Cô Bé Quàng Khăn Đỏ - Chương 49

Gã hiệp sĩ Bétor xứ Kalasca, dưới quyền Quốc vương Brian và là chỉ huy Hiệp sĩ đoàn Sói, cất tiếng gào lên trong tuyệt vọng.

“Phải tìm bằng được thiếu gia, nhất định phải tìm thấy ngài ấy!”

Thiếu gia trong lời gã không ai khác chính là Ylfus Gracian, người kế thừa gia tộc Gracian ở Kalasca, đồng thời là thủ lĩnh Hiệp sĩ đoàn Sói.

Mười ngày trước, Ylfus đã dẫn dắt lực lượng tiệm phong truy kích những hiệp sĩ đang tháo chạy của Sidney. Họ rượt đuổi nhau qua một vùng đồng bằng ven biển trống trải, chẳng có lấy một điểm có thể phục kích, điều đó khiến Bétor phần nào yên tâm.

Thế nhưng Ylfus cùng các hiệp sĩ của ngài vẫn chưa trở về doanh trại.

Bétor không thể lập tức lên đường tìm kiếm, bởi gã chẳng thể rời mắt khỏi lâu đài Valdano, nơi Quốc vương Sidney bại trận đang cố thủ.

Bị tước mất dàn hiệp sĩ, Quốc vương Sidney cho đóng chặt cổng thành, cố gượng ép thủ hiểm để chờ viện binh. Trong khi đó, lòng trung thành vốn dĩ mỏng manh của chúa tể Valdano bắt đầu lung lay.

Lãnh chủ Valdano lén gửi một sứ giả đến gặp Bétor, bày tỏ ý định đầu hàng. Trong bức thư, vị trí con đường mật đạo của lâu đài đã được tiết lộ.

Đêm đó, Bétor phát động cuộc tập kích bất ngờ.

Đánh hơi thấy động tĩnh, Sidney lập tức đưa gia quyến tháo chạy bằng cửa sau và thả tự do cho toàn bộ tù nhân trong ngục. Hỗn loạn bùng nổ, biến lâu đài thành một chốn địa ngục trần gian.

Giữa đống đổ nát huyên náo ấy, Bétor nghe thấy tiếng gầm của vị vua bị phế bới.

“Dã tâm của ta dừng lại tại đây! Nhưng ta sẽ không trao cho gã em trai hèn hạ cái niềm vui được bêu đầu ta lên đâu!”

Sidney dội dầu lên khắp người rồi châm lửa ngay trước mắt Bétor, biến bản thân thành một khối cầu lửa khổng lồ lao thẳng vào tâm đại ngục.

Đó là khoảnh khắc khép lại một cuộc chiến trường kỳ.

Ngay khi kết thúc trận chiến cuối cùng tại lâu đài Valdano, Bétor lập tức lên đường tìm kiếm Ylfus.

Gã lập một đội biệt phái, noi theo dấu vết của quân tiệm phong đến đồng bằng Salvio, nơi gã bắt gặp hiện trường một trận giáp lá ngà thảm khốc.

Là một chỉ hủy lão luyện, Bétor dễ dàng dựng lại kịch bản dựa vào những xác chết và cờ xí vương giãi khắp đồng bằng.

Ylfus cùng quân tiệm phong có lẽ đã dồn các hiệp sĩ của Sidney đến tận mép vực thẫm ven biển.

Chỉ có điều, họ không hề lường trước sự xuất hiện của đám hải tặc Manann.

Lũ hải tặc, được sương mù dày đặc che chở, chắc chắn đã tiếp cận bờ biển dưới những cánh buồm xám xịt rồi bất ngờ tập kích vào sườn sau của quân tiệm phong.

Chỉ riêng lũ hải tặc thì chẳng thể tạo nên đe dọa, nhưng quân số áp đảo của chúng có lẽ đã đảo ngược tình thế.

Bộ giáp của các hiệp sĩ tiệm phong cắm đầy tên như những con nhím, và tàn tích của trận chiến cuối cùng cho thấy một cuộc chống trả vô cùng khốc liệt và tuyệt vọng.

Bétor lệnh cho quân lính thu gom thi thể các hiệp sĩ tử trận, bản thân gã tự tay bới tung đống xác chết để tìm Ylfus.

