Thế Giới Khác Thay Đổi Giới Tính - Chương 130: Warmly, Spring Harvest Festival

[previous_page]

[next_page]

Năm nay, tôi ra ngoài có hơi muộn một chút, nhưng vẫn vừa đúng lúc để có thể ngắm nhìn những chiếc xe diễu hành ngay trước giờ cơm trưa. Mọi thứ năm ngoái quá ư là hỗn độn, thế nên tôi đã chẳng tài nào ngắm nghía chúng cho đàng hoàng được. Không, dẫu sao thì đó cũng là lỗi của tôi mà thôi.

Tôi nắm chặt lấy Taiga-san để bản thân không bị lạc đi dẫu có ở giữa biển người đông đúc. Bàn tay anh đặt hờ trên vai tôi, vậy nên chẳng đời nào tôi lại có thể bất cẩn mà lạc mất được.

“Năm ngoái có vẻ như đã rất thảm họa nhỉ?”

Trong lúc tôi đang níu lấy Taiga-san thật chặt, anh thì thầm vào tai tôi. Ugu, quả nhiên là câu chuyện của năm ngoái đã thực sự truyền đến tai anh ấy rồi sao? Chẳng còn cách nào khác, tôi đành khẽ gật đầu.

“Ừm, thì. Tuy nhiên, mọi người đã giúp đỡ tôi, nên là……”

“Năm nay, có anh ở đây rồi, nên mọi thế sẽ ổn thôi. Thế nhưng, xin em đừng rời khỏi bên anh nhé.”

“Vâng. Dẫu sao thì em cũng chẳng muốn phải trải qua một thứ đáng sợ như thế thêm lần nào nữa đâu.”

Auu, tôi lại vô tình nhớ về khoảnh khắc mình bị vướng vào lũ bất lương mất rồi. Vào thời điểm đó, tôi vẫn chưa hoàn toàn trở thành một người phụ nữ thực thụ, vậy nên tôi cũng chẳng thể hiểu rõ nổi cơ thể của chính mình.[1. Để mọi thứ rõ ràng hơn, vào lúc đó Seiren vẫn đang chối bỏ, nghĩ rằng bản thân bên trong vẫn là một nam nhân, và cô đã vô tình quên mất rằng với tư cách là một nữ nhân, cô có ít sức mạnh thể chất hơn để chống lại lũ bất lương.]

Ah thật tình, quả nhiên là sau khi vượt qua biết bao hiểm nguy…… hay đúng hơn là, tôi hiểu ra rằng mình đã luôn nhận được sự giúp đỡ trong từng khoảnh khắc. Tôi đã bất lực đến mức chẳng thể làm nổi bất cứ điều gì trong hoàn cảnh đó nếu không có sự hậu thuẫn từ những người khác.

Dẫu vậy, Taiga-san vẫn sẵn lòng ở bên cạnh tôi.

“Chúng ta đến nơi rồi đấy, Seiren.”

“Ể?”

Khi nghe gọi tên, tôi bối rối ngẩng phắt mặt lên. Ể, từ lúc nào mà chúng ta đã ra tới tận hàng ghế đầu thế này—? Taiga-san, anh thật quá sức tuyệt vời.

Những chiếc xe diễu hành được trang hoàng lộng lẫy bởi đủ loại hoa tươi đang tiến đến ngay trước mặt chúng tôi. Kéo chúng là những chú ngựa vẫn thường dùng để kéo xe hàng, và đương nhiên, chúng cũng được điểm tô bằng những chòm hoa. Chúng được đính chủ yếu ở phần thân, có lẽ là để hương thơm không xộc vào mũi quá nồng.

Ra là vậy, hóa ra đây chính là những chiếc xe diễu hành sao?

Có những đứa trẻ mặc trang phục xù lông đáng yêu ngồi trên các cỗ xe, và chúng đang rải những cánh hoa từ chiếc giỏ treo lủng lẳng bên tay xuống phía khán giả. Vài cánh hoa chụm lại tạo thành hình thù giống như một bó hoa nhỏ xinh. Thế này, liệu tôi có nên mang chúng về nhà rồi làm hoa khô không nhỉ? Tôi nghe nói rằng làm vậy thì chúng vẫn có thể giữ được thêm một năm nữa đấy.

