Cô Bé Quàng Khăn Đỏ - Chương 44

Ngày hôm sau, Quiel phát hiện ra một điều không thể tin nổi.

“Cái gì thế này?”

Đó là đôi giày của Cinq, bị bỏ lại nơi góc sân sau.

Mấy con chó lập tức bị triệu đến, quỳ rọp xuống run rẩy, lắp bắp,

“Chúng thần… chỉ làm theo lệnh của Đức Ngài…”

Quiel ấn đầu roi vào giữa trán từng con, ép chúng phải ngẩng mặt lên.

“Nói chính xác xem các ngươi đã làm gì cô ấy.”

“Chúng thần chỉ… xử lý cô ta một chút. Và… lột giày rồi đuổi cô ta về bằng chân đất…”

Quiel gầm lên một tiếng giận dữ.

“Đồ chó ngu ngốc! Các ngươi đã làm cái gì vậy? Ta bảo đem cô ấy đến cho ta! Chân cô ấy mà bị thương thì sao đến gặp ta được nữa? Đầu óc các ngươi đã tụt xuống cấp độ của lũ súc sinh chỉ hợp mang vòng cổ rồi sao?”

Sợ hãi tột cùng, mấy con chó ắng lên khe khẽ. Quiel vung roi quật tới tấp cho đến khi cánh tay mỏi rừ mới dừng lại.

Ném chiếc roi dính máu sang một bên, hắn lui về phía thánh đường. Hắn gục xuống sàn nhà lạnh ngắt, dán trán xuống đất, khóc lóc ăn ăn sám hối.

“Ôi, Cinq. Ta chưa từng muốn mọi chuyện đi xa đến mức này với em. Chắc là đau lắm. Em bị thương có nặng không? Em còn có thể đến bên ta được nữa không?”

Hắn thì thào lo lắng, rồi lại thì tào,

“Nhưng, Cinq à, em đã làm ta tức giận. Nhỡ phạm tội thì em phải biết thấy tội lỗi chứ? Chẳng lẽ em không muốn được tha thứ sao? Một đứa trẻ ngoan sẽ làm như thế đấy!”

Hắn trách móc cô trong tâm trí, không ngừng gọi tên cô.

“Cinq, Cinq…”

Hắn bắt đầu hình dung về cô—

Cảnh cô bị lăng mạ bằng những lời lẽ cay nghiệt. Cảnh cô bị tát, bị xô đẩy, bị hất ngã xuống bùn lầy. Cảnh cô bị lột mất giày, xiêu vẹo bước đi trên đôi chân trần. Đôi mắt xanh biếc ướt đẫm nước mắt, bờ môi sưng tấy.

Cảnh cô cô đơn trở về ngôi nhà tối om. Cảnh cô ngắm nhìn những vết xước, vết bầm và vết thương đang chảy máu của mình.

“Ôi, Cinq, Cinq…”

Cinq trong tưởng tượng của hắn sống động hơn hẳn người thật.

Cinq đời thực mà hắn thấy luôn đông cứng vì sợ hãi hoặc chìm sâu vào giấc ngủ, mắt nhắm tịt.

Nhưng Cinq trong giấc mơ của hắn lại tự do hơn nhiều.

Trong ảo tưởng của hắn, cô đứng một mình, cởi bỏ chiếc khăn trùm đầu màu đỏ. Mái tóc vàng óng như mật chảy dài xuống, và khuôn mặt trắng ngần hiện ra vẹn nguyên.

Ở nơi đó, cô tự do bộc lộ niềm đau, khóc lóc công khai, và nhẹ nhàng cử động thân thể mảnh mai để chăm sóc vết thương.

Đôi bàn tay cô âu yếm vuốt ve những vết thương đỏ hỏn, rướm máu.

“Ôi, ôi. Cinq.”

Hắn nhớ lại khoảnh khắc những ngón tay cô từng cuộn tròn lấy lưỡi mình. Những ngón tay ấy mềm mại đến mức tưởng như có thể tan chảy ngay tại đó, và vị ngọt ngào chẳng khác nào mật búp.

Nếu đó là hương vị của tội lỗi, hắn cảm thấy mình hoàn toàn có thể hiểu được trái tim của một Đấng Tối Cao vốn yêu thương tội lỗi.

Nhắm chặt mắt lại, Quiel nới lỏng cạp quần. Lôi ra cự vật hồng hào cứng đờ của mình, hắn chậm rãi vuốt ve, bàn tay nhẹ nhàng bao bọc lấy nó rồi bắt đầu chuyển động theo nhịp điệu.

“Cinq. Cinq.”

Cinq. Ôi, Cinq. Ta xin em hãy tha thứ.

Điều này đã trở thành thói quen kể từ ngày ta trở về từ phòng ngủ của em.

