Arcadia – Ba Năm Sau Khi Khai Mở, Tôi Mới Bắt Đầu Chinh Phục Thế Giới Ảo - Một điều không nhìn, một điều trông thấy

"Thế thì, um…… um, thật vinh hạnh khi được gặp cô……!!"

"Hơ hơ…… cậu làm quá rồi. Tôi lúc nào cũng hoan nghênh, nên lần sau cứ tự nhiên ghé chơi nhé"

Dù là đi cùng Haru-kun, hay chỉ có một mình―――Ui-san mỉm cười nắm lấy tay cô ấy.

Cảm xúc vừa mới xoa dịu đôi chút dường như lại trào dâng, Sora đứng bên cạnh mắt đảo cuồng quay, rối rít cả lên. Nhìn dáng vẻ có vẻ đã lấy lại phong độ (tính cách) vốn có của cô ấy, trong lòng tôi thầm trút được một hơi thở dài ngao quán.

Rốt cuộc cũng đã trải qua khoảng một tiếng kể từ lúc đó.

Không biết Vị Kiếm Thánh có phát giác ra biểu cảm thoáng chút bất thường của Sora giữa chừng hay không. Nhưng người phụ nữ vô cùng khéo ăn khéo nói ấy đã dùng bầu không khí hòa nhã áp đảo toàn bộ buổi trà chiều.

Cô ấy như hiện thân của sự 'ôn hòa', dễ dàng đốn gục trái tim của bất kỳ người hâm mộ nào. Mặc kệ tôi thong thả nhâm nhi tách trà do chính tay Kiếm Thánh pha, Sora suốt buổi chỉ mải mê trò chuyện cùng cô ấy.

―――Và rồi.

Ui-san có lẽ vì thấy Sora ngây thơ bám lấy mình giữa chừng quá đỗi đáng yêu nên không thể cưỡng lại được. Hai người phụ nữ đã trở thành 'fan cứng của nhau' ấy như thể muốn tiếp tục như vậy thêm vài tiếng nữa…… thế nhưng, đời nào lại được như vậy.

Dù đã dành ra nhiều thời gian hơn thường lệ, nhưng giới hạn thì vẫn có. Thời gian thực hiện tại đã hơn sáu giờ tối―――không chỉ Sora, mà nghe nói đã đến lúc Ui-san cũng phải đăng xuất.

Có lẽ tôi cũng nên thoát ra dùng bữa tối thôi…… tối nay còn phải đi săn cái con bird kia nữa chứ.

Nếu không mau chóng giao thêm nguyên liệu, chẳng biết cô nàng tóc lam - người vừa gửi một lời lăng mạ bí ẩn rồi bặt âm vô tín - sẽ nổi giận đến mức nào nữa―――Rốt cuộc thì "nhiều" là bao nhiêu cơ chứ……?

"Haru-kun"

"Á, vâng"

Đang tính xác nhận lại với Nia một lần nữa, tôi nghe thấy tiếng Kiếm Thánh gọi, có lẽ cuộc trò chuyện với Sora đã đi đến hồi kết.

Vừa cất bước tiến về phía đó, vị đối tác tưởng chừng như đã cạn sạch HP liền tháo chạy, lao về phía tôi. Nhìn dáng vẻ cô ấy trốn sau lưng tôi để che đi khuôn mặt đỏ bừng, tôi và Ui-san cùng trao nhau một nụ cười hòa nhã.

"Về buổi luyện tập từ ngày mai, vẫn như những gì tôi đã nói ngày hôm qua. Bất cứ khi nào Haru-kun rảnh rỗi ghé qua, tôi luôn sẵn sàng làm đối thủ của cậu"

"……Một lần nữa, xin trông cậy cả vào cô"

Tôi cúi đầu cảm ơn thì liền nhận lại một cái cúi chào từ đối phương. Chà chà, giá mà tôi có gì đó để đáp lễ thì tốt biết mấy…… ít nhất để không phụ lòng tốt của cô ấy, tôi sẽ nỗ lực học hỏi hết sức mình.

