Arcadia – Ba Năm Sau Khi Khai Mở, Tôi Mới Bắt Đầu Chinh Phục Thế Giới Ảo - Từ học trò gửi đến người thầy
"―――Và rồi, sau khi kỹ năng bộc phát thì..."
"Dừng, dừng lại ngay."
Có lẽ là để giải thích cho vị thế của bản thân trong chuyện lần này.
Tôi, kẻ vốn giữ im lặng từ lúc Irori bắt đầu kể về gia cảnh, đành phải ngắt lời cái gã đang thao thao bất tuyệt bằng một chất giọng quá đỗi nhẹ hãm―――về một quá khứ nặng nề mà chỉ cần nghe thôi cũng thấy trĩu nặng.
"Cái gì thế, tôi vẫn chưa kể xong mà."
"Cái gì cái gì cái con khỉ. Cậu…… cậu, đã bảo là 'chuyện chẳng có gì to tát đâu cứ nghe qua loa thôi' mà……"
Cái gì mà không có gì to tát hả? Hảaaa?
"…………Tay trái, vẫn còn chưa khỏi sao?"
Dù chỉ dừng ở mức tham gia CLB hồi cấp hai, nhưng một kẻ như tôi vẫn đủ sức hiểu được việc một vận động viên bị tàn phá cơ thể là như thế nào.
Nếu bản thân gã không giữ cái điệu bộ ngơ ngác này, thì có lẽ tôi cũng chẳng dám thẳng thắn hỏi―――nhưng Irori lại đung đưa bàn tay trái của cơ thể ảo (avatar) chẳng hề liên quan đến chấn thương một cách nửa đùa nửa thật, rồi cười.
"Tập phục hồi chức năng khá tốt đấy. Tuy lực nắm không về lại như cũ, nhưng đã phục hồi đến mức chẳng ảnh hưởng gì đến sinh hoạt thường ngày rồi."
"……Thế, à."
Tôi nghĩ rằng, vậy thì tốt quá. Nhưng lại chẳng muốn thốt ra thành lời.
"Làm sao mà cậu lại xị mặt ra thế kia. Câu chuyện đã kết thúc đâu, với cả ngay từ đầu tôi đã bảo nội dung chẳng có gì tiêu cực rồi mà."
"Thế này mà bảo không tiêu cực, cấu trúc tinh thần của cậu làm bằng cái gì thế hả……?"
"Vậy nên là…… ngay trong ngày hôm đó tôi đã cúi đầu xin lỗi sư phụ, rồi xin nghỉ hẳn việc đến đạo đường."
"Theo cái đà này mà cậu vẫn thản nhiên kể tiếp được, thì tôi coi đó là hành vi thù địch hướng vào tâm lý của tôi đấy nhé???"
Dù tôi có lườm bằng ánh mắt nửa con ngươi, Irori chỉ bật cười khẩy bằng mũi và hình như chẳng có ý định dừng lại. Mở cái miệng liên tục ném gánh nặng vào dạ dày tôi, gã hướng về phía tôi một khuôn mặt như thể đang giễu cợt.
"Chẳng biết cậu tự dưng làm cái mặt đau dạ dày để làm gì, nhưng rốt cuộc từ đầu đến giờ cậu có nghe kỹ lời tôi nói không đấy?"
"Vì nghe kỹ nên tôi mới làm cái mặt này đấy hiểu không hả?"
"Thế thì khả năng đọc hiểu của cậu có vấn đề rồi."
Cái gì cơ hả cái thằng này. Người ta dù gì cũng là sinh viên đại học khối xã hội đang tại ngũ đấy nhé―――
"―――Cái loại người bị chặn đứng con đường Kiếm đạo mà mình đã dốc lòng theo đuổi từ nhỏ, mà chỉ chốt lại bằng câu 'chỉ cảm thấy hơi buồn một chút thôi' như cậu ấy."
"Hả……?"
"Không thể tiếp thu kỹ nghệ của Kiếm Thánh? Bị hệ thống tuyên bố là không thích hợp? Thế thì đã sao―――chỉ vì chừng đó chuyện, mà cậu nghĩ tôi sẽ sụm một cục chắc."
