Cô Bé Quàng Khăn Đỏ - Chương 43

Quiel trong lòng rối bời nhưng vẫn giữ nét mặt bình thản tiến lại gần cô.

“Cinq, vào đi. Ta vẫn luôn đợi con.”

Cinq ngước đôi mắt xanh trong vắt như nước thật xinh đẹp lên nhìn anh rồi thản nhiên hỏi,

“Mục sư, sao ở đây lại có một con cừu?”

“…Nó có tác dụng của nó.”

Cinq…

Có vẻ như con sở hữu một tài năng thiên bẩm về khoản dối trá đấy!

Hạ thấp đầu về phía kẻ nói dối nhỏ nhắn đầy quyến rũ của mình, anh cất lời,

“Cinq. Sự thuần khiết tội lỗi của ta, con cừu hoen ố của ta. Hãy nói cho ta biết, ánh sáng tâm hồn con hôm nay thế nào? Liệu đêm qua con có trót phạm phải một tội lỗi chẳng thể tỏ cùng ai?”

Anh đã chuẩn bị sẵn sàng—để lắng nghe lời xưng tội của cô, tha thứ cho cô bằng cả trái tim, và đón chào cô như một cư dân mới của ngôi làng.

“Cinq thân yêu, con có thấy mình đang cần sự tha thứ của một ai đó không?”

Nhưng thật đáng kinh ngạc, dường như Cinq lại có một năng khiếu dối lừa đến tài tình.

Ngước nhìn anh với vẻ mặt ngây thơ vô tội, cô đáp,

“Mục sư, con không cần sự tha thứ. Đêm qua con đâu có làm gì sai.”

Đó là khoảnh khắc anh cảm thấy biết ơn chiếc mặt nạ dê trắng—nó đã che đi sự kinh hoàng và giận dữ đang làm gương mặt anh tái nhợt.

Có điều gì đó đã đi sai hướng. Kế hoạch quỷ quái của anh đã chệch quỹ đạo, nhưng anh lại chẳng thể hiểu nổi tại sao!

Nhìn sâu vào đôi mắt trong suốt của cô, cuối cùng anh cũng thốt lên được một câu hỏi,

“Vậy thì, Cinq, hôm nay con đến tìm ta có việc gì?”

Không một chút đắn đo, cô trả lời,

“Vinya chết rồi.”

Anh nghẹn lời chẳng thể đáp lại.

Cinq, Cinq.

Có phải con… đang dối ta?

Để lấy lại bình tĩnh, anh chắp hai tay, đan các ngón tay vào nhau rồi hít một hơi thật sâu. Cối cùng, anh chậm rãi cất lời,

“Ta hiểu rồi. Cinq thân yêu, mụ chủ lầu xanh đã chết như thế nào?”

Cinq táo tợn buông lời dối trá.

“Hình như một con sói đã tha mụ đi.”

Gương mặt Quiel chuyển sang một sắc xanh tái sẫm hơn khi anh đứng chết lặng.

Cinq, Cinq.

Ta hiểu rõ con mà.

Con là sinh linh thuần khiết, ngây thơ nhất mà ta từng biết. Làm sao con có thể giết người rồi lại bình thản đến thế này.

Ta đã nhìn thấy những dấu vết con để lại trên xác chết của mụ già đó. Mụ chủ lầu xanh độc ác chết vì độc dược. Ngoài con ra thì ai có thể bỏ độc vào rượu của mụ già đa nghi ấy chứ?

Một con sói đã tha mụ đi sao?

Đêm qua, ta đã đào sâu vào lòng đất băng giá và chôn cất cái xác ấy vì con. Vậy mà giờ đây con lại thốt ra lời dối trá trắng trợn đến thế!

Trong sự tuyệt vọng, anh đưa tay ra.

“Cinq, điều đó có thật không?”

Ngay khi các ngón tay anh sắp chạm vào gò má mềm mại của cô, Cinq ngọt ngào lên tiếng,

“Mục sư, giờ Vinya đã chết, con được tự do rồi.”

Anh cảm thấy hơi thở mình nghẹn lại.

Tự do sao?

Cinq, đứa trẻ ngốc nghếch này!

Con tưởng con có thể chạy trốn khỏi ngôi làng này sao? Chạy trốn khỏi ta sao?

Dìm xuống cơn giận dữ, anh hỏi,

“Tự do? Cinq, đó là điều con muốn sao?”

“Đương nhiên rồi.”

Cinq gật đầu.

“Bây giờ, không còn ai có thể cởi chiếc khăn trùm đầu màu đỏ của con ra nữa.”

Tầm nhìn của anh nhuốm một màu đỏ quạch vì cuồng nộ.

Anh gầm lên,

“Cinq! Con nói tự do sao?!”

Siết chặt lấy tay cô, anh kéo cô lại gần, đưa bàn tay ấy vào dưới chiếc mặt nạ dê và ngậm lấy trong miệng.

Cinq,

Con sẽ chẳng bao giờ hình dung nổi ta đã khao khát được chạm vào tay con đến nhường nào. Sự thuần khiết tội lỗi của ta đã thèm muốn con đến mức không thể chịu đựng nổi.

Anh ước gì mình có thể biến thành một bông bồ công anh mềm mại, được làn hơi dịu dàng của cô thổi bay lên không trung, hay thành cây sậy được bàn tay cô nâng niu. Anh muốn trở thành chiếc giỏ cô có thể cầm, hay thậm chí là chiếc đệm cô có thể ôm vào lòng.

Bất cứ thứ gì, miễn là anh có thể nắm lấy tay cô dưới ánh mặt trời mà không chút ngần ngại!

Nhưng thay vào đó, giờ đây anh lại ở đây, bấu víu một cách thảm hại vào những vết tích tội lỗi còn sót lại trên đầu ngón tay cô, tự biến mình thành một kẻ tra khảo đáng thương.

“Mục sư…!”

Cinq hét lên, lùi lại vì sợ hãi.

Quiel liếm môi. Những ngón tay cô mềm mại đến mức tưởng như có thể tan chảy trên lưỡi anh, và chúng có vị ngọt ngào như mật chất. Đó là một sự ngọt ngào chỉ có thể mô tả bằng hai từ tội lỗi.

“Cinq, kẻ nói dối nhỏ nhắn quyến rũ của ta. Cuối cùng con cũng sẽ quay lại với ta thôi.”

Cô liếc nhìn anh bằng đôi mắt hoảng sợ rồi quay người bỏ chạy.

Liệu có tốt hơn nếu cứ để cô đi?

Nhưng anh đang bốc hỏa vì tức giận và run lên vì một sự phấn khích không thể kiểm soát.

Anh ra lệnh,

“Đuổi theo cô ta. Mang cô ta về đây cho ta.”

Bầy chó lao theo cô, còn anh quay người bước trở lại, kiệt sức. Trở về phòng mình, anh gục xuống giường. Một làn sóng kiệt sức tràn qua, và anh chìm vào một giấc ngủ sâu như cái chết.

Truyện liên quan

Căn Phòng Không Đạt Hạng Nhất Trên Trang Đăng Tiểu Thuyết Thì Không Thể Ra Ngoài Đang ra Nhật Bản

Căn Phòng Không Đạt Hạng Nhất Trên Trang Đăng Tiểu Thuyết Thì Không Thể Ra Ngoài

Cập nhật: 3 ngày trước

Khi tỉnh dậy, tôi thấy mình đang ở trong một căn phòng trắng toát.. Trên màn hình chiếc máy tính ...

12 40