Đó là vì đường nét cơ thể ngủ say không chút phòng bị của em đã khắc sâu vào mặt trong eyelids ta. Vì hương thịt ngọt ngào lấp đầy căn phòng nhỏ ấy cứ bám chặt lấy niêm mạc mũi ta, nhất quyết không chịu tan đi.

Mỗi lần nhắm mắt, dáng vẻ ngủ say của em lại hiện lên, và mỗi lần hít thở, mùi hương của em lại xâm chiếm lấy ta. Ta không thể chịu nổi. Những lúc ấy, ta lại huyễn tưởng về em và tự giải tỏa cho mình.

Nhưng, Cinq à, ta không vấy bẩn em bằng những ảo tưởng dung tục. Điều ta khao khát thật nhỏ bé và đơn sơ.

Ví như, bờ môi của em.

Cinq, môi dưới của em đầy đặn đến mức trông thật mềm mại, mọng nọng, với một vết lõm nhẹ ở chính giữa. Ta muốn chạm vào chỗ đó.

Ta muốn ấn đầu ngón tay vào đó, để tự mình cảm nhận làn da môi mịn màng của em.

Em sẽ phản ứng thế nào? Em sẽ giật mình kinh ngạc, run rẩy nhẹ, khuôn mặt bất lực sợ hãi khi lùi lại sao? Nếu em từ chối ta, ta sẽ cảm thấy cô đơn và khốn khổ đến không thể chịu nổi.

Cinq, Cinq.

Đây chính là cảm giác của sự khao khát cô đơn.

Ta chuẩn bị phô mai và rượu vang thật cẩn thận cho em, năm nào cũng đặt fèves vào bánh galette, vì biết em thích chúng đến nhường nào. Ta hình dung ra niềm vui của em khi tìm thấy chúng.

Ta luôn nghĩ về em. Ta khắc khoải nhớ em mọi lúc.

Cinq, vì em, ta có thể gom góp tất cả những gì tốt đẹp nhất mình có, đóng gói vào một chiếc hộp và dâng tặng không chút đắn đo.

Nhưng, Cinq…

Ta… ta không muốn bị từ chối. Ta không chịu nổi. Điều đó quá đỗi kinh hoàng.

Cinq, vì em, ta đã dẫn dắt lũ súc sinh tội lỗi của ngôi làng này. Để đứng trước mặt chúng, ta đã phải khơi dậy phần bóng tối chôn sâu trong lòng.

Giờ đây, bên trong ta đang cuộn xoáy một con dê đen, một bản tính quỷ dữ.

Vậy mà, khi gỡ bỏ chiếc mặt nạ dê trắng, diện mạo của ta lại quái dị, dị hình. Ta chưa từng gặp ai giống như mình.

Nếu em nhìn thấy gương mặt thật của ta, chắc chắn em sẽ ghê tởm. Em sẽ ngoảnh mặt đi.

Ôi, Cinq.

Dù ta đáng bị em ghét bỏ, ta vẫn không thể chịu nổi khi nhìn thấy tất cả những gì ta trân trọng và gom góp cho em—tất cả bản thân ta—bị ném đi như rác rưởi.

Chính vì vậy ta không thể tiếp cận em trước.

Thay vào đó, ta sẽ đợi ở đây, tưởng tượng về em trong tâm trí cho đến ngày em tìm đến ta, mang trên mình vết thương sâu sắc từ những tội lỗi tồi tệ và cầu xin sự tha thứ.

Dù có hèn nhát, nhưng thế này vẫn bớt cay đắng hơn.

Ta không thể gọi đây là tình yêu. Nó quá ích kỷ để có thể là tình yêu.

Càng khao khát em, ta lại càng trở nên hèn hạ và đê tiện. Đây không thể là tình yêu. Đây là sự thèm muốn dơ bẩn, là dục vọng tồi tệ. Ta tin là như vậy.

Nhưng, Cinq, Cinq.

Nếu em chấp nhận một kẻ như ta…

Ôi, Cinq, Cinq.

Có lẽ ta sẽ đứng đó và khóc như một đứa trẻ.

Quiel cất lên một tiếng thở dài thườn thượt.

“Chao ôi…”

Truyện liên quan

Căn Phòng Không Đạt Hạng Nhất Trên Trang Đăng Tiểu Thuyết Thì Không Thể Ra Ngoài Đang ra Nhật Bản

Căn Phòng Không Đạt Hạng Nhất Trên Trang Đăng Tiểu Thuyết Thì Không Thể Ra Ngoài

Cập nhật: 3 ngày trước

Khi tỉnh dậy, tôi thấy mình đang ở trong một căn phòng trắng toát.. Trên màn hình chiếc máy tính ...

12 40