―――……………………………………,
"Hảaaa……"
Cái gã này đáng sợ thế…… Quái vật tâm lý đấy à?
"Không, quả thực là cậu……"
"Tất nhiên, bảo là không thấy tiếc nuối thì là dối lòng. Nhưng dù không thể đuổi theo sau lưng, cũng đâu có nghĩa là tôi không thể bắt kịp cô ấy."
Nụ cười chợt hé ra ấy tự nhiên đến vô cùng…… khiến tôi nhận ra rằng những lời xuất ra từ miệng Irori, tất cả đều là tâm bản ý thực của gã.
"Lối này đã chặn, thì chỉ cần tìm một con đường khác rồi cắm đầu chạy thôi―――những gì đã học được khi đến thế giới ảo (nơi này), lặp lại một lần nữa thì có khó gì đâu."
"………………"
…………………………Hèiii.
Thèiii~~~~…………Cái quái gì thế này???
―――Mày, thế thì ngầu quá rồi đấy.
"Con đường [Kiếm Thánh] của sư phụ…… không hợp với tôi. Vậy thì tôi sẽ mài giũa thanh kiếm của riêng mình bằng một con đường khác―――rồi sau đó, tôi sẽ đứng ngang hàng với cô ấy, người mà tôi đã yêu từ cái nhìn đầu tiên vào ngày hôm đó."
Bỏ lại tôi vẫn đang cạn lời đến mức ngẩn ngơ, [Hộ Đao] đăm đăm nhìn ra xa rồi đúc kết lại bằng những lời cuối.
"Giờ thì đã có một cơ thể không bao giờ hỏng hóc dù có chuyện gì đi nữa rồi, chỉ cần chạy đi mà không dừng lại…… nhất định sẽ có ngày chạm tới thôi."
……Không nhưng mà, biết nói gì nữa bây giờ.
Dù có chọn lựa từ ngữ thế nào đi nữa, tôi cũng không nghĩ nó có thể trở thành một lời đáp lại phù hợp cho bầu không khí này―――Đang lúc tôi đành phải ngậm miệng lại vì nghĩ thế, Irori quay người lại phía tôi, buông lỏng bầu không khí và nở một nụ cười nhẹ nhàng.
"Yêu từ cái nhìn đầu tiên là với tư cách một kiếm sĩ đấy nhé. Không phải theo nghĩa đó đâu nên đừng có trêu đấy hỡi hậu bối?"
"……………………Thở dài, kẻ đang trêu chọc là ai cơ chứ……"
Trầm xuống, bị nuốt chửng, rồi lại được gỡ hòa―――cảm xúc bị xáo trộn đến tơi tả khiến tôi chỉ còn biết đáp lại một câu buông xuôi, kiệt sức.
"……Rồi sao? Rốt cuộc cái ánh mắt kỳ lạ cậu hướng về phía tôi là thế nào."
Là cái thứ gọi là điều thắc mắc mà chính tôi đã khơi ra. Quay sang nhìn xéo gã vì vẫn chưa nhận được câu trả lời cho chuyện đó―――
"Là 'sự kỳ vọng'. Còn lại thì…… chà, là 'lòng biết ơn'."
"Kỳ vọng rồi lại biết ơn á……?"
Câu trả lời mà Irori thản nhiên thốt ra như chẳng có gì to tát, lại là một thứ có thể coi là trái ngược hoàn toàn với những gì tôi đã hình dung.
"Đằng nào thì cậu cũng nghĩ rằng một 'học sinh' như tôi đang đố kỵ với một 'đệ tử' như cậu chứ gì? Hứ, đừng có coi thường tôi."
"Ơ thì, chà, chuyện đó……"
Trong tình cảnh này thì bình thường ai chả nghĩ thế chứ……?
Trở lại với điệu bộ thường ngày, Irori huých nhẹ vào người tôi khi tôi đang quay mặt đi vì bị nói trúng tim đen. Việc gã nhắm chính xác vào mỏm ức chắc là biểu hiện của sự bất mãn chăng.
"Rời khỏi trướng sư phụ, tôi không hề hối hận. Nhưng áy náy thì có. Chỉ toàn nhận lấy, rốt cuộc tôi lại chẳng thể…… trả lại được bất cứ điều gì cho vị đó."