“Thiếu gia, ngài đang ở đâu?”

Bám theo sau gã, Leardon, chỉ huy nhóm lính đánh thuê, đang gom xác lũ hải tặc thành một đống và cằn nhằn.

“Sir Bétor trung thành ơi! Tôi hiểu sự sốt sắng của ông, nhưng ông có thể thôi gọi cái gã Hiệp sĩ Sói quái vật đó bằng cái danh xưng 'thiếu gia' trìu mến ấy được không?”

“Ngươi thì biết cái gì?”

Bétor gầm lên.

“Ta đã lập tuyên úy với Lãnh chủ Lantimos, người đã phong hiệp sĩ cho ta. Ta đã thề sẽ bảo vệ thiếu gia, đưa ngài ấy trở về an toàn trong vòng tay cha mẹ—dù cho có phải trả giá bằng cả mạng sống này!”

“Tôi đâu có nghi ngờ lòng trung thành của ông!”

Leardon gắt lên đầy ngán ngẩm.

“Tôi chỉ muốn nói là thật kỳ cục khi nhắc về một tên khổng lồ râu rậm như thể một đứa trẻ ranh chạy tung tăng với cây kiếm gỗ vậy! 'Vòng tay cha mẹ', nghiêm túc đấy à?”

“Câm miệng! Ta thích nói thế nào là quyền của ta!”

“Được rồi, tùy ông!”

Leardon gạt đi.

“Chúng ta đã lật tung từng cái xác trên cái đồng bằng này rồi, đúng không? Và Sir Gracian thì không có ở đây.”

Leardon tiếp tục với vẻ đầy tự tin,

“Nếu Sir Gracian không kết thúc số phận như một nàng tiên cá mắc vào mấy tấm lưới đánh cá của lũ hải tặc còi cọc đó, thì ngài ấy vẫn còn sống!”

Bétor thở dài một tiếng thượt.

“Ôi, thiếu gia! Ngài rốt cuộc đang ở phương trời nào…”

Khi Bétor ngước mắt lên trời trong niềm tuyệt vọng, một con chim ưng bỗng lao vút xuống về phía gã.

Đó là Sird, con chim ưng đưa tin của Ylfus.

***

Ylfus chớp mắt, thì thào.

“Mình đang ở đâu thế này?”

Gã cúi xuống nhìn lại bản thân.

Trên người gã chỉ còn duy nhất một chiếc quần lót, toàn thân bị xiết chặt bằng những sợi xích sắt gỉ ghét ở cổ chân, bắp chân và hai tay bị ngoặt chặt phía sau lưng.

Với một chút thoáng chút bất an, gã cất tiếng,

“Cinq, nếu đệ muốn trói ta lại, một sợi dây thừng là đủ rồi. Dùng dây mềm thì lại càng tốt.”

Dù nói bằng giọng đùa giỡn, gã không thực sự tin Cinq lại làm ra cái trò này.

Gã vặn người, nằm xoài trên nền đá lạnh ngắt và đảo mắt nhìn quanh.

Đôi mắt gã mở to.

“Mẹ kiếp! Đây là đâu? Cinq, nhóc con! Đệ đâu rồi?”

Gã đang nằm dưới một vòm trần hình cầu, bao quanh bởi những hàng cột uốn cong.

Bức tường của tòa nhà được xây bằng những viên gạch xám ẩm ướt, không khí nồng nặc mùi mốc meo.

Nhưng đó chưa phải là điều đáng bận tâm nhất.

Trước ánh sáng mờ nhạt hắt qua ô cửa kính màu, giữa những cây nến lập lòe đang nhỏ xuống từng giọt sáp như nước mắt, một khối kiến trúc khổng lồ đang khom lưng ngồi đó.

Truyện liên quan

Căn Phòng Không Đạt Hạng Nhất Trên Trang Đăng Tiểu Thuyết Thì Không Thể Ra Ngoài Đang ra Nhật Bản

Căn Phòng Không Đạt Hạng Nhất Trên Trang Đăng Tiểu Thuyết Thì Không Thể Ra Ngoài

Cập nhật: 3 ngày trước

Khi tỉnh dậy, tôi thấy mình đang ở trong một căn phòng trắng toát.. Trên màn hình chiếc máy tính ...

12 40