Cuộc Tìm Kiếm Của Hoàng Tử Kẹo Ngọt - Chương 47: Job Hunting
[previous_page]
[next_page]
Dẫu tôi đã vượt qua được các bài thi viết và hoàn tất hồ sơ chính thức, hành trình tìm việc của tôi sau đó vẫn giậm chân tại chỗ.
Tôi cũng đã qua được vòng phỏng vấn thứ hai, nhưng chẳng có kết quả nào tiếp theo cả. Tôi thở dài, tìm kiếm cuốn sách giáo khoa mình cất ở góc phòng câu lạc bộ.
「Này, Noda! Trông cậu ủ rũ thế!」
「Bọn tớ nghĩ cậu đã chán ngấy cái cảnh tìm việc suốt ngày rồi, nên đã giấu sách của cậu đi đấy! Cứ coi như đổi gió một chút đi.」
「Không đời nào! Trả lại đây ngay!」
Tôi bồi cho tên thành viên vừa tuyên bố đã giấu tài liệu của tôi một cú đấm móc nhẹ. Sau các buổi lên lớp, tôi còn phải tham gia lớp hướng nghiệp, chẳng có thời gian mà lãng phí.
「Ái! Cú vừa rồi đau hơn mọi khi đấy nhé!」 Cả bọn phàn nàn, bảo rằng tôi đang trút giận lên cậu ta.
「Cậu mới là kẻ có lỗi khi chọc ghẹo lúc Noda đang bầm dập thế này chứ.」
「Tôi hoàn toàn đồng ý. Cậu nghịch ngợm quá đà rồi đấy.」
Tôi nhận ra mình đang dần trở nên bực bội vì những lần phỏng vấn thất bại. Tiếng thở dài cứ thế trút ra mãi không thôi.
「Thôi nào, hãy vui lên đi, Noda. Tuần sau Arioka sẽ đến đấy, tha hồ mà hỏi anh ấy vài chiêu đối phó nhé!」
Tôi vừa gặp Arioka vào ngày lễ Trắng. Là một người đã đi làm, Arioka lúc nào cũng bận rộn đủ điều và từng có dạo ngưng trả lời email. Bản thân tôi cũng chỉ đến trường một tuần một lần nên có rất nhiều thành viên đã lâu không gặp.
Tôi trượt phỏng vấn suốt, thế nên nếu tranh thủ lúc Arioka đến mà xin vài lời khuyên, biết đâu tôi sẽ vượt qua được ít nhất một buổi phỏng vấn.
Tôi thở dài. Ghi chép bài vở thì trôi chảy thế đấy, nhưng hễ cứ bước vào phòng phỏng vấn là chỉ toàn nhận lại thông báo trượt. Chẳng biết phải làm sao nên tôi đành tham gia các buổi hội thảo và học cung cách ứng xử nơi công sở, nhưng chừng đó vẫn chưa đủ.
Hôm nay, tôi đã có cuộc chạm trán đầu tiên với thứ gọi là ‘phỏng vấn gây áp lực’. Tôi từng nghe qua về nó rồi, nhưng khi thực sự trải nghiệm, tâm can tôi tổn hại không ít.
Người phỏng vấn cố tình đặt ra những câu hỏi hóc búa, phủ nhận mọi lời tôi nói và liên tục ép gộp. Dường như họ đang đánh giá tôi dựa trên cách tôi xoay sở vượt qua nó, nhưng tôi đã hoàn toàn suy sụp.
Khi hắn hỏi tôi, 「Công ty chúng tôi sẽ thu được lợi ích gì từ việc tuyển dụng cô?」, tâm trí tôi bỗng trống rỗng. Những lời cuối cùng hắn dành cho tôi là 「Cô không phù hợp với công ty chúng tôi.」 Đây là lần đầu tiên tôi bị tổn thương tinh thần nặng nề đến vậy bởi một buổi phỏng vấn.
