Cô Bé Quàng Khăn Đỏ - Chương 40
Khi Cinq, giờ đã có thể một mình đi làm vặt mà không cần Six, rung chiếc chuông đền, Quiel đã lấy hết dũng khí.
Khoác lên mình bộ tế phục màu trắng được là phẳng phiu, đeo chiếc mặt nạ dê trắng và cầm theo một chai rượu cho Vinya, hắn bước ra ngoài.
Tại cánh cửa sau của ngôi đền nối liền với nghĩa địa, cô gái đang đứng đó.
Chiếc mũ trùm màu đỏ của nàng nổi bật đến mức tưởng như đang thiêu đốt thị giác nhạy cảm của hắn. Nàng ôm chặt chiếc giỏ trong đôi bàn tay nhỏ nhắn, mảnh mai, những ngón tay xinh xắn với phần móng như những cánh hoa chuyển động nhịp nhàng theo một cách mà hắn không thể nào hiểu nổi. Những lọn tóc vàng óng rực rỡ không được giấu kín hoàn toàn rủ xuống khuôn mặt đang cúi thấp, lấp lánh như tơ nhện.
Ôi, Cinq.
Nàng vượt xa mọi trí tưởng tượng.
Đôi mi mắt rủ xuống của nàng lung linh như ngọc trai, và sự rung rinh của hàng mi tựa như đôi cánh bướm. Chiếc mũi nhỏ nhắn hếch nhẹ dường như được ban phước chỉ vì nó tồn tại, và đôi môi hồng mềm mại của nàng—mới thần thánh làm sao. Tiếng ngân nga khe khẽ cuốn theo chiều gió tiết lộ mong muốn nướng chín hoàn hảo một nắm hạnh nhân của nàng.
Điều đó hoàn toàn vô nghĩa, vậy mà bài hát của nàng lại mang nhiều ý nghĩa với tôi hơn cả những lời diễn thuyết hùng hình nhất của bất kỳ nghệ sĩ nào.
Khi tiến lại gần cô gái, trái tim hắn bắt đầu đập liên hồi. Mạnh mẽ đến mức cảm tưởng như toàn bộ cơ thể hắn đã biến thành một chiếc trống, vang vọng theo nhịp điệu của nó.
Bằng giọng nói run rẩy như tiếng dê kêu, hắn cất lời.
"Cinq, lại đây. Ta đã đợi con."
Trước giọng nói xa lạ, cô gái ngừng ngân nga và từ từ ngẩng đầu lên, nhìn hắn.
Ôi, đôi mắt nàng thật xanh trong.
Một màu xanh nguyên sơ mà cả tuyết trắng nhạt nhòa lẫn rêu xanh ẩm ướt đều chẳng bao giờ dám đối mặt.
Trái tim non trẻ của hắn cảm thấy như muốn nổ tung vì si mê.
***
Cinq.
Những mùa giải trôi qua—xuân, hạ, thu, rồi đông—lại nối tiếp nhau giữa chúng ta.
Trong thời gian đó, tôi không còn là một linh mục trẻ mà đã trở thành một linh mục thực thụ, nhân vật cao nhất ở ngôi làng này, trong khi con… con đã trở thành một người phụ nữ.
Con không còn chao đảo như một con bướm đỏ nữa. Những con thú dữ, với ánh nhìn dơ bẩn và cái miệng chảy dãi, đã khiến con trở nên như vậy.
Con quấn mình trong chiếc mũ trùm đầu màu đỏ và lớp quần áo dày cộp. Ngay cả thân hình vốn đã nhỏ nhắn của con dường như lại càng thu nhỏ hơn, và con ôm chặt chiếc giỏ vào ngực như một phao cứu sinh, cẩn trọng bước đi.
Nỗi sợ của con là nỗi sợ của tôi. Sự lo âu của con là sự lo âu của tôi.
Ôi, Cinq.
Tôi khó lòng cưỡng lại ham muốn được áp sát đôi má hồng rực của con và nhìn sâu vào đôi mắt xanh ấy khi thì thầm những lời xúi giục của quỷ dữ.
