Arcadia – Ba Năm Sau Khi Khai Mở, Tôi Mới Bắt Đầu Chinh Phục Thế Giới Ảo - Tàn dư buổi hẹn hò

"--------Ọc... ặc...!"

Ngay khoảnh khắc mở mắt, một cảm giác bất ổn dữ dội chưa từng thấy trong đời lập tức bủa văng lấy cơ thể. Cảm giác khó chịu này không giống như sự mệt mỏi ảo giác, mà là kết quả của sự chênh lệch khủng khếp xuất phát từ một thân thể thực sự với thông số thấp đến đáng sợ ngoài đời thực.

Đêêêêêêêêêêù mạ, mệt vãi cả chưởng.

Nếu không có niềm tin tuyệt đối dành cho 【Arcadia】, hẳn là tôi đã phải vội vàng lao ngay đến bệnh viện rồi. Cảm giác này giống như cơn say thực tế ảo thời kỳ đầu nhưng mạnh hơn gấp nhiều lần――

"............ Mà này, bảo mới trôi qua một tiếng là thật đấy à?"

Nếu xét theo chủ quan, hi(・)ện(・) t(・)ạ(・)i(・) m(・)ớ(・)i(・) c(・)h(・)ỉ(・) trôi qua m(・)ộ(・)t(・) t(・)i(・)ế(・)n(・)g(・) k(・)ể(・) t(・)ừ(・) t(・)h(・)ờ(・)i(・) đ(・)i(・)ể(・)m(・) b(・)ắ(・)t(・) đ(・)ầ(・)u(・) t(・)r(・)ậ(・)n(・) c(・)h(・)i(・)ế(・)n(・) ba n(・)g(・)à(・)y(・) t(・)r(・)ư(・)ớ(・)c(・) thôi sao.

Chiếc đồng hồ kỹ thuật số hiển thị trên màn hình chiếu của buồng máy đang điểm đúng 22:00...... Cứ thế này thì đầu óc mình chập mạch mất thôi.

Dù đây là thông tin đã được báo trước và tôi cũng đã chấp nhận, nhưng khi tự mình trải nghiệm sự phi lý này, tác động của nó lớn đến mức khiến tôi chỉ biết bật cười.

Cái trò này rốt cuộc cũng chẳng buồn giấu giếm cái chất "fantasic thực sự" nữa rồi.

"Giờ mới nhận ra thì muộn rồi...... Nào, ấp."

Buồng máy nhận diện chuyển động liền tự động mở nắp. Không đợi phần tựa lưng nâng lên, tôi bước ra khỏi chiếc giường cơ khí. Cơ thể có chút lảo đảo, hoa mắt và chẳng hề thiếu cảm giác buồn nôn, nhưng theo kinh nghiệm thì cách tốt nhất để giảm bớt triệu chứng này là "vận động cơ thể".

Nguyên nhân là do não bộ đang rơi vào trạng thái hỗn loạn vì sự lệch pha thông số với cơ thể ảo. Chỉ cần gượng ép vận động để giác quan quen dần là cách nhanh nhất.

Tuy nhiên, cũng cần cẩn trọng kẻo trượt chân ngã gây thương tích―― mà, chỉ cần không làm mấy trò nguy hiểm như leo cầu thang là ổn thôi.

Dù sao thì, uống chút trà rồi đi ngủ vậy.

Cái gọi là giới hạn đăng nhập được thông báo đó, chắc cũng là lời nhắn ngầm từ hệ thống bảo "hãy nghỉ ngơi đi". Dù não bộ phụ đã gánh bớt tải trọng, nhưng việc ký ức của bốn ngày ba đêm được phản ánh vào cái đầu ngoài đời thực hẳn cũng đã tích tụ không ít mệt mỏi.

Tuyệt đối không được quá sức. Là một người tỉnh táo...... dù đôi chỗ hơi đáng nghi, nhưng tôi tin những quen biết có lý trí khác đêm nay cũng sẽ ngoan ngoãn nghỉ ngơi. Việc họp mặt trao đổi hay chia sẻ cảm nghĩ để sau vậy――

...... Ý định là thế, nhưng mà sao thế này nhỉ?

"Nào, là ai đây?"