“Ah, waa……”

Tôi theo phản xạ đưa tay về phía những cánh hoa đang lả tả rơi ngay bên cạnh mình. Cứ ngỡ là sẽ túm được hẳn một nhúm, ai dè tôi lại chỉ tóm trúng rìa—à thì, Taiga-san cũng nhanh chóng vươn tay ra, và anh đã bắt lấy chúng thật gọn gàng.

“Của em đây, Seiren.”

“Wa, em cảm ơn anh rất nhiều.”

Trước hành động trao lại tự nhiên như thể đó là điều hiển nhiên của anh, tôi cũng tự nhiên đáp lại bằng lời cảm ơn. Ah—yup, tôi chẳng còn bận tâm đến việc người khác nhìn chúng tôi ra sao nữa rồi. Dẫu sao đi nữa, đám hầu gái cũng chỉ đang nở nụ cười với biểu cảm như muốn nói rằng, “Aaah,” mà thôi.

Nhìn kìa, Saya-san đang mỉm cười cay đắng trong lúc dùng một tay chạm nhẹ lên má dưới bóng râm của tán cây cách chúng tôi một quãng. Nhắc mới nhớ, bàn tay kia của cô ấy đang siết chặt thành nắm đấm và vừa thổi bay một tên bất lương đi đâu mất—tên đó từ xó xỉnh nào chui ra thế nhỉ? Tôi chợt nghĩ có lẽ gọi lính gác đến vẫn là hơn.

Sau khi ngắm nhìn trọn vẹn những chiếc xe diễu hành, chúng tôi quyết định di chuyển để tìm chút gì đó lót dạ.

Có một quán cà phê ngoài trời nằm ở quảng trường tháp đồng hồ, và có lẽ vì rất nhiều người đang đổ xô đi xem xe diễu hành, nên lúc này ở đây lại có phần vắng vẻ hơn đôi chút.

“Năm ngoái, tôi đã uống trà và ăn bánh ở đây, chúng rất ngon đấy.”

“Hoo. Nếu Seiren thích, hay là năm nay chúng ta cũng ăn ở đây nhé? Dù tôi chẳng rành lắm về bánh trái gì cho cam.”

À thì, đàn ông mà có thái độ như thế chắc cũng là chuyện bình thường. Chỉ là tôi vốn dĩ là một ngoại lệ từ trước khi mà bản thân đã rất hảo ngọt rồi.

Khi tôi vừa chọn được một chỗ ngồi trống, cô nhân viên phục vụ liền nhanh chóng xuất hiện. Ah—thật may quá, gương mặt ấy không phải là người mà tôi từng thấy trong dinh thự. Không, dư âm từ năm ngoái khi mà Yuzuruha-san đường hoàng đóng vai bồi bàn quả thực rất đỗi ấn tượng đấy nhé.

“Ah, chào mừng tiểu thư của Shiiya và thiếu gia của Shikino.”

“Buổi chiều tốt lành. ừm, cho tôi một phần trà hoa hội hè, cùng với bánh Viola và Cheria nhé.”

“Đã rõ. Còn thiếu gia thì sao ạ?”

“Aah, tôi gọi giống cô ấy đi. Dù sao thì năm ngoái Seiren đã ăn đồ ở đây và khen ngon cơ mà.”

“Chúng tôi rất vinh hạnh khi tiểu thư đã yêu thích món ăn của quán. Xin vui lòng chờ trong giây lát—”

Cuối cùng thì cũng gọi món xong. Thật tình tôi cảm thấy được cứu rỗi vô cùng khi cô nhân viên tiếp đón chúng tôi một cách bình thường. Không, chưa bàn đến chuyện của bản thân, nhỡ mà cô ấy thốt lên kiểu “Kya-, kya-” ngay khi nhìn thấy Taiga-san thì…… Phải nói thế nào nhỉ? Anh ấy là vị hôn phu của tôi đấy, biết chưa hả?

May mắn thay, chẳng mất quá lâu để trà và bánh được mang ra bàn. Vì Taiga-san đã nhanh chóng thanh toán hóa đơn với câu nói, “Để anh trả,” nên tôi ngoan ngoãn đón nhận nhã ý của anh ấy. ……Tính ra thì tôi vẫn luôn được anh ấy chiêu đãi từ trước đến nay đấy chứ nhỉ?

