Thế Giới Khác Thay Đổi Giới Tính - Chương 127: Foolishly, Lovers’ Conversation

[previous_page]

[next_page]

Dùng bữa sáng xong, tôi quyết định trò chuyện đôi chút với Taiga-san tại phòng mình. Dù sao chúng tôi cũng chẳng có mấy cơ hội để thong thả nói chuyện thế này. Đành chịu thôi, vì phu quân tương lai của tôi là một lãnh chúa mà.

“Xin lỗi nhé. Anh phải rời đi trước giờ trưa mất rồi, việc đống ngút ngàn cơ.”

“Ể, vậy sao anh?”

Nhấp một ngụm trà trong phòng tôi, Taiga-san đột nhiên thốt ra câu đó. Đáp lại anh là phản ứng bật ra tự nhiên từ miệng tôi.

Mà, chẳng thấy ngượng ngùng gì sất. Vì đó là Taiga-san mà.

“Thế, anh có quá sức khi đến đây không thế? Em xin lỗi nhé, toàn tại em…”

“Không sao. Miễn là được nhìn thấy mặt Seiren, thời gian đối với anh đều rất đáng giá.”

Đáp lại câu nói mỉm cười ấy của anh, mặt tôi lại nóng bừng lên theo lệ thường. Con người này, lẽ nào anh vô tình thốt ra những lời tình tứ thế này sao? Lỡ người khác ngoài tôi nghe được rồi hiểu lầm thì sao trời? Chết tiệt.

“…Anh đừng có bắt Genjirou làm việc quá sức đấy nhé? Ể, hình như câu này em nói rồi thì phải.”

“Ừ, hình như em dặn rồi đấy. Lần sau anh sẽ chú ý hơn.”

Thật không đấy? Cả cái điệu gãi gãi má ấy nữa, tôi không dễ bị lừa đâu nhé? Là Genjirou thì dù có bị bắt lao động quá tải, chắc chắn chú ta vẫn sẽ ngoan ngoãn vâng lời Taiga-san thôi. Ít nhất cũng phải nuôi thêm một hai con ngựa để phiên phiên đổi chứ.

Thật khổ tâm. Vừa bĩu môi nhẹ, tôi vừa uống ngụm trà. Hôm nay là loại trà thanh mát do Oriza-san pha. Món tráng miệng là bánh cheesecake vị thanh nhẹ không ngấy, lại dịu dạ dày, đúng là cứu rỗi tôi.

Vừa thở ra một hơi, tôi bỗng nhận ra tầm mắt của Taiga-san đang hướng đi đâu. Ôi chao, giỏ đan bị thấyừ-! Hỏng bét, hỏng bét rồi! Tôi định giấu kín đến tận khi dọn sang dinh thự Shikino cơ mà.

“Em đang đan lát đấy à?”

“Vâng. Lãnh địa Shikino nổi tiếng sản xuất len mà nhỉ? Mẹ em nhớ kỹ lắm vì từng mua được cuộn len thượng hạng từ đó.”

“À, đúng rồi nhỉ.”

Anh cầm chiếc khăn choàng tập tay do chính tay tôi đan vụng về lên, cẩn thận vuốt ve như thể đang nâng niu một con động vật nhỏ. Không, đó là thứ tôi đan từ cuộn len cũ rích, vuốt kiểu gì cũng chẳng mượt nổi đâu. Vậy mà tôi chẳng tài nào thốt ra nổi lời ấy.

Thay vào đó, tôi bèn hỏi chuyện khác.

“Em đan vẫn tệ lắm. Nhưng mà, sau này nếu em đan tặng thứ gì đó, anh có dùng không?”

“Tất nhiên rồi.”

Trả lời nhanh gọn lẹ ghê. Kiểu này thì tôi phải càng chăm chỉ luyện đan hơn nữa rồi.

Để có thể đan ra thứ hữu dụng thật đẹp mắt, y như chiếc chăn đắp đùi mà Kaa-san tặng tôi vậy.

Để tôi có thể kiêu hãnh đưa nó cho Taiga-san kèm câu: “Xin hãy dùng nó.”

“Trời đất, sáng sớm ra mà hai người đã mặn nồng thế này rồi.”

Kéo ý thức tôi về thực tại là lời nhận xét ngắn gọn mang theo tiếng thở dài của Minoa-san. À- vâng, sống thế này mãi thành quen, có người hầu bên cạnh cũng là chuyện hiển nhiên. Ý thức tôi bay biến đi đâu sạch trơn, xin lỗi nhé.

“Ể, có sao đâu em?”

“Thì cũng không sao thật. Nhưng nếu hai người mà về chung một nhà thế này mãi, em chỉ sợ mù mắt người xem thôi.”

Trước câu nói ngây thơ vô số tội của Taiga-san, Minoa-san thản nhiên đáp lại. Không, thôi thì, đúng là đứng từ góc nhìn của Minoa-san thì sẽ thấy vậy thật nhỉ? Haha, xin lỗi nha.

Rồi, đứng cạnh Minoa-san lúc nào không hay—người vừa pha trà cho chúng tôi chính là Oriza-san tự nhiên như đúng rồi. Rõ ràng là cô bé này chẳng thể nào im lặng nổi.

“Nhưng mà nhưng mà-. Nếu Taiga-sama và Seiren-sama mà không thân thiết, em lại thấy có gì đó sai sai-.”

“Anh không phản bác vụ đó đâu.”

“Không phản bác luôn cơ à?”

“Cảnh tượng kiểu đó không tài nào tưởng tượng nổi.”

“…Anh cũng chẳng muốn cãi vã với Seiren đâu.”

“Đúng không-?”