Đúng như lời gã nói, chắc chắn gã không hối hận. Và dù thốt ra sự áy náy―――nụ cười rạng rỡ thường ngày dường như cũng chẳng hề bị dập tắt nữa.
"Tôi đã bảo là hoan nghênh rồi mà. Tôi đã 'kỳ vọng' vào cậu đấy―――rằng một kẻ dù chẳng biết gì nhưng lại sử dụng thành thục 'Bên ngoài' như cậu, biết đâu lại có thể tiếp thu được kỹ nghệ của vị đó."
"……Từ hồi Trận Tuyển Chọn, cậu đã nhận ra rồi sao?"
"Là lẽ đương nhiên rồi còn gì? Cậu nghĩ tôi là học sinh của ai cơ chứ."
Kỳ vọng―――suy nghĩ của cái gã đang thẳng thắn nhìn về phía trước giống hệt như ai đó này, chắc chắn lớn lao hơn lời nói rất nhiều.
Điều đó cũng có thể đoán được qua việc sau trận đấu, dù buông lời đùa giỡn nhưng gã vẫn chủ động tiếp cận tôi.
Và hơn là vì tôi, điều đó là―――
"Cậu đã đáp lại sự kỳ vọng một cách ngoạn mục đấy, Haru."
Vì người mà gã kính trọng và yêu mến nhất.
Món quà đáp nghĩa mang tên chuyển giao 'đệ tử' từ 'học sinh' đến cho 'sư phụ'.
"……Không chỉ dừng lại ở trận đấu, mà tôi lại nằm gọn trong lòng bàn tay cậu lần nữa đấy à."
"Sao thế, không hài lòng à? Lần này tôi không có ý định xin lỗi đâu nhé."
Cứ trêu ngươi người ta mãi, bớt giỡn lại đi cái thằng này.
"Làm gì có chuyện không hài lòng cơ chứ……―――Cảm ơn nhé, tiền bối."
"Đó là câu của tôi mới đúng. Thật tốt vì cậu đã đến thế giới này, hậu bối."
Bàn tay đưa ra trước mặt, là lời mời bắt tay mà chúng tôi đã thực hiện vài lần cho đến tận bây giờ.
Nhưng lần này, nó mang một sức nặng khiến ta bất giác ngần ngại không dám đáp lời một cách dễ dàng――― bàn tay trái đang nắm chặt lấy tay ta, quả nhiên vẫn nặng trĩu.
Ta gửi gắm thầy lại cho cậu đấy――― hãy để thầy ấy thỏa nguyện giấc mơ của mình.
Cảm nhận sức nặng của cơ thể khi phải gánh vác kỳ vọng của cả hai người, thầy và cậu, ta khẽ bật cười khổ――― rồi chẳng thể làm gì khác ngoài việc siết chặt lấy bàn tay ấy.
Truyện liên quan
Không Chinh Phục Tuyến Đầu, Tôi Sống Nhờ Kinh Doanh Trong Thị Trường VRMMO
Tựa game VRMMO mới "Astrea Frontier". Buổi phát sóng chính thức tràn ngập những chủ đề về hệ thống chiến ...
Shangri-La Frontier – Thợ săn game rác chinh phục game thần
Nếu trên đời có 100 game thần thánh, thì cũng tồn tại 1000 game dở.. Lỗi, lỗi chương trình, vỡ ...
Vrmmo Bắt Đầu Sau Khi Nhóm Công Lược Rời Đi - Chỉ Mình Tôi Lỡ Sự Kiện Và Tìm Thấy Vật Phẩm Độc Nhất Vô Nhị Không Ai Nhặt
Kẻ chậm chân trong cuộc đột kích như tôi đã hướng đến chiến trường sau khi nhóm công thành rời ...
Vì Được Ban Cho Tài Năng Có Thể Tạo Ra Vrmmo Nhập Vai Hoàn Toàn Như Đặc Quyền Chuyển Sinh, Tôi Thử Một Mình Làm Ra Nó.
Nhân vật chính đã chết vì cứu một con mèo có một ước mơ. Đó là tạo ra một VRMMO ...