「Phỏng vấn gây áp lực khó nhằn lắm nhỉ… Tớ từng trải qua một buổi mà bất kể tớ nói gì, người phỏng vấn cũng đáp lại: ‘Thì sao?’. Tinh thần tớ vỡ vụn luôn. Giống như bài kiểm tra xem cậu chịu đựng áp lực giỏi thế nào vậy.」
「Ừm…」
「Dẫu vậy, Arioka trông có vẻ khá tận hưởng những buổi phỏng vấn áp lực đấy. Anh ấy sẽ chuyển sang chế độ tsundere, kiểu như: ‘Các người có thiết tha gì tuyển tôi đâu nhưng thôi kệ, nghe thử lý do tôi ứng tuyển vị trí này nhé?’ ấy.」
「Gì thế chứ…?」
「Tớ cũng thử bắt chước nhưng bất khả thi. Chẳng tài nào nghĩ được gì khác ngoài việc một gã bặm trợn đang thốt ra những lời khó nghe và tớ thì chẳng thể giữ nổi bình tĩnh.」
「Thì ra đó là buổi phỏng vấn áp lực đầu tiên của Noda~! Lĩnh vực CNTT có nhiều kiểu đó lắm. Nhưng chắc là cậu muốn vào ngành thực phẩm nhỉ. Chắc không có nhiều việc trong lĩnh vực đó đâu… Vậy các công ty thực phẩm là một điểm trừ rồi. Dù có vô số người tiêu dùng như chúng ta, nhưng vẫn rủi ro lắm…」
Có vẻ như ai ai cũng đang trải qua những thử thách của riêng mình. Dù biết bản thân không cô đơn, mọi thứ vẫn chìm trong bóng tối và vô vọng, và tiếng thở dài của tôi vẫn không dứt.
Trên đường về từ lớp hướng nghiệp, tôi ghé qua căn hộ của Mizuhara.
Tôi không còn chút sức lực nào để làm đồ ngọt, nhưng lại chẳng thể phàn nàn với mấy thành viên trong câu lạc bộ cũng đang cùng cảnh ngộ, hay với các em khóa dưới sắp bước vào mùa tìm việc năm sau, và tuyệt đối không thể than thở với mấy anh chị khóa trên vừa đi làm và đang ngập chìm trong khốn đốn.
Mizuhara, người đã sớm chọn cho mình một công việc ổn định từ rất sớm, chính là sự lựa chọn tối ưu.
Cậu ấy nhìn tôi với vẻ bực dọc khi tôi cứ lầm bầm cằn nhằn, tay ngắt mấy sợi tơ bám trên chiếc chăn đắp đùi.
「Phiền phức thật đấy. Sao cậu không ngậm miệng lại rồi đi tìm việc đi hả?」
Cậu ấy đưa cho tôi một chiếc hộp nhỏ, cứ như thể nghĩ rằng cho tôi ăn đồ ngọt thì tôi sẽ chịu im lặng. Tôi mở ra và thấy những viên marrons glacés bên trong, tâm trạng ủ dột bỗng nhẹ bẫng đi đôi chút.
Marrons glacés chính là món ngọt yêu thích của tôi.
Tôi chưa bao giờ tự làm chúng cả; chất lượng hạt dẻ ảnh hưởng rất lớn đến hương vị nên mua ngoài hàng vẫn ngon hơn hẳn. Nhưng chúng là mặt hàng cao cấp, đắt đỏ, và dạo gần đây tôi thì thất nghiệp cháy túi nên chẳng dám với tới.
「Ngon quáaaa! Quả đúng là vua của các loài bánh ngọt, marrons glacés!」
Vừa ngọt vừa đậm đà, thật tuyệt vời. Những hạt dẻ lớn mềm mại, được ninh nhấm nháp hoàn hảo cùng nước đường và rượu brandy.
Vừa đọc cuốn sách về chiến thuật phỏng vấn, tôi vừa lo lắng không biết mình có thể thành công nếu không mở rộng phạm vi tìm kiếm hơn nữa không. Từ nãy đến giờ, tôi chỉ chăm chăm vào các doanh nghiệp gần nhà, nhưng chẳng đi đến đâu cả.
「Tôi đang tính đến chuyện sống một mình ở vùng tỉnh lẻ nào đó,」 tôi lẩm bẩm.
Mizuhara, người nãy giờ vẫn thong thả đọc tạp chí ẩm thực, bỗng đứng phắt dậy. Chiếc bàn rung lên, nước trà suýt thì tràn ra ngoài.
「Này, nguy hiểm quá đấy!」 Tôi đang để mấy tài liệu và dữ liệu tham khảo phải nộp trên bàn, nếu trà dây vào đấy thì trước khi phỏng vấn rắc rối to.
「Cậu sẽ sống ở đâu?」
「Hả? Tớ còn chưa quyết định ở đâu nữa. Tớ vẫn định làm văn phòng ở công ty gần nhà nào đó để khỏi phải chuyển chỗ ở, nhưng giờ thì tớ tính kiếm một công việc đàng hoàng dù nó có ở tận đẩu tận đâu đi nữa.」
Tôi bảo cậu ấy ở đâu cũng chẳng sao, trong lúc đang đọc lướt qua mấy thông tin chi tiết về công ty mà tôi sẽ phỏng vấn vào ngày kia.
