Cô Bé Quàng Khăn Đỏ - Chương 58
Bàn tay mà anh luôn khao khát được chạm vào—bàn tay từng đan những chiếc vương miện từ hoa dại, thả những hạt bồ công anh vào gió, và rung chuyển những khóm lau sậy để gửi lớp bông bạc bay vút lên tận cuối chân trời—bây giờ đang nắm chặt lấy tay anh.
Những giọt nước mắt, tuyệt đẹp và lấp lánh, lăn dài trên má cô.
"Xin anh," cô thì thầm.
Quiel mỉm cười. Bằng một giọng nói sầu thảm nhưng đỗi bình thản, anh nói,
"Cinq, hãy đến với anh ấy đi."
Lời nói của anh chạm vào nơi sâu thẳm nhất trong lòng cô.
Cinq, nước mắt tuôn rơi như thác đổ, cất lời,
"Linh mục, em nghĩ bây giờ em đã hiểu rồi. Anh luôn chờ đợi em với phần phô mai chuẩn bị riêng cho em."
"..."
"Anh là thiên thần của em, có phải không? Thỉnh thoảng anh lại đến coi chừng em trong lúc em ngủ. Anh thực sự chỉ đứng nhìn—như một thiên thần vậy."
"Ôi, Cinq..."
"Tại sao anh lại bảo em hãy ở lại bên cạnh anh?"
"Cinq..."
"Linh mục."
Trầm ngâm và khó khăn, giọng cô run rẩy cất lên câu hỏi,
"Anh có từng yêu em không?"
Đôi môi Quiel run lên bần bật.
Qua làn nước mắt, khuôn mặt cô mờ đi trong tầm mắt anh. Anh chớp mắt thật mạnh, và những giọt nước mắt nóng hổi lăn xuống gò má nhợt nhạt. Cuối cùng, mọi thứ lại trở nên rõ ràng.
Cinq. Cinq của anh.
Bây giờ anh đã hiểu. Anh rốt cuộc đã biết mình sẵn sàng đi xa đến đâu để bảo vệ cô.
Anh mỉm cười và nói,
"Không."
Rồi anh buông tay cô ra.
Cinq tuyệt vọng cố níu lấy anh, nhưng bàn tay Quiel trượt khỏi tay cô như một ảo ảnh thoảng qua.
Khi cơ thể anh trượt xuống giữa lớp tàn tro và bụi bẩn đang sụp đổ, Quiel vẫn tiếp tục mỉm cười.
Cinq hét lên.
Bóng hình màu trắng bị nuốt chửng bởi ngọn lửa, biến mất trong chớp mắt.
***
"Cinq!"
Sau khi thoát khỏi xiềng xắc, Ylfus lập tức lao ra khỏi thánh đường. Anh chạy qua ngôi đền đang hỗn loạn, khum tay quanh miệng và gào to tên vợ mình.
"Ciiinq!"
Thay vì tiếng cô đáp lại, anh nghe thấy tiếng kêu sắc nhọn của một con chim ưng. Ngước nhìn lên, anh thấy khói và lửa đang bốc lên ở phía xa. Phía trên chúng, con ưng đưa thư của anh, Sird, đang chao đảo trên bầu trời với đôi cánh dang rộng.
Ylfus bản năng nhận ra Cinq đang ở đó.
"Cinq! Cinq!"
Quên đi cái chân đang bị thương, anh dốc sức lao về phía trước.
Trên đường đi, hai kẻ đeo mặt nạ chó xuất hiện chặn đường anh.
"Th-Thiên lang (Sói Đen)! Hắn làm gì ở ngoài này thế này?"
"Bắt lấy hắn!"
Ylfus vung nắm đấm và gầm lên,
"Ta không rảnh!"
Hai kẻ đeo mặt nạ chó bị hất văng ra xa, máu phun ra từ miệng.
Trong cuộc đào tẩu cuồng loạn, Ylfus đụng độ Bétor, chỉ huy Hiệp sĩ đoàn Sói, cùng người bạn của anh là chỉ huy lính đánh thuê Leardon.
Bétor vội lao về phía anh.
"Thiếu gia! Cậu đây rồi!"
Ylfus né sang một bên và tiếp tục chạy, gầm lên,
"Ngài Bétor, giải thích sau! Vợ tôi có thể đang ở nơi cháy đó!"
Gương mặt Bétor ngập tràn vẻ kinh ngạc.
"Vợ cậu?!"
Leardon, chạy đuổi theo phía sau, gào lên,
"Ylfus! Cậu mất trí rồi à?"
Ylfus nghiến chặt răng.
"Tôi không có điên!"
Rất nhanh, Bétor và Leardon nhận ra Ylfus đang nói sự thật. Một người phụ nữ đang đu bám trên mái của một tòa nhà phía trên chuồng ngựa đang bốc cháy.
Ngay khi nhìn thấy cô, Ylfus gào lên,
"Ciiinq!"
Sau đó, như một con ngựa bị đốt đuôi, anh lao vọt về phía trước.
Trong chớp mắt, anh trèo lên tháp và tìm thấy một cánh cửa mở dẫn ra mái nhà. Không chút do dự, anh lao qua đó.
Cinq đang bám chặt vào mái nhà, nấc lên từng hồi. Ylfus vươn tay về phía cô, gọi tên cô.
"Cinq!"
Cô ngước nhìn anh, khuôn mặt vệt dài những vệt nước mắt, minh chứng cho tất cả những gì cô đã phải trải qua.
Chậm rãi, cô đưa bàn tay về phía anh. Ylfus nhẫn nại chờ đợi cho đến khi tay cô chạm vào tay anh, rồi nắm lấy thật chặt.
Anh kéo cô vào lòng và đứng dậy.
"Cinq! Em có sao không? Không sao rồi. Anh ở đây rồi."
Cinq không thể cất lời, chỉ biết nức nở như một đứa trẻ khi ngước nhìn anh.
"Chúng ta hãy rời khỏi đây trước đã," anh nói.
Ôm chặt lấy cô, anh bế cô trở lại bên trong tòa tháp. Các hiệp sĩ vội vàng lao đến đón họ.
Cinq cố gắng cất giọng yếu ớt,
"Có ai đó..."
Ylfus, vẫn ôm chặt lấy cô, hỏi,
"Ai cơ?"
Cinq khóc nấc lên khi cất lời,
“Trong nhà kho. Có ai đó trong nhà kho đang cháy.”
Vừa nghe thấy vậy, Bétor liền ra lệnh cho các kị sĩ,
“Đến nhà kho đang cháy ngay!”
Các kị sĩ vội vã lao ra ngoài.
Cinq tiếp tục nói,
“Người đó… trông giống như một thiên thần, toàn thân trắng xóa. Người đó vẫn còn ở trong ngọn lửa.”
Các kị sĩ mang chăn tới. Ylfus quấn một chiếc quanh vai Cinq, một lần nữa ôm chặt lấy nàng.
Truyện liên quan
Căn Phòng Không Đạt Hạng Nhất Trên Trang Đăng Tiểu Thuyết Thì Không Thể Ra Ngoài
Khi tỉnh dậy, tôi thấy mình đang ở trong một căn phòng trắng toát.. Trên màn hình chiếc máy tính ...