Cô Bé Quàng Khăn Đỏ - Chương 54

Quả nhiên ngôi làng này vô cùng khả nghi.

Và kẻ đáng ngờ nhất không ai khác chính là tên linh mục kia!

Bétor từng chạm mặt không biết bao nhiêu vị linh mục, nhưng chưa từng thấy ai nhã nhặn và khéo ăn khéo nói như kẻ này.

Một người như hắn lại ru rú ở nơi làng quê hẻo lánh này thật sự kỳ quặc không sao tả nổi.

Hạ quyết tâm, Bétor cất lời.

"Thưa linh mục, liệu tôi có thể tham quan một vòng quanh đền thờ được không?"

Quiel đáp lại trôi chảy, không một chút ngập ngừng.

"Rất tiếc, đền thờ của chúng tôi không đón tiếp ngoại đạo. Tuy nhiên, nếu ngài thật sự muốn vào xem..."

Từ bên dưới chiếc mặt nạ dê trắng, một giọng nói nêm nếm chút giễu cợt vang lên.

"Ngài phải cải đạo và thề sẽ trở thành cư dân của ngôi làng này."

Nghe thấy thế, cả Bétor lẫn Leardon đều nuốt nước bọt đánh ừng ực.

Bấy giờ Quiel mới nhẹ nhàng nói thêm,

"Cả hai ngài trông đều có vẻ là những ứng viên rất triển vọng."

Leardon thúc củi chỏ vào hông Bétor, thì thầm nhỏ đến mức gần như không nghe thấy,

"Cứ lục soát ngôi làng trước đã."

Bừng tỉnh khỏi dòng suy nghĩ, Bétor gật đầu.

Anh bước lên phía trước và nói,

"Tuy tôi không phải không có hứng thú với tôn giáo mới, nhưng trước mắt chúng tôi sẽ lục soát ngôi làng. Thưa linh mục, chúng tôi sẽ tiến hành tìm kiếm với sự tôn trọng dành cho người dân của ngài."

Quiel gật đầu đồng ý.

***

Sau khi linh mục rời đi, Cinq còn lại một mình liền lao đến bên cửa và giật mạnh tay nắm.

Không ngoài dự đoán, cửa đã bị khóa chặt.

Cô đấm nấm đấm vào cửa rồi gào lên,

"Có ai ở ngoài đó không? Làm ơn mở cửa ra!"

Cô vặn tay nắm hết sức và thậm chí còn dùng vai húc mạnh vào cửa, nhưng tấm gỗ dày cộp, kiên cố chẳng hề lay chuyển.

Cô đảo mắt nhìn quanh phòng. Quiel đã bịt kín tất cả cửa sổ phòng ngủ, trám trét cẩn thận để không một tia nắng nào có thể lọt vào.

Khung cửa duy nhất còn sót lại là những lỗ thông gió trên bức tường dày sát trần nhà. Đó dường như là lối thoát duy nhất của cô.

Cinq ước lượng sơ qua kích thước của những chiếc lỗ rồi kéo một chiếc bàn trang trí đặt xuống bên dưới. Trèo lên bàn, cô nhón chân nhìn vào bên trong lỗ.

Lỗ hổng hình bán nguyệt tuy không quá lớn nhưng cô nghĩ mình có thể lách qua được. Điều đáng bận tâm duy nhất là nó dẫn đi đâu.

Cô với tay bám lấy một viên gạch nhô ra rồi đu người lên, lách đầu qua lỗ hổng và đẩy người về phía trước cho đến khi chui tọt ra ngoài.

Một cơn gió sắc lẹm tát thẳng vào mặt cô ngay khi cô vừa ló đầu ra.

Cô lắc đầu cho tóc khỏi che khuất tầm nhìn rồi cúi xuống.

Bên ngoài lỗ thông gió là một bức tường đá dựng đứng đâm thẳng xuống vực sâu hun hút bên dưới. Có vẻ như cô đang ở trên một tháp cao.

Ngoảnh đầu lại, cô quan sát xung quanh. Bên phải không có gì ngoài bức tường tháp, nhưng bên trái cách đó không xa là mái của một tòa nhà khác nối liền với ngọn tháp này.

Tòa nhà đó cũng khá cao, nhưng cô nghĩ mình có thể đáp xuống mái nhà đó một cách an toàn.

Cinq hạ quyết tâm.

Dù có thế nào mình cũng phải trốn thoát và tìm Ylfus.

Có lẽ vì tình thế cấp bách mà đầu óc cô lại càng lúc càng trở nên minh mẫn.

Nhưng chưa chắc đã có đường xuống từ mái nhà, và mình có thể bị bắt lại. Nếu có người gác Ylfus thì một mình mình khó mà giải cứu được huynh ấy. Mình cần gọi người đến giúp.

Lúc nãy có ai đó đã báo với Quiel rằng các hiệp sĩ Kalasca đã đến và đang kiểm tra giàn hỏa thiêu ở quảng trường.

Xem ra mật thư của Ylfus đã đến tay các hiệp sĩ an toàn, giúp họ men theo dấu vết đến tận ngôi làng này.

Cô cần phải gọi họ đến đây.

Cinq lách người trở lại qua lỗ thông gió để về phòng ngủ.

Cô di chuyển chiếc bàn đến lỗ thông gió gần nhất với mái nhà mà cô đã nhìn thấy. Sau khi tìm kiếm khắp phòng, cô thấy một chiếc đèn măng xông bằng thủy tinh trên bàn trang điểm. Tay cầm chiếc đèn, cô trèo lại lên bàn rồi bò vào trong lỗ.

Chiếc lỗ quả thực rất hẹp, nhưng cô đã cố lách được cơ thể nhỏ nhắn của mình qua sau khi đút đầu vào trước. Tay cầm chiếc đèn kẹp chặt giữa hai hàm răng, cô trườn ra ngoài.

Rướn người lên với hai tay bám chặt vào mép lỗ, cô nhìn xuống dưới. Ngay bên dưới cô, cỡ tầm chiều cao của cô, là một mái nhà đầu hồi hình tam giác. Cô phải đáp xuống đó an toàn.

Cô nhắm tịt mắt lại rồi đột ngột mở to ra. Với một sự quyết tâm cao độ, cô rút hai chân ra khỏi lỗ.

"..."

Ngay khoảnh khắc tiếp theo, cơ thể cô trượt dài xuống phía mái nhà.

Truyện liên quan

Căn Phòng Không Đạt Hạng Nhất Trên Trang Đăng Tiểu Thuyết Thì Không Thể Ra Ngoài Đang ra Nhật Bản

Căn Phòng Không Đạt Hạng Nhất Trên Trang Đăng Tiểu Thuyết Thì Không Thể Ra Ngoài

Cập nhật: 3 ngày trước

Khi tỉnh dậy, tôi thấy mình đang ở trong một căn phòng trắng toát.. Trên màn hình chiếc máy tính ...

12 40