「Đưa tớ xem nào,」 Mizuhara nói, và tôi đưa tập tài liệu cho cậu ấy. Cậu lướt nhanh qua rồi bắt đầu đặt câu hỏi cho tôi về công ty đó. Tôi há hốc mồm khi cậu ấy hỏi về vốn điều lệ, số lượng nhân sự khi mới thành lập, sự tăng trưởng lợi nhuận và triết lý doanh nghiệp của công ty.
「Không không, tớ còn chưa học thuộc mấy cái đó.」
Tôi định đọc qua tất cả những thứ đó ngay bây giờ đây, nhưng Mizuhara đã cắt ngang lời tôi phũ phàng như một đường dao chẻ đôi.
「Cậu chậm chạp và nửa vời quá đấy. Buổi phỏng vấn của cậu là vào ngày kia đúng không? Nguyên tắc cơ bản nhất là phải tìm hiểu về công ty từ trước chứ.」
「Hả? Ừm, thế nên tớ mới còn hôm nay và ngày mai mà…」
「Việc nghiên cứu của cậu quá ư là nông cạn, thảo nào mà trượt là phải. Mà hơn thế nữa, cậu không nhìn vào điểm mạnh nào khác ngoài công ty mình khao khát để nịnh nọt họ trong buổi phỏng vấn sao?」
「Ưm… ừm…」
Đặc biệt là khi nói về lý do ứng tuyển, tôi sẽ bàn về những mặt mà công ty đó vượt trội hơn hẳn các nơi khác và cách tôi cảm thấy bị thu hút, muốn làm việc ở đó nhờ vào thế mạnh của họ.
「Thế thì vô ích,」 Mizuhara nói. 「Điều rất quan trọng là làm sao để tạo được ấn tượng mạnh trong các buổi phỏng vấn. Cậu phải tìm ra điểm yếu của công ty và chỉ ra những điểm cần cải thiện. Bản thân các công ty cũng đã muốn học sinh sinh viên ứng tuyển vào rồi, nên ai nấy đều được nghe khen về điểm tốt của họ suốt. Trong khi đó, cậu sẽ là một sinh viên thực sự để lại ấn tượng sâu sắc nếu dám chỉ ra những điểm thiếu sót trong hệ thống kinh doanh khó hiểu ấy và đề xuất những giải pháp hợp lý.」
Bị cuốn theo sự nhiệt tình của Mizuhara, tôi gật đầu ra vẻ đã hiểu.
「Chủ nhật này cậu có kế hoạch gì chưa?」
Tôi hầu như chẳng có buổi phỏng vấn nào vào chủ nhật, hội thảo cũng không. Tôi lắc đầu, và Mizuhara lấy điện thoại ra, gõ một bức email.
「Có một buổi họp ngầm tại cửa hàng của Maruta-san với tất cả các thành viên chính thức. Microwave và mọi người là giám đốc của các công ty lớn đấy. Cậu có thể tham khảo ý kiến của họ về chuyện phỏng vấn.」
「Hả? Không khéo lại làm phiền thời gian riêng tư của họ mất?」 Tôi nghĩ sẽ khá là chán nản nếu bắt đầu hỏi họ về chuyện phỏng vấn trong lúc họ đã phải đợi suốt cả tuần để được thưởng thức vài món ngọt.
「Microwave và mọi người đã có thiện cảm với cậu, lại còn hay lo lắng cho cậu nữa, nên không sao đâu.」
「Nhưng mà…」 Tôi ngập ngừng, cảm thấy áy náy.
「Không sao cả, cái chiêu bài được yêu quý là vượt lên trên tất cả mọi thứ.」
「…….Được rồi.」
Tôi không thực sự hiểu lắm nhưng Mizuhara đang tỏ ra vô cùng hợp tác và giúp đỡ tôi rất nhiều. Cách dạy của cậu ta có phần khắc nghiệt và theo kiểu Sparta, nhưng tôi nhận ra thái độ đối với việc săn việc làm của mình từ trước đến nay quá ngây thơ. Tôi đã ứng tuyển vào vô số công ty theo triết lý 「cứ thử mãi cho đến khi có nơi nhận」 nhưng điểm yếu của tôi là đã không tập trung vào từng nơi một.
Microwave cũng giúp đỡ rất nhiều, dạy cho tôi bao điều hay.
Và rồi, tháng Sáu bắt đầu.
Tôi nhận được lời mời làm việc không chính thức từ một công ty thực phẩm mà tôi vẫn luôn hằng ao ước.
Truyện liên quan
Người Muốn Làm Vua
Nhân vật chính của câu chuyện này là một doanh nhân 45 tuổi, thiệt mạng trong một vụ tai nạn ...