Cuộc Tìm Kiếm Của Hoàng Tử Kẹo Ngọt - Chương 49: Complicated Reasons
[previous_page]
[next_page]
Đã một tuần trôi qua kể từ ngày mẹ của Mizuhara đến thăm trường.
Phải mất một khoảng thời gian kha khá thì em ấy mới gửi tin nhắn hỏi xin thạch và bánh ngọt.
Tò mò không biết mẹ em ấy đang làm gì ở đây, tôi liền đáp lời tin nhắn rồi hướng thẳng đến căn hộ của em ấy.
Có vẻ như em ấy sẽ chẳng chịu hé răng nửa lời đâu.
Tôi chẳng biết khi nào mới là thời điểm thích hợp để gặng hỏi, thế nên tôi đành tập trung làm đồ ăn vặt trước đã. Tôi phớt lờ yêu cầu của em ấy và bắt tay làm món anmitsu.
[1. TL Note: anmitsu is a type of sweets consisting of fruits, gelatin cubes, red beans, ice cream etc, topped with bean paste and syrup.]
Món này vẫn có nét tương đồng với thạch và rau câu.
Tôi lấy máy làm kem ra và định làm chút kem vani, nhưng chợt nhận ra hộp sữa đã hết hạn sử dụng từ bao giờ.
Bình thường tôi hay châm chước cho quá hạn chừng một tuần hoặc đại loại thế, nhưng Mizuhara lại khá là khăng khăng.
「Mizuhara, em đi mua hộ chị ít sữa được không?」
「Vâng ạ.」
Hễ cứ dính đến chuyện làm bánh trái là em ấy lại hành động nhanh nhẹn đến lạ thường.
Chưa đầy mười giây sau, em ấy đã đứng ở cửa ra vào và xỏ giày xong xuôi.
「Chị đang chờ một đơn hàng giao theo khung giờ, nên em hãy đi nhanh về nhanh nhé. Mấy cái thạch đậu ngọt mềm đó bắt buộc phải được bảo quản trong tủ lạnh cơ.」
Tôi dặn dò em ấy rồi bắt đầu làm thạch trà xanh cùng bánh trôi bột nếp.
Chỉ vài phút sau, tiếng chuông cửa vang lên.
Đúng tròn một giờ chiều. Tôi mở cửa trước, không khỏi ấn tượng trước độ chuẩn xác đến từng phút của dịch vụ giao hàng.
「Cảm ơn anh chị rất nhiều ạ.」
「Ồ! Chị nhớ em mà…」
「…………………………」
Mẹ của Mizuhara đang đứng trước cửa nhà, khoác trên mình bộ kimono tao nhã và tay cầm theo một chiếc ô che nắng.
Tôi đứng ngây người ở cửa, trên tay vẫn còn cầm con dấu chữ ký của Mizuhara. Deviina len lỏi luồn qua chân tôi rồi xông thẳng vào nhà. Tôi mặc thây con bé vì biết chắc nó chỉ chạy biến vào căn phòng có điều hòa mà thôi.
「Vâng, ừm, Mizuhara-kun hiện đang chạy ra siêu thị rồi ạ… Nhưng em nghĩ là em ấy sẽ về sớm thôi.」
「Vậy sao. Chị có phiền không nếu đợi em ấy ở bên trong một lát?」
Tôi chẳng biết phải ứng phó ra sao trước tình huống này.
Đây đâu phải nhà tôi nên tôi chẳng thể tự ý cho cô ấy vào, nhưng từ chối thì lại thành ra khó xử chết đi được.
Tôi đành bảo cô ấy đợi một chút trong lúc gọi điện cho Mizuhara.
Tôi nghe thấy tiếng chuông điện thoại của em ấy vang lên ngay gần đó.
「Đã bảo là đừng có đi đâu mà không mang theo điện thoại cơ mà…」
Rốt cuộc mình có nên cho cô ấy vào nhà hay không đây?
Để một vị khách đứng phơi mình ngoài cửa trong một ngày hè nóng bức thế này quả là ý tồi.
Mizuhara từng kể cho tôi nghe về những gì đã xảy ra vào lần trước.
Biết đâu ngày nào cô ấy cũng đến đây, và hôm nay chỉ là ghé thăm để chúng tôi có dịp diện kiến trực tiếp mà thôi.
Lỡ như việc không cho cô ấy vào lại tự đào hố chôn mình thì sao nhỉ?
Sau một hồi chìm trong đăm chiêu suy nghĩ, cuối cùng tôi cũng đành mở cửa mời cô ấy vào.
Giờ thì tôi lại đang tự hỏi không biết có nên pha trà mời cô ấy không.
Mình nên cư xử thế nào với mẹ của Mizuhara khi vắng mặt em ấy đây?