“Không sao đâu. Dẫu sao thì ví của anh cũng đang mang khá nhiều tiền mà.”

Có vẻ như Taiga-san cảm thấy rất vui vì được tiêu tiền vì tôi. ……Lẽ nào, buổi hẹn hò này chính là buổi hẹn hò đầu tiên của anh ấy ư? Nn chà, nhưng đây cũng là buổi hẹn hò đầu tiên của tôi mà thôi.

Không màng đến chuyện tiền nong, trà và bánh vẫn ngon tuyệt hảo như mong đợi. Ah—trong lúc tôi đang tự nhủ rằng mình nên kiếm cớ gì đó vì muốn ghé lại nơi này vào năm sau, tôi cũng tiện thể ngẫm nghĩ xem trong lãnh địa của Shikino sẽ bày bán những loại mặt hàng gì. Với tiết trời mùa xuân thế này, tôi đoán chắc các mặt hàng cũng sẽ tương tự nhau thôi.

Dù sao đi nữa, ấn tượng của Taiga-san khi thưởng thức chiếc bánh ở đây chính là……

“Hmm. Quả nhiên là rất ngon. Với anh thì nó có hơi ngọt một chút, nhưng vì trà có vị thanh mát nên chúng kết hợp với nhau khá ăn ý đấy chứ.”

“Ah, ra vậy. Vì từ đầu em đã thích đồ ngọt rồi, nên độ ngọt thế này là vừa vặn với em lắm.”

“Ra là vậy.”

Hiểu rồi, hóa ra món này có hơi quá ngọt đối với nam giới bình thường sao? Tôi đã hiểu vì sao ở thế giới bên kia, khu tiệc buffet bánh ngọt lại chủ yếu toàn nữ giới vây quanh rồi đấy. Dẫu cho mỗi người sẽ có một sở thích cá nhân, nhưng vị giác giữa họ quả thực có sự khác biệt khá lớn nhỉ.[2. Tôi nghĩ Seiren đang ám chỉ sự khác biệt giữa nữ giới và nam giới nói chung về mặt vị giác ở đây, dẫu cho sở thích cá nhân có thể khác nhau.]

Vậy thì, hãy thử kể sơ qua cho Taiga-san nghe về lý do tại sao tôi lại recommend chiếc bánh này nhé.

“Minoa-san thực sự rất thích chiếc bánh này đấy. Nhìn kìa.”

“N, guh!”

Không, tôi có thể cảm nhận rõ ràng sát khí đang tỏa ra từ phía sau—hoặc đúng hơn là thứ hào quang thèm thuồng không thể chờ đợi thêm được nữa để được ăn nó từ phía sau lưng mình.

Mặc dù vậy, tôi lại thấy có chút tệ hại khi cô ấy cứ nhét thẳng nó vào cổ họng như thế. Minoa-san, người vừa chật vật nuốt ngụm trà để trôi phần bánh bông lan thì lập tức lên cơn ho sặc sụa trong khi trừng mắt nhìn về phía chúng tôi với đôi mắt rưng rưng ngấn lệ.

“Ố?”

“T-Tôi, ừm…”

Taiga-san vô cùng ngạc nhiên. Haha, quả nhiên, anh ấy hoàn toàn không hay biết rằng Minoa-san lại thích đồ ngọt đến vậy.

“Không sao đâu, không sao mà. Năm ngoái cậu cũng mong chờ lắm đúng không? Cứ từ từ thưởng thức đi.”

“Ư, c-chuyện đó, cảm ơn anh rất nhiều…”

Ngay cả khi tôi cố gắng trấn an, Minoa-san vẫn rưng rưngấn nước mắt khi ăn miếng bánh tiếp theo, đồng thời cúi đầu liên tục. Aah không, thực sự xin lỗi, đó là lỗi của tôi.[3. Vậy ra lý do Seiren giới thiệu quán cà phê này là vì muốn trêu chọc Minoa sao? Haha, Seiren hư thật đấy!]

Rời khỏi quảng trường tháp chuông, Taiga-san và tôi bước đi nhanh nhẹn qua con đường dẫn trở lại dinh thự Shiiya. Ở phía xa xa phía trước chúng tôi, có vài gương mặt quen thuộc đang bước tới. Yup, mọi người đều ở đây cả.