"Vậy thì…… Haru-kun, cuối cùng tôi muốn nói một điều"

Đứng bên ngoài cánh cổng đã mở rộng. Như để khép lại buổi chia tay, Ui-san tiến lại gần và ngoắc tay ra hiệu cho tôi.

Dựa vào khoảng cách và cử chỉ, chắc hẳn cô ấy muốn ghé tai nói nhỏ.

Dù Sora vẫn đang bám chặt sau lưng tôi, liệu việc nói thầm này có tác dụng gì không nhỉ―――dù nghĩ vậy, tôi vẫn khom lưng ghé tai lại gần khuôn mặt của vị Kiếm Thánh nhỏ nhắn.

"―――Về cái kết của trận đấu, cậu vẫn luôn bận tâm đúng không?"

"Khự…………"

Hơn cả hơi thở phả vào vành tai, nội dung câu nói thầm ấy khiến tôi bất giác nín thở. Bởi lẽ đó chính là nguyên nhân khiến tâm trí tôi canh cánh không yên cho đến tận bây giờ……

Nhìn thấy điều đó, người mà từ ngày mai tôi sẽ phải tầm sư học đạo sẽ có cảm tưởng gì đây. Nhìn dáng vẻ tôi căng cứng người vì dự cảm được câu trả lời―――Ui-san chẳng biết nghĩ gì, chỉ mỉm cười dịu dàng:

"Tôi thì thấy khá thích đấy"

"……Hả"

Dĩ nhiên dựa vào tính cách của cô ấy, tôi chưa từng nghĩ mình sẽ phải nghe những lời thất vọng thực sự. Thế nhưng lời khẳng định được trao ra một cách nhẹ nhàng ấy khiến tôi không tài nào tiêu hóa nổi ngay lập tức.

Nhìn tôi như vậy, Ui-san nghiêng đầu một cách thích thú rồi nói tiếp.

"Nếu muốn nghe chi tiết hơn, chúng ta hãy nói chuyện vào lúc khác. Nhưng trước hết, cậu thử hỏi Sora-chan xem sao"

Khoảnh khắc cái tên ấy được xướng lên, một sự phản ứng khẽ truyền đến từ sau lưng tôi―――à ừ. Ở khoảng cách này thì dĩ nhiên Sora-san cũng nghe thấy rồi.

Nói cách khác, Ui-san này? Cô cố tình đóng kịch nói thầm để cho cô ấy nghe thấy đúng không? Đến nước này thì tôi hiểu rồi, cô không chỉ giỏi võ thuật mà còn là một 'cao thủ' theo nhiều nghĩa khác nữa.

"……Tiện thể cho em hỏi, em nên hỏi gì mới được ạ?"

Tôi nở nụ cười cay đắng, thở dài một tiếng rồi xin chỉ dẫn từ người khiến tôi cảm thấy 'không thể đấu lại' về mọi mặt―――

"Xem nào…… vậy thì―――cảm tưởng sau lần đầ(・)u(・) tiê(・)n(・) đấ(・)u(・) tập(・), chắc là ổn đấy"

Vị Kiếm Thánh nói rồi nở một nụ cười ôn hòa.

◇◆◇◆◇

"Thế nên Sora-san này, cảm tưởng sau lần đầ(・)u(・) tiê(・)n(・) đấ(・)u(・) tập(・) của cô thế nào?"

"Không có thời gian giải lao luôn sao……!?"

Được Ui-san tiễn ra về, hai chúng tôi bước đi trên con đường trở về xuyên qua rừng trúc―――nói là đang đi, nhưng thực ra mới chưa đầy một phút kể từ khi cất bước.

Chắc là không ngờ tôi lại tấn công nhanh và thẳng thắn đến vậy. Cô ấy đáp lại bằng phản ứng đầy bối rối…… nhưng mà, đúng không nào? Sora-san cũng nghe thấy rồi mà.