Sao tự dưng tụi mình lại bàn ba cái chuyện này nhở? Nhưng quả thật, tôi cũng chẳng tài nào hình dung ra cảnh mình cãi nhau với Taiga-san. …Không biết mai sau có lúc nào nổi sung lên cãi vã không ta?

Lãnh chúa quả nhiên bận rộn ghê nhỉ? Dù Tou-san và Kaa-san nhà mình chẳng bao giờ lộ cái vẻ đó ra ngoài cho con cái thấy cả.

Thế nên, Taiga-san đành phải bước ra sảnh chính để chuẩn bị về lại dinh thự Shikino cho kịp. Genjirou đang đứng đợi ngoài hiên. Thấy mặt tôi, chú ta liền khẽ vỗ cánh ra điều mừng rỡ.

Khi Taiga-san quay người lại nhìn tôi cùng gia đình đang tiễn chân, anh hơi nghiêng đầu với vẻ tiếc nuối. À, Tou-san đã ra khỏi nhà đi làm ngay sau bữa sáng mất rồi, thế nên chỉ có tôi, Kaa-san và Saryuu tiễn thôi.

“Anh xin lỗi nhé. Anh còn công việc dang dở, với lại khối việc phải chuẩn bị để đón Seiren về dinh sau này nữa.”

“Em biết rồi… Tiếc ghê nhỉ, nhưng mà sau này chúng ta sẽ ở cạnh nhau mãi mà, đúng không?”

“Ừ, đúng thế.”

“Chà chà, hai người mặn nồng thật đấy.”

“Tou-sama với Kaa-san cũng mặn nồng với nhau còn gì.”

…Thôi chết, thói quen xấu lại tái phát, cứ mải mê quên sạch trời đất xung quanh.

Hơi ngượng một chút khi Kaa-san và Saryuu cứ cười tủm tỉm ngay trước mặt, nhưng mà tôi vẫn muốn tiễn Taiga-san theo cách này.

“Thôi thì, lát gặp lại nhé.”

“Vậy, anh xin phép.”

“Ừ.”

Không sao, dù gì chúng ta cũng sẽ sớm gặp lại nhau thôi. Chẳng bao lâu nữa là đến lễ cưới của chúng ta rồi, thế nên sẽ có vô số việc chuẩn bị phải lo đây.

Aah, nhưng mỗi khi nhìn bóng Genjirou bay vút đi, lòng ta lúc nào cũng dâng lên một nỗi cô đơn man mác. Dường như ta đã ngẩn ngơ dõi theo bóng dáng họ suốt một khoảng thời gian dài đằng đẵng.

“Ane-sama…”

“Eh, có chuyện gì vậy?”

Khi Saryuu cất tiếng gọi, ta vội vã quay phắt lại. Ôi chao, Kaa-san đã rời đi từ lúc nào chẳng hay.

Hay đúng hơn là, ta đã thẫn thờ mất bao lâu thế này? Saryuu đang trưng ra vẻ mặt đầy cạn lời.

“Dù chị có dùng ánh mắt để dõi theo bóng họ đến bao lâu đi nữa, Nii-sama cũng sẽ không quay lại đây đâu. Chị quay về phòng mình thì hơn.”

“Eh, ah, ừm, nói phải.”

Hahaha, ta lại bị chính đứa em trai của mình giáo huấn thế này đây. Thật tình, ta đúng là hết thuốc chữa rồi nhỉ?

Có lẽ vì nhìn thấy bộ dạng đó của ta, Saryuu bỗng nắm chặt hai tay lại rồi quay sang nhìn thẳng vào ta. Này, có chuyện gì thế hả?

“Được rồi, em đã quyết định được mục tiêu tiếp theo của mình rồi.”

“Mục tiêu á? Chẳng lẽ không phải là trở thành người thừa kế gia tộc Shiiya sao?”

“Chuyện đó đã là ván đóng thuyền rồi. Mục tiêu tiếp theo của em chính là tìm kiếm một người phụ nữ tuyệt vời làm vợ, người sẽ nhận được những lời tán dương từ Nii-sama và Nee-sama, và hiển nhiên, cả từ Tou-sama và Kaa-sama nữa!”

…Ừm, vậy cũng tốt, chị nghĩ thế. Cố lên nhé, Saryuu.

Mà, sao lại là mục tiêu đó cơ chứ? Hơn nữa, em ấy lại tuyên bố điều đó ngay khi đang đối mặt với ta…

Truyện liên quan

Căn Phòng Không Đạt Hạng Nhất Trên Trang Đăng Tiểu Thuyết Thì Không Thể Ra Ngoài Hoàn thành Nhật Bản

Căn Phòng Không Đạt Hạng Nhất Trên Trang Đăng Tiểu Thuyết Thì Không Thể Ra Ngoài

Cập nhật: 20 giờ trước

Khi tỉnh dậy, tôi thấy mình đang ở trong một căn phòng trắng toát.. Trên màn hình chiếc máy tính ...

12 112
Đền Mạng Hoàn thành Tiếng Anh

Đền Mạng

Tiểu thuyết John Grisham
Cập nhật: 3 ngày trước

Lấy bối cảnh một thị trấn nhỏ ở miền Nam nước Mỹ những năm 1960, A Time To Kill bắt ...

45 170
Nụ hôn của Casanova Hoàn thành Tiếng Anh

Nụ hôn của Casanova

Tiểu thuyết James Patterson
Cập nhật: 3 ngày trước

Hắn tự xưng là Casanova, người tình tuyệt vời nhất thế gian…

21 102
Cô Bé Quàng Khăn Đỏ Hoàn thành Hàn Quốc

Cô Bé Quàng Khăn Đỏ

Web Novel R19
Cập nhật: 5 ngày trước

Tại một ngôi làng kỳ lạ tên Mindié, nơi bị cắt đứt với thế giới bên ngoài, có một cô ...

81 354