần miệng túi còn nhăn nheo nữa.

Vẫn còn vương lại những vết hằn do bị bóp chặt.

Mizuhara vẫn giữ nguyên vẻ mặt vô cảm, đưa tay vuốt phẳng phần miệng túi.

Tôi từng nghe Mizuhara kể bố cậu ấy là một người kiệm lời và bướng bỉnh. Dù có hối hận về hành động của mình đi chăng nữa, chắc hẳn ông cũng thấy khó lòng mà bày tỏ với Mizuhara.

Tôi bèn chia sẻ suy nghĩ ấy với Mizuhara, và cậu ấy liền khựng lại, ngừng chạm tay vào bức vẽ chú lùn.

「Hồi còn ở nhà, tớ hay gặp ác mộng lắm. Mỗi lần như thế, tớ lại chẳng muốn nói chuyện với bố tớ tí nào.」

Cứ nghĩ đến chuyến về thăm nhà chắc hẳn là nguyên nhân khiến cậu ấy gặp ác mộng và mất ngủ. Tôi đâm ra lo lắng.

「Lần này cậu có bị ác mộng không?」

Tôi cất lời hỏi.

「Có chứ. Cậu cũng xuất hiện trong đó đấy.」

Hắn đáp lại. Đó là loại giấc mơ gì, và quái quỷ gì mà hắn đang nói chứ?!

Đó là lúc cậu nấu mỳ Neapolitan, và khi quay người lại, trông cậu cứ như một kẻ giết người hàng loạt đang tắm máu. Cậu cố che giấu thất bại của mình, cười nhếch mép khi tay cầm chiếc dao nhà bếp.

……Chuyện đó đã từng xảy ra trước đây.

Lúc đó tôi chỉ đang luộc mì và cho thêm ít sốt vào. Tôi vẫn tự hỏi chuyện đó đã xảy ra như thế nào.

Bố mới ngã bệnh gần đây, và tôi đã cố nấu một ít cháo. Ngay khi tôi chuẩn bị nấu xong, nó phát düng lên. Mẹ thấy vậy liền cười lớn, bảo rằng trông nó chẳng khác gì bỏng ngô. Tôi cũng cười trừ rồi dọn dẹp sạch sẽ, nhưng rốt cuộc tôi đã làm cách nào để tạo ra thứ đó cơ chứ?

Làm sao tôi biết được? Tôi thấy thương cho bố cậu quá.

Nói rồi, Mizuhara ném mấy gói đồ ăn vặt Hokkaido về phía tôi. Tôi tóm được tất cả.

Bánh kẹp bơ và bánh lưỡi mèo thực sự rất ngon. Tôi cười toe toét đầy hạnh phúc, hài lòng với đống đồ ăn vặt.

Mizuhara tỏ vẻ ghê tởm. Dù sao đi nữa, tôi cũng mừng vì hắn đã có chút tiến triển với gia đình, dù chỉ là một chút ít ỏi.

Hả? Cậu không định ăn à? Sô-cô-la vỏ cam này là ngon nhất đấy! Và có rất nhiều kem trong chiếc bánh kem này.

Tôi tự hỏi liệu khẩu vị của hắn vẫn còn kém, ngay cả sau lễ cưới của anh trai hắn.

Tôi khựng lại và tò mò nhìn hắn.

Tôi muốn ăn bánh madeleine.

Hắn nói.

Bánh madeleine ư? Tôi chẳng thấy cái nào trên bàn cả.

Tôi tự hỏi liệu chúng có nằm trong số bánh nướng mà tôi nhận được ngày hôm nay không. Tôi thử tìm xem, nhưng lớp gói quá nhiều và tôi không thể mở nó ra được.

Mizuhara, cho tôi mượn một cái kéo đi.

Hắn chỉ tay về phía ngăn kéo thứ hai.

Tôi mở ra và thấy một đống đồ dùng văn phòng phẩm được xếp gọn gàng.

Tôi định lấy cái kéo thì nhìn thấy một chiếc máy tính bỏ túi hoàn toàn mới.

……Hả?

Đó chính là chiếc máy tính mà tôi đã giữ lại vì không biết nó thuộc về ai.

Đây là một sản phẩm phổ biến sao? Nó dễ sử dụng hơn chiếc của tôi rất nhiều, nhưng mà đợi đã. ……Đừng nói với tôi là….

……Ưm,ừm. Có phải cậu là người đã cho tôi mượn máy tính cho bài kiểm tra kế toán…… không?

Khuôn mặt tôi giật giật trước khả năng đó. Mizuhara nhìn chiếc máy tính tôi đang cầm trên tay.

Hắn không đáp lại, nhưng tôi khá chắc chắn. Im lặng thường đồng nghĩa với sự đồng ý.

Ê! Cậu cũng học cùng lớp đó đúng không?! Cậu đã làm bài kiểm tra mà không dùng máy tính á?!

Cú sốc khiến mặt tôi trông như bức tranh Tiếng Thét. Tôi bị chấn động đến tận tâm can.

Chẳng có gì to tát cả. Dù sao thì tôi cũng đạt điểm tuyệt đối mà.

Hắn đáp lại một cách thản nhiên. Làm thế quái nào mà có người đạt điểm tuyệt đối trong một bài kiểm tra mà không cần máy tính cơ chứ???

T-Tôi ngạc nhiên vì cậu nhận ra đấy……

Có hơn một trăm sinh viên tham gia bài kiểm tra trong hội trường.

Cậu rất dễ để nhận ra.

Đúng là tôi đã làm ầm lên thật. Tôi mới là kẻ không để ý đến cậu ta.

Đó là tình huống khẩn cấp, nên tôi không thể bận tâm đến xung quanh được.

Gác chuyện đó sang một bên đã.

Xin lỗi nhé! Và, cảm ơn.

Tôi mở hộp đồ ăn vặt ra và kiểm tra. May mắn thay, có bánh madeleine ở bên trong.

T-Tôi không nghĩ thế này là đủ để cảm ơn đâu! Hay là để đền bù cho chiếc máy tính!

Tôi lúng búng nói khi đưa những chiếc bánh madeleine ra.

Tôi không cần.

Vì lý do nào đó, hắn thẳng thừng từ chối món quà của tôi.

Hả?! Tại sao chứ? Cậu bảo là muốn ăn bánh madeleine cơ mà……

Tôi không cần. Thứ tôi muốn ăn là bánh madeleine mới nướng của cậu cơ.

Hả?

Tôi muốn ăn bánh madeleine mới nướng.

……Được rồi!

Vẫn quay đi chỗ khác, tôi chấp nhận yêu cầu của hắn.

Tôi định nói rằng mình sẽ làm cho hắn ngay lập tức, nhưng tôi không thể để chiếc váy của mình bị bẩn được.

Hôm nay tôi đang tham dự một bữa tiệc chúc mừng. Cậu có phiền không nếu tôi làm vào một ngày khác?

Tôi lịch sự hỏi, và hắn chỉ gật đầu.

Sau đó, chúng tôi thong thả nhâm nhi chút trà hoa oải hương trước lúc tôi đến bữa tiệc.

Đó chỉ là một ngày bình thường, nhưng vì lý do nào đó mà tôi tận hưởng nó vô cùng.

Truyện liên quan

Người Muốn Làm Vua Đang ra Nhật Bản

Người Muốn Làm Vua

Light Novel 三度笠
Cập nhật: 4 ngày trước

Nhân vật chính của câu chuyện này là một doanh nhân 45 tuổi, thiệt mạng trong một vụ tai nạn ...

30 122