Biết tỏng là tôi sẽ hỏi, cố tình giả vờ như không biết gì chỉ thêm mệt mỏi đúng không?

Đã có chủ đề sẵn thì mắc gì phải ngần ngại. Bản thân tôi cũng đang bận tâm về một chuyện khác (・・) đến mức không chịu nổi, nên nếu có thể đánh lạc hướng chú ý của chính mình thì tốt quá rồi.

Chẳng cần suy nghĩ sâu xa―――về chủ đề khiến Sora biến đổi nét mặt kia, hẳn là phải có lý do nào đó đủ để cô ấy thốt ra phản ứng như vậy.

Và dù có là đối tác đi chăng nữa, tôi cũng chẳng có quyền hạn gì để xông xáo can thiệp vào chuyện riêng của cô ấy. Hơn nữa, bản thân tôi cũng hoàn toàn không có ý định dòm ngó.

Dù sao cũng chỉ là đối tác, nhưng lại là đối tác của nhau. Khi nào cần nói với tôi―――hoặc khi nào muốn nói, tự Sora sẽ truyền đạt thôi.

Cho phép tôi tự hào một chút nhé. Tôi tin rằng giữa chúng tôi đã gầy dựng được chừng đó sự tin tưởng rồi.

Chính vì vậy, điều tôi cần để tâm lúc này không phải là chuyện đó, mà là chuyện này.

"Tôi thì vốn cũng chẳng định nhắc lại làm gì…… nhưng sư phụ đã dặn thế rồi thì biết sao giờ?"

Tôi ấy mà, vốn theo chủ nghĩa ngoan ngoãn tuân theo lời chỉ dạy của người đi trước.

Trừ những trường hợp kiểu như "Đừng có tập trung vào Mẫn tiệp", "Người bình thường thì mặc giáp vào" hay "Tất cả thông thạo vũ khí đều là rác", những giá trị quan vốn đã định hình bị đấm trực diện vào mặt thì mới cần thảo luận lại thôi.

Trước lời nói của tôi, Sora-san thốt lên câu "Sư phụ……" nhỏ rí, không buồn giấu đi ánh mắt giận dỗi đầy ghen tị…… Tôi hiểu cảm giác đó, nhưng cô để ý tới đó đầu tiên sao?

Vì phong cách chiến đấu quá khác biệt nên vị đối tác đáng kính - người vừa bị bảo rằng "Tôi nghĩ mình không thể làm sư phụ của Sora-chan được" - đang không hề giấu giếm sự ghen tị với tôi, liên tục trách tôi chơi ăn gian.

"Cô ấy cũng bảo khi nào muốn giao đấu thì cứ tự nhiên mà đúng không? Sora-san rồi cũng sẽ sớm được trải nghiệm trọn vẹn sức mạnh của Kiếm Thánh (・・・) thôi―――thế nên?"

Tôi thu hồi lại câu hỏi đang bị kéo dài, một lần nữa đòi lời giải đáp. Thế rồi như thể muốn bảo "Vì khó trả lời nên tôi mới đánh trống lảng đấy chứ", Sora lộ rõ vẻ mặt bối rối rồi ngoảnh mặt đi nơi khác.

"…………Tôi nghĩ, quả nhiên là trận đấu đối nhân…… chiến đấu với người khác, có lẽ tôi không giỏi lắm"

Ấy thế mà cô ấy vẫn đưa ra câu trả lời. Thiếu nữ ngập ngừng nói ra điều đó―――không, ừm…… Cái kiểu (・・・) đó mà bảo là không giỏi, thì cái bản mặt bị dồn vào bước đường cùng như tôi biết để vào đâu đây.

Lần này dù không có đất diễn, nhưng ngoài chiêu đó ra cô nàng này còn sở hữu cả phép hỗ trợ lỗi game (Scareless) lẫn phép hồi phục (Qualia Veil) đấy nhé?

