Cô Bé Quàng Khăn Đỏ - Chương 47
"Một thiên thần, em bảo thế sao, Cinq?"
Khi còn lại một mình, Quiel không tài nào kìm nén nổi sự phấn khích. Cậu chẳng buồn đeo chiếc mặt nạ dê trắng, cứ thế thẫn thờ đi lại quanh sân sau.
"Ta chẳng giống thiên thần tí nào. Nhưng nếu em nhìn ta như vậy... được thôi, ta sẽ trở thành thiên thần của riêng em. Cinq, em nghĩ ta có thể đi xa đến đâu để bảo vệ em?"
Cậu hạ quyết tâm sẽ chân thành như một thiên thần—vào tối nay, hoặc có lẽ là sáng mai.
Nhưng cậu cần chuẩn bị tâm lý. Bầu rượu cậu gửi cho cô sẽ là đồng minh của cậu.
Tối nay, cậu sẽ đến bên cô. Cậu sẽ ở đó, ngay bên cạnh khi cô ngủ một mình trong căn nhà của mụ chủ nhà thổ tối om.
Nếu cô có cựa mình tỉnh giấc, cậu sẽ không hát ru hay nhẹ nhàng vỗ về lưng cô như trước nữa. Thay vào đó, cậu sẽ vuốt ve làn môi cô thật dịu dàng.
Và rồi cậu sẽ bộc bạch tất cả.
Rằng cậu đã dõi theo cô từ rất lâu, khao khát cô đến cháy bỏng, thèm muốn cô một cách ngọt ngào, nhưng cô chẳng việc gì phải sợ hãi.
Cậu sẽ hé lộ rằng vị thiên thần vẫn bình yên túc trực bên cạnh lúc cô ngủ chẳng phải ai khác ngoài cậu.
Và cậu sẽ khao khát cô cất tiếng gọi tên mình.
Mong cô hãy ở lại bên cậu.
Dù có phải đeo những chiếc mặt nạ dã thú trước mặt dân làng, nhưng bước qua khuôn viên đền thờ, tới những cánh đồng và khu rừng hoang vắng, họ sẽ được tự do.
Cinq có thể để mái tóc vàng rực rỡ của mình tung bay thỏa thích, còn cậu sẽ thấp thỏm giữ chặt tấm khăn che mặt vì sợ gió cuốn đi.
Đỡ hơn hết, thỉnh thoảng họ có thể cùng nhau dạo bước dưới ánh nắng êm dịu—hoặc dưới quầng sáng bạc của ánh trăng.
Quiel trùm tấm khăn che mặt rồi cầm chiếc mặt nạ chiên con trên tay. Với bước chân nôn nao, cậu tiến về phía rừng sâu, tiến về phía Cinq.
Có lẽ khoảnh khắc này chính là giây phút hạnh phúc nhất trong đời cậu.
Sau cùng thì, hy vọng luôn tỏa sáng rực rỡ nhất ngay trước khi nó tan thành mây khói.
***
Căn phòng của Cinq tối om. Chỉ có gian phòng rộng mà Vinya từng ở là hắt ra ánh sáng mờ nhạt.
'Chà, mình đoán phòng rộng thì vẫn tốt hơn phòng nhỏ rồi.'
Quiel lơ đãng nghĩ bụng khi tiến lại gần cửa sổ nơi ánh đèn len lỏi ra ngoài.
Hoặc có vẻ là như thế.
Sự thật thì, mọi thứ trước khoảnh khắc ấy đều mờ giỡn, bởi điều xảy ra tiếp theo giội xuống cậu như một luồng sét, thiêu rụi cậu hoàn toàn.
Trong ánh sáng ấm áp, mái tóc vàng của Cinq óng ánh và đung đưa. Một âm thanh nho nhỏ, nũng nịu như tiếng mèo kêu vang lên từ đâu đó.
Quiel hơi nhíu mày, cảm thấy lợn khợn ngứa ngáy nơi màng tai.
Hình như Cinq đang chải tóc. Nếu không thì tóc cô đâu thể gợn sóng như thế được.
"Ah... Haa... Ahhh..."
Chải tóc sao?
Mà lại phát ra những âm thanh như thế ư?
Rồi một âm thanh khác chen ngang.
"Cinq. Cinq..."
Một giọng nói trầm đục, xa lạ.
Giọng của một người đàn ông.
Mái tóc của Cinq bắt đầu dội sóng dữ dội hơn.
"Anh... ôi... thế này... sướng quá... Ahhh!"
"Cinq...!"
Một bàn tay sẫm màu nhô ra, nắm trọn mái tóc cô vào một búi. Như vén một bức rèm, bàn tay ấy gạt tóc cô sang một bên, phô bày tất cả những gì ẩn giấu bên dưới.
Đúng như mong đợi, cơ thể cô đẹp đến nghẹt thở, tưởng chừng như có thể làm thiêu rụi thị giác nhạy cảm của cậu.
Làn da cô mịn màng không chút vết thâm, rực rỡ như miếng phô mai mới đúc. Bờ vai và vòng eo cô mảnh mai, còn đường cong từ hông nối liền với tấm lưng thẳng tắp tựa như hình dáng uyển chuyển của một cây đàn lute.
Bàn tay sẫm màu bóp chặt lấy bờ hông trắng ngần của cô. Chủ nhân của nó thúc mạnh lên trên, nâng bổng thân thể cô nảy ngược. Cinq cất tiếng kêu xé lòng, giọng cô vút lên chạm đến độ cao làm người ta chóng mặt.
Tấm thân cô run rẩy và nở rộ như một bông hoa đại lộng lẫy đang mãn khai, đung đưa cuồng nhiệt.
"Ahhh!"
Cinq thổn thức, toàn thân run lên bần bật.
Hoàn toàn quên mất cậu, chìm đắm trong những cơn khoái lạc mê đắm. Bị bao bọc trong một niềm hân hoan chẳng hề liên quan gì đến cậu.
Cô đã xóa sạch hoàn toàn khoảnh khắc kỳ diệu mà họ từng sẻ chia dưới ánh hoàng hôn, khi họ nhìn thấu bản ngã thực sự của nhau. Giờ đây, say đắm trong dục vọng thể xác, cô nở rộ như một bông hoa nhiều lớp đang uống trọn sinh lực từ cành cội, đơm hoa mà chẳng cần có cậu.
Truyện liên quan
Căn Phòng Không Đạt Hạng Nhất Trên Trang Đăng Tiểu Thuyết Thì Không Thể Ra Ngoài
Khi tỉnh dậy, tôi thấy mình đang ở trong một căn phòng trắng toát.. Trên màn hình chiếc máy tính ...