“…Nếu chúng ta không nhân cơ hội này để cùng nhau đi thế này, thì tôi đã chẳng thể biết được rằng vẫn còn những điều mình chưa hay biết.”

Taiga-san lẩm bẩm. Giờ anh ấy nhắc đến, thì có lẽ đúng là vậy thật.

Những điều nhỏ nhặt chẳng hạn như việc những chiếc bánh ngọt mà tôi thích lại có phần hơi quá ngọt đối với Taiga-san, tôi hoàn toàn chẳng hay biết gì cho đến tận bây giờ.

Tự hỏi liệu từ nay về sau, khi chúng ta sống chung một mái nhà, sẽ còn biết bao điều tương tự xuất hiện nữa đây?

“Đúng vậy đấy. Ồ, tôi đâm ra lo lắng cho tương lai mất thôi.”

“Sao cơ? Vốn dĩ chúng ta là những con người lớn lên ở hai dinh thự khác nhau mà. Những chuyện thế này là hoàn toàn tự nhiên, anh không nghĩ vậy sao?”

Đáp lời tôi đang có chút bận lòng, Taiga-san nhẹ nhàng vỗ vỗ bàn tay to lớn của anh đang đặt trên vai tôi.

Rồi anh chầm chậm tiếp lời.

“Hơn nữa, xét về phần Seiren, em đã từng ở một thế giới khác. Khi quay trở lại đây, điều đầu tiên em phải ghi nhớ chính là những lẽ thường tình của thế giới này. Thật sự rất vất vả cho em phải không?”

“Ít ra thì, việc ghi nhớ bảng chữ cái và phép tắc đi đứng đúng đắn cũng khá là gian nan đấy.”

Câu trả lời của tôi cho lời anh vừa nói ít nhiều cũng chính là suy nghĩ thật lòng của tôi. Không đời nào, hai thứ đó rốt cuộc lại chính là những điều khiến tôi gặp nhiều rắc rối nhất khi học tập. Thật bất ngờ, tác phong ở đây không khác biệt quá nhiều so với thế giới bên kia, nên có thể nói là học hỏi khá dễ dàng.

À, nhưng vẫn có vài điểm khác biệt giữa nhà Shiiya và nhà Shikino. Chẳng hạn như phòng của các hầu gái và vân vân.

Chính vì thế, tôi khẽ tựa người vào lồng ngực anh và thì thầm.

“Một lần nữa, xin anh hãy chiếu cố nhiều hơn.”

“Anh mới là người phải nói câu đó.”

Chỉ một thời gian ngắn sau khi Lễ hội Thu hoạch Mùa xuân kết thúc…

Tôi sẽ rời khỏi dinh thự Shiiya, và trở thành người của nhà Shikino.

Truyện liên quan

Căn Phòng Không Đạt Hạng Nhất Trên Trang Đăng Tiểu Thuyết Thì Không Thể Ra Ngoài Hoàn thành Nhật Bản

Căn Phòng Không Đạt Hạng Nhất Trên Trang Đăng Tiểu Thuyết Thì Không Thể Ra Ngoài

Cập nhật: 20 giờ trước

Khi tỉnh dậy, tôi thấy mình đang ở trong một căn phòng trắng toát.. Trên màn hình chiếc máy tính ...

12 112
Đền Mạng Hoàn thành Tiếng Anh

Đền Mạng

Tiểu thuyết John Grisham
Cập nhật: 3 ngày trước

Lấy bối cảnh một thị trấn nhỏ ở miền Nam nước Mỹ những năm 1960, A Time To Kill bắt ...

45 170
Nụ hôn của Casanova Hoàn thành Tiếng Anh

Nụ hôn của Casanova

Tiểu thuyết James Patterson
Cập nhật: 3 ngày trước

Hắn tự xưng là Casanova, người tình tuyệt vời nhất thế gian…

21 102
Cô Bé Quàng Khăn Đỏ Hoàn thành Hàn Quốc

Cô Bé Quàng Khăn Đỏ

Web Novel R19
Cập nhật: 5 ngày trước

Tại một ngôi làng kỳ lạ tên Mindié, nơi bị cắt đứt với thế giới bên ngoài, có một cô ...

81 354