Đúng lúc định mở tủ lạnh, tiếng chuông báo khách vang lên ngắt đứt hành động của tôi. Tôi dừng lại và đoán xem ai là người vừa đến.

Near―― chắc không phải đâu. Sau trận thu gom di tích địa ngục đó, hai đứa đã chào "gặp lại sau" và "chúc ngủ ngon" rồi mới đường ai nấy đi, nên việc mò đến bấm chuông chỉ sau vài phút thật quá phi lý.

Vậy nên, lựa chọn chỉ còn thu hẹp lại ở h(・)a(・)i(・) n(・)g(・)ư(・)ờ(・)i(・): hoặc là Ashe, kẻ dù vừa cày cuốc xong sự kiện vẫn sẽ tràn đầy năng lượng, hoặc là cô Chitose đến để thông báo điều gì đó.

...... Tôi đã nghĩ thế đấy, nhưng mà sao thế này nhỉ?

Bóng người phản chiếu trên màn hình thiết bị không phải tóc đen, mà là mái tóc màu vàng caramel bồng bềnh dài ngoẵng vốn vẫn chưa thể gọi là quen mắt. Sự bồn chồn cực độ truyền qua cả màn hình khiến tôi chú ý, bỏ qua bước đàm thoại mà lao thẳng ra cửa chính.

Tra chìa khóa, mở cửa, và định lên tiếng hỏi người trước mặt "Có chuyện gì thế?"――

"――――Hả, ê, cái gí……?"

Trước khi kịp mở miệng, một thân thể lao thẳng vào lòng làm tư duy của tôi khựng lại.

Chính xác hơn là do khoảng cách quá gần của nhiệt độ cơ thể. Là do đầu óc tôi chưa kịp nhảy số, hay đúng hơn là đáng ra phải nhận ra ngay từ lúc thấy trên chuông cửa rồi chứ......

"Này này này chờ chờ chờ đã ê phục trang! Mặc đồ vào―― à không, có mặc nhưng mỏng quá mỏng ăn mặc cái kiểu gì mà đi ra ngoài đường thế kia hả mặc mỗi cái áo phông là không được đâu đấy!?"

Hơi nóng ở ngay sát bên. Làn da sát rạt. Bản thân tôi cũng đang mặc đồ mỏng vì mới đầu hè, nên xét trên mọi khía cạnh thì tình huống này vô cùng bất ổn.

Thêm vào đó, tôi muốn một lời giải thích ngay lập tức cho hành động này, thế nhưng hình như cô nàng lại chẳng mang theo điện thoại. Chiếc áo T-shirt rộng thùng hình như váy chẳng có cái túi nào, hoàn toàn là tay không.

Cái con mắm này làm cái trò gì thế, đừng có quên mất cái "giọng nói" quan trọng nhất của mình chứ.

Aiii thật là, hết cách rồi……!

"Ưch……, …………Phùuuuuuuu……!"

Bằng ý chí thép, tôi đè nén lại những tư duy đang bốc hỏa vì hơi nóng, dồn lực đứng vững để không bị cô nàng Near đang ôm chặt lấy mình xô ngã, rồi đặt hai tay lên vai cô.

Cái quái gì thế này, mảnh mai thế―― à không phải chuyện đó‼

"Trả lời ngắn gọn YES hoặc NO cho tôi nhờ. Tôi hỏi thẳng luôn đấy nhé, và vì hoàn toàn là lỗi tại cô nên tôi sẽ không xin lỗi đâu―――― Đây không phải là leo giường đấy chứ?"

Ngay khoảnh khắc đó, cô khựng lại trong vài giây. Dưới bầu không khí căng thẳng không thể rõ ràng hơn, tôi cũng gồng mình chờ đợi câu trả lời…… chiếc đầu nhỏ lắc lắc sang hai bên.

Rồi, tốt, ok. Mối nguy hiểm bất ngờ đã được bãi bỏ―― dẫu chưa thể nói là đã an toàn, nhưng ít nhất thì không phải cô nàng dở chứng bộc phát mà không có lý do.