Cinq, hãy giết chết kẻ cai quản tồi tệ của con đi.
Tôi đã nuôi một con cừu non chỉ dành riêng cho con. Vào cái ngày bàn tay con vấy máu, con cừu đó sẽ là vật hiến tế cho con. Chính tay tôi sẽ cắt cổ nó để xóa bỏ tội lỗi cho con!
Nhưng nàng vẫn ngây thơ, và những mạch máu của hắn bốc cháy vì khát khao không được thỏa mãn.
Cuối cùng, hắn đã bỏ thuốc ngủ vào rượu.
***
Một lời thú tội muộn màng…
Mỗi khi cảm thấy như sắp bốc cháy vì khao khát, hắn thường đeo khăn trùm đầu sau khi tháo mặt nạ dê và đi dạo trên những con đường rừng vào ban đêm để gặp Cinq.
Hay đúng hơn, là để nhìn Cinq đang ngủ.
Chẳng vì lý do đặc biệt nào cả. Hắn chỉ đơn giản là muốn nhìn thấy nàng.
Từ bên ngoài cửa sổ giăng màn, hắn họa lại bóng hình đang ngủ của nàng. Nếu nàng tỉnh giấc vì sự hiện diện của hắn và liếc nhìn về phía cửa sổ, hắn sẽ bỏ chạy như một con thỏ giật mình.
Ban đầu, điều đó là quá đủ. Chỉ cần nhìn thấy nàng ngủ qua ô cửa sổ là đủ để chữa lành trái tim tan nát của hắn, khiến nó lại đập liên hồi dồn dập.
Nhưng rốt cuộc, như thế vẫn là chưa đủ.
Thế là, hắn chế ra một loại thuốc ngủ đặc biệt—mộc loại thuốc không gây tác hại nào cho cơ thể con người mong mỏng, chỉ đơn thuần đảm bảo một giấc ngủ sâu—và trộn nó vào rượu.
Vào cái đêm Cinq uống rượu, hắn lại bước đi trên những con đường rừng như thường lệ, đeo chiếc khăn trùm đầu sau khi đã tháo mặt nạ dê. Chiếc khăn trùm dài phấp phới phía sau hắn như đôi cánh, bước theo những bước chân căng thẳng, cứng đờ của hắn.
Thuốc ngủ trong rượu dường như đã phát huy tác dụng tốt, vì Vinya và Six đang ngủ say gáy, không có dấu hiệu gì là sẽ tỉnh giấc.
Nhưng còn Cinq thì sao?
Quiel đứng trước cửa phòng ngủ của nàng, run rẩy như một kẻ vừa rơi xuống hồ nước băng giá. Bóng của hắn trải dài qua cánh cửa gỗ cũ kỹ, đen tối và đầy đe dọa. Nhìn thấy cái bóng đó, hắn cảm thấy như mình có thể mất trí.
Chúa ơi.
Một người đàn ông lén lút đột nhập vào phòng ngủ của một người phụ nữ sau khi lén chuốc thuốc nàng—đồi bại làm sao.
Cái bóng đen đó giống như sự hiện thân cho bản chất quỷ dữ của hắn, và điều đó thật không thể chịu đựng nổi.
Trong một động tác đột ngột, bộc phát, hắn đẩy tay ra và xô cánh cửa. Cửa phòng ngủ mở tung ra với một tiếng kẽo kẹt lớn, một âm thanh mà hắn không cố ý tạo ra.
Cứng đờ như một tấm gỗ, Quiel đứng ở ngưỡng cửa. Ngay cả khi đó, đôi mắt màu hồng của hắn vẫn đảo quanh đảo lại một cách điên cuồng, tìm kiếm nàng.
Truyện liên quan
Căn Phòng Không Đạt Hạng Nhất Trên Trang Đăng Tiểu Thuyết Thì Không Thể Ra Ngoài
Khi tỉnh dậy, tôi thấy mình đang ở trong một căn phòng trắng toát.. Trên màn hình chiếc máy tính ...