Rốt cuộc là chuyện gì đang xảy ra vậy? Liệu họ đã làm hòa với nhau chưa hả trời? Tôi bắt đầu thấy hoảng hốt đôi chút rồi đấy.
Tôi vốn chẳng rõ mấy chuyện chi tiết này, nên thực sự thấy lạc lối vô cùng.
À mà, dù có biết rõ chi tiết đi chăng nữa thì tôi vẫn cứ thấy mù mịt như thường thôi.
「Thực ra thì, đây là lần đầu tiên chị đặt chân đến đây đấy.」
Rõ ràng là họ vẫn chưa làm hòa với nhau rồi!
Mà liệu có thực sự ổn khi để cô ấy bước vào nhà không vậy trời?!
「Ồ, một chú yêu tinh nhồi bông kìa. Em biết không, hồi nhỏ con bé... ừm, thằng bé rất thích mấy món đồ kiểu này đấy.」
「………………Hả.」
Cho đến tận bây giờ, em ấy vẫn còn thích chúng cơ mà.
Và đó mới chỉ là món đầu tiên trong số vô vàn thứ khác.
Em ấy thậm chí còn cất giữ cả tá món hàng hiếm ở ngăn kéo thứ ba trong tủ quần áo nữa kìa. Áo thun hình yêu tinh, hoàn toàn là đồ tự chế luôn đấy.
Làm ơn đừng nghĩ đến chuyện mở cái ngăn kéo thứ hai ra nhé.
「Cậu ấy thực sự tin rằng yêu tinh có thật.」
Cô ấy nở một nụ cười hoài niệm dịu dàng.
Tôi chỉ khẽ gật đầu mà không nói cho cô ấy biết rằng anh ấy vẫn còn tin.
「Nó luôn chuẩn bị sẵn sàng cho trường hợp yêu tinh xuất hiện đấy. Hì hì. Chắc bây giờ nó không thể tưởng tượng nổi bản thân mình từng có lúc như thế đâu nhỉ.」
「…………………Chà…」
Tôi không thể nói với cô ấy rằng bây giờ anh ấy còn lún sâu hơn thế nữa cơ.
Nhưng điều khiến tôi khó nói nhất chính là việc anh ấy đinh ninh tôi mới là con yêu tinh đó.
「Trông cháu có vẻ rất hòa hợp với Eiichi đấy chứ. Hay là cháu đang là bạn gái của thằng bé thế?」
「Dạ không, cháu không phải.」
Tuy nhiên, nếu cậu bớt ra vài chữ cái để đánh vần từ E-L-F thì…
「…Cháu chắc phải thấy lạ lắm khi chính con trai ruột của mình mà cũng chẳng thèm cho mẹ biết số điện thoại hay địa chỉ nhà.」
「Dạ đâu có…」
Thực ra thì có đấy chứ!
Ánh mắt cô ấy hướng xuống con thú bông hình yêu tinh đang cầm trên tay.
「Yêu tinh ư… Hồi nhỏ nó mê cuốn 『Yêu tinh và người thợ đóng giày』 lắm. Nhất quyết không chịu buông cuốn sách ấy ra đâu. Nó còn bắt chước mấy hình minh họa để tự vẽ nữa cơ. Mẹ nói thế này có thể hơi chủ quan, nhưng thằng bé vẽ khá giỏi đấy chứ.」
Bây giờ anh ấy vẽ giỏi lắm luôn ấy chứ.
「Dù cuốn sách có sờn rách thế nào đi nữa, nó vẫn kè kè mang theo bên mình. Nó thực sự rất yêu quý cuốn sách đó. Thế nhưng, vào năm lớp bốn, bố nó đã đốt ngay trước mặt nó.」
「Hả? Cháu xin phép hỏi tại sao lại thế ạ?」
Đúng là hiếm khi thấy một học sinh lớp bốn kè kè mang theo một cuốn sách, nhưng tôi nghĩ đốt nó thì có hơi quá đáng.