Chưa kể trang bị toàn là đồ chưa thay mới. Kỹ năng thì từ một tháng trước hầu như chẳng thay đổi gì, nói thẳng ra tôi mới là kẻ có điều kiện áp đảo hoàn toàn, vậy mà lại ra cái nông nỗi này.

Đó là điều tôi đã suy nghĩ rất nhiều lần từ trước đến nay, và quan điểm của tôi sẽ không bao giờ thay đổi.

So với một kẻ như tôi, Sora mới là người 'đặc biệt' hơn nhiều.

"Đ-Đừng có nhìn tôi chằm chằm như thế……!"

"Thất lễ rồi"

Có lẽ do tôi nhìn chằm chằm quá lâu, cô ấy liếc nhìn tôi một cái rồi cúi gầm mặt xuống hơn nữa―――Đoán trước được tình hình, tôi đưa tay phải ra, Sora đang định vươn tay trái lên liền giật mình khựng lại.

"Ứ―――……, hớ……!?"

Ở khoảng cách tưởng chừng như chạm mà chưa chạm vào tay tôi, Sora-san đứng khựng tay lại, khuôn mặt đỏ bừng trong sự rối loạn―――Bản thân tôi không phải không có suy nghĩ gì về việc đụng chạm thân mật thế này, nhưng tôi đã tự dặn lòng rằng việc này (・・) với cô ấy chính là "bằng chứng của sự tin tưởng".

Riêng điều này thì đến nước này rồi, tôi sẽ không ngần ngại nữa đâu.

Có lẽ đây là lần đầu tiên hai bên thực hiện điều này trong trạng thái hoàn toàn tỉnh táo―――Tôi chủ động vươn tay ra, bắt lấy bàn tay của Sora đang khựng lại giữa chừng.

「Ha, Haru...!?」

「―――Thế rồi sao?」

Tôi kéo tay Sora đang đứng khựng lại, tiếp tục bước đi. Vẫn nhìn thẳng về phía trước, đi trước nửa bước, tôi thúc giục người bạn đồng hành của mình nói tiếp.

Kể từ đó, cả hai chúng tôi đều không ai mở lời. Chỉ có tiếng gió xào xạc lay động rừng trúc là cứ kéo dài mãi―――

「............Quả nhiên, chuyện này thì không thể nhận ra nếu không phải là chính mình được nhỉ.」

Khi sự tĩnh lặng cuối cùng cũng bị phá vỡ, đó là những lời đầu tiên mà Sora thốt ra.

「Nhận ra... xin lỗi, chuyện gì cơ?」

Tôi nghiêng đầu vì không hiểu ý cô ấy cũng như không biết phải trả lời thế nào, thì cảm giác như lực nắm ở bàn tay đang đan vào nhau bỗng siết chặt hơn một chút―――

「―――Tôi, chưa từng một lần tấn công được bạn.」

「Hử―――......hử?」

Thực sự không hiểu ý cô ấy là gì, tôi vô thức quay đầu lại nhìn Sora.

Vẫn cúi mặt――― biết dùng từ gì để diễn tả đây nhỉ. Thiếu nữ ấy đang mang một biểu cảm kỳ lạ, không thể khẳng định là tích cực hay tiêu cực.

「Rốt cuộc tất cả đều không phải là 'đang tấn công'. Vẫn chẳng có gì thay đổi so với trước đây cả――― chỉ là 'đang cho xem' mà thôi. Lúc đó... khi Haru do dự ở giây cuối cùng, tôi đã nhận ra điều đó.」

「............Chà, bị lộ rồi nhỉ.」

Dù đã chuẩn bị tinh thần, nhưng khi nghe chính miệng cô ấy nói ra, cảm giác thật khó tả...

「...Đừng làm mặt như thế. Vì tôi cũng giống hệt bạn mà.」

Cảm giác bị kéo tay một cái, tôi dừng bước.