Dù tôi hoàn toàn không hiểu nổi cô đang nghĩ cái gì trong đầu. Nhưng dù sao thì cứ giữ nguyên tư thế này cũng không ổn, phải làm gì đó để thay đổi tình hình thôi.

Hôm nay về đi―― chắc câu này không có tác dụng đâu nhỉ, ai mà biết được.

Thế thì đành chịu vậy, làm thế này đi.

"…………Ba mươi phút…… à không, cho phép g(・)i(・)ả(・) h(・)ạ(・)n(・) một tiếng"

Tôi kéo nhẹ cơ thể của cô "cộng sự" đang dính chặt lấy mình vào trong một chút, rồi dùng chân móc lấy cánh cửa đang khép hờ để đóng lại.

Nhìn kỹ lại thì, chiếc áo T-shirt rộng thùng thình như váy kết hợp với đôi giày thể thao trông cũng hơi giống một biến thể của phong cách punk…… à không giống chút nào cả. Đó hoàn toàn là đồ ngủ rồi còn gì, làm ơn hãy để tôi tin là bên trong cô có mặc quần đấy nhé?

Mặc kệ điều đó, cô gái ngước mặt lên nhìn tôi sau câu nói vừa rồi, đôi mắt màu xanh lục chớp chớp đầy ngạc nhiên. Có vẻ cô cũng tự ý thức được việc mình đang làm là bất bình thường.

Rất tốt. Cứ giữ nguyên mức lý trí tối thiểu đó giúp tôi cái.

Truyện liên quan

Vrmmo Bắt Đầu Sau Khi Nhóm Công Lược Rời Đi - Chỉ Mình Tôi Lỡ Sự Kiện Và Tìm Thấy Vật Phẩm Độc Nhất Vô Nhị Không Ai Nhặt Đang ra Nhật Bản

Vrmmo Bắt Đầu Sau Khi Nhóm Công Lược Rời Đi - Chỉ Mình Tôi Lỡ Sự Kiện Và Tìm Thấy Vật Phẩm Độc Nhất Vô Nhị Không Ai Nhặt

Web Novel Mento Sakura
Cập nhật: 15 phút trước

Kẻ chậm chân trong cuộc đột kích như tôi đã hướng đến chiến trường sau khi nhóm công thành rời ...

98 384
Nhà Giả Kim Bremen Muốn Tiêu Xài Phung Phí Đang ra Nhật Bản

Nhà Giả Kim Bremen Muốn Tiêu Xài Phung Phí

Cập nhật: 6 giờ trước

Câu chuyện về việc chơi một VRMMO vừa ra mắt phiên bản thứ ba gần đây.. Rán Worldwalker, tộc mèo ...

4 205
Không Chinh Phục Tuyến Đầu, Tôi Sống Nhờ Kinh Doanh Trong Thị Trường VRMMO Đang ra Nhật Bản

Không Chinh Phục Tuyến Đầu, Tôi Sống Nhờ Kinh Doanh Trong Thị Trường VRMMO

Cập nhật: 7 giờ trước

Tựa game VRMMO mới "Astrea Frontier". Buổi phát sóng chính thức tràn ngập những chủ đề về hệ thống chiến ...

85 527
Vì Được Ban Cho Tài Năng Có Thể Tạo Ra Vrmmo Nhập Vai Hoàn Toàn Như Đặc Quyền Chuyển Sinh, Tôi Thử Một Mình Làm Ra Nó. Đang ra Nhật Bản

Vì Được Ban Cho Tài Năng Có Thể Tạo Ra Vrmmo Nhập Vai Hoàn Toàn Như Đặc Quyền Chuyển Sinh, Tôi Thử Một Mình Làm Ra Nó.

Web Novel Aiban
Cập nhật: 7 giờ trước

Nhân vật chính đã chết vì cứu một con mèo có một ước mơ. Đó là tạo ra một VRMMO ...

34 255
Shangri-La Frontier – Thợ săn game rác chinh phục game thần Đang ra Nhật Bản

Shangri-La Frontier – Thợ săn game rác chinh phục game thần

Web Novel Karina
Cập nhật: 7 giờ trước

Nếu trên đời có 100 game thần thánh, thì cũng tồn tại 1000 game dở.. Lỗi, lỗi chương trình, vỡ ...

564