「Nó chẳng bao giờ chịu học hành hay làm bài tập về nhà gì cả, ở lớp cũng chẳng chú ý nghe giảng. Không thể chịu đựng nổi nữa, bố nó đã mua một cuốn sách bài tập toán lớp bốn về. Vài tiếng sau, bố nó vào kiểm tra tiến độ của nó. Vậy mà trong sách chỉ toàn ghi mỗi đáp án.」
「À…」
「Bố nó nổi trận lôi đình, đùng đùng đi thẳng ra khu vườn nơi Eiichi đang ở. Giật lấy cuốn sách khỏi tay nó rồi ném vào đống lửa. Bình thường phải mất hơn một tháng mới làm xong cuốn sách bài tập đó, và mấy bài toán đâu phải đơn giản đến mức không cần trình bày lời giải mà vẫn ra được đáp án. Thế nên ông ấy nghĩ rằng Eiichi đã chép sẵn đáp án từ trong sách ra.」
「………………………」
「Eiichi vốn là đứa ít khi bộc lộ cảm xúc, thế mà hôm đó nó khóc lớn đến mức bố nó phải vội vàng dập lửa, nhưng mà hơn nửa cuốn sách đã cháyụi mất rồi.」
Theo lời mẹ anh ấy, tối hôm đó Mizuhara bị sốt và gặp ác cơn ác mộng. Cơn ác mộng ấy là về một con yêu tinh nửa thân bị cháy đang chậm chạp bò về phía anh.
Nghĩ đến thôi mà tôi cũng thấy sợ rồi.
「Bố nó cứ bướng bỉnh đổ lỗi cho Eiichi vì mải chơi cả ngày. Nhưng anh trai nó là Hideichi lại bảo rằng Eiichi thậm chí còn có thể giải được những bài toán mà anh ấy thấy khó. Mãi đến lúc đó chúng tôi mới nhận ra nó thông minh đến nhường nào vì bấy giờ ai cũng mải lo chuyện kinh doanh của gia đình. Chỉ có mỗi Hideichi là biết thôi.」
Anh trai của Mizuhara đã không ngăn cản bố đốt sách, dù anh ấy thừa biết Mizuhara thực sự có thể hoàn thành cuốn sách chỉ trong vòng vài tiếng đồng hồ.
Tôi nghĩ anh ấy đã ghen tị.
Đứa em trai suốt ngày chỉ biết chơi đùa lại có thể ngay lập tức giải được những bài toán mà chính bản thân anh ấy không thể giải nổi.
Anh trai của Mizuhara là một người chăm chỉ, có thời gian biểu học tập bắt đầu từ khoảnh khắc bước chân về đến nhà.
Thế nhưng, Mizuhara lại có thể dễ dàng giải quyết các bài tập của anh trai mình như thế.
Tôi có thể đồng cảm với người anh trai đang học năm hai trung học cơ sở ấy.
「Tất cả chúng tôi cứ nghĩ đó chỉ là một cuốn sách bị cháy bình thường. Nhưng bố nó thì chẳng bao giờ cất lời xin lỗi, và rồi rất nhiều… chuyện đã xảy ra kể từ dạo đó, để rồi Eiichi ngày càng trở nên xa cách.」
Tôi có thể cảm nhận được rằng việc thốt ra những lời này vốn chẳng dễ dàng gì với cô ấy.
Tôi không dám tò mò hay đào sâu vào chi tiết của những chuyện đã xảy ra từ đó về sau.
Có lẽ vì quá kiêu hãnh nên bố của Mizuhara chưa bao giờ cất lời xin lỗi, nhưng ông ấy đã chịu nhượng bộ.
Ông đã mua một cuốn sách mới về câu chuyện 『Yêu tinh và người thợ đóng giày』 rồi đưa cho Mizuhara.
Nhưng những bức tranh minh họa trong cuốn sách đó lại hoàn toàn khác.
Cuốn sách bị đốt đã ngừng phát hành từ lâu lắm rồi.
Mizuhara chưa bao giờ thèm liếc nhìn thứ hai vào cuốn sách mới mà bố cậu mua cho.
Và cứ thế, cậu bước vào cấp hai, tốt nghiệp rồi chuyển đến sống cùng ông bà.
「…………………………」
「Mẹ cứ nghĩ chúng nó sẽ sớm làm lành với nhau nên để mọi chuyện diễn ra tự nhiên. Nào ngờ chuyện đó lại không xảy ra.」
Tôi cố nghĩ xem nên nói gì, nhưng ngay lúc đó thì nghe tiếng cửa chính mở ra. Tôi đứng phắt dậy và vội vã chạy ra phía cửa.
「Xin lỗi nhé! Tớ để cậu ấy vào nhà…」
Mizuhara cau mày và đưa chai sữa cho tôi.
「Trông cứ như thể con ác quỷ này nghĩ đây là khu nghỉ dưỡng mùa hè của nó vậy.」
「Có phải tại Deviina đâu! …Dù rằng Deviina cũng đang ở đây thật đấy.」
Hắn cúi nhìn sàn nhà trong lúc đang cởi giày, và chợt khựng lại khi trông thấy đôi dép Nhật cao cấp.
Trông có vẻ hắn biết mẹ mình đã ở đây rồi.
Truyện liên quan
Người Muốn Làm Vua
Nhân vật chính của câu chuyện này là một doanh nhân 45 tuổi, thiệt mạng trong một vụ tai nạn ...