「Không phải tôi đã vung kiếm vào người khác được. Chắc là vì đối phương là Haru――― nên đâu đó trong thâm tâm, tôi dường như đã nghĩ rằng 'mình tuyệt đối sẽ không bao giờ đánh trúng bạn'.」

Nói rồi, Sora cười đầy ngượng ngùng.

Thấy trong đó không hề có vẻ tự giễu, tôi vừa an tâm... nhưng cũng chính vì thế mà đoán được mạch câu chuyện, một cảm xúc nào đó trào dâng mạnh mẽ từ tận đáy lòng.

「Cho nên, có lẽ――― chúng ta là những kẻ giống nhau chăng. Vì, chắc chắn là...」

Cảm xúc đó, chính là―――

「―――Việc chĩa kiếm vào bạn một cách nghiêm túc, đối với tôi là không thể...」

Chẳng phải thứ gì khác, ngoài sự xấu hổ.

「「..................」」

Tại sao đúng vào thời điểm này, gió lại ngừng thổi một cách bất tiện thế không biết.

Trong sự tĩnh lặng, chúng tôi mất ngôn ngữ, từ nhiệt độ của bàn tay đang nắm lấy nhau mà thấu hiểu cảm xúc của đối phương hơn bao giờ hết――― chẳng ai bảo ai, chúng tôi cứ thế im lặng bước tiếp.

Trong suốt quãng đường đi xuyên qua cánh rừng xanh thẳm... cả tôi, và cả Sora, tất nhiên rồi.

Kể từ đó về sau, chẳng ai có thể nhìn thẳng vào mắt người kia lấy một lần.

Truyện liên quan

Không Chinh Phục Tuyến Đầu, Tôi Sống Nhờ Kinh Doanh Trong Thị Trường VRMMO Đang ra Nhật Bản

Không Chinh Phục Tuyến Đầu, Tôi Sống Nhờ Kinh Doanh Trong Thị Trường VRMMO

Cập nhật: 3 giờ trước

Tựa game VRMMO mới "Astrea Frontier". Buổi phát sóng chính thức tràn ngập những chủ đề về hệ thống chiến ...

80 352
Shangri-La Frontier – Thợ săn game rác chinh phục game thần Đang ra Nhật Bản

Shangri-La Frontier – Thợ săn game rác chinh phục game thần

Web Novel 硬梨菜
Cập nhật: 5 giờ trước

Nếu trên đời có 100 game thần thánh, thì cũng tồn tại 1000 game dở.. Lỗi, lỗi chương trình, vỡ ...

390
Vrmmo Bắt Đầu Sau Khi Nhóm Công Lược Rời Đi - Chỉ Mình Tôi Lỡ Sự Kiện Và Tìm Thấy Vật Phẩm Độc Nhất Vô Nhị Không Ai Nhặt Đang ra Nhật Bản

Vrmmo Bắt Đầu Sau Khi Nhóm Công Lược Rời Đi - Chỉ Mình Tôi Lỡ Sự Kiện Và Tìm Thấy Vật Phẩm Độc Nhất Vô Nhị Không Ai Nhặt

Web Novel 桜めんと
Cập nhật: 6 giờ trước

Kẻ chậm chân trong cuộc đột kích như tôi đã hướng đến chiến trường sau khi nhóm công thành rời ...

55 209
Vì Được Ban Cho Tài Năng Có Thể Tạo Ra Vrmmo Nhập Vai Hoàn Toàn Như Đặc Quyền Chuyển Sinh, Tôi Thử Một Mình Làm Ra Nó. Đang ra Nhật Bản

Vì Được Ban Cho Tài Năng Có Thể Tạo Ra Vrmmo Nhập Vai Hoàn Toàn Như Đặc Quyền Chuyển Sinh, Tôi Thử Một Mình Làm Ra Nó.

Web Novel 愛板
Cập nhật: 6 giờ trước

Nhân vật chính đã chết vì cứu một con mèo có một ước mơ. Đó là tạo ra một VRMMO ...

34 82