Cô Bé Quàng Khăn Đỏ - Chương 56

Cinq tự nhủ trong lòng,

‘Mình sẽ thả chiếc đèn lồng xuống đó rồi phóng hỏa.’

Cô mang chiếc đèn lồng ra ngoài với ý định tìm vài bụi cây để châm lửa, nhưng thật may là ở đây lại có một nhà kho. Nếu đốt cháy được nó, ngọn lửa sẽ bùng lên đủ lớn để thu hút sự chú ý của những kỵ sĩ đang tìm kiếm Ylfus, họ chắc chắn sẽ nhận ra điểm bất thường mà mau chóng lao tới.

Cinq nhẹ nhàng di chuyển trên mái nhà, uyển chuyển chẳng khác nào một chú mèo. Cô dừng lại khi đến vị trí nhìn xuống nhà kho.

Sẽ thật lý tưởng nếu chiếc đèn lồng rơi vào nơi dễ bắt lửa, nhưng mái nhà lại quá dài. Rất có thể chiếc đèn sẽ rơi xuống phần mái phủ đầy tuyết bên dưới, và thế là xôi hỏng bỏ bột.

Cô cẩn trọng đặt một bàn chân lên mái nhà dốc, đôi mắt xanh thẫm lóe sáng trong đêm tối.

‘Tốt rồi. Mình có thể làm được.’

Dù độ dốc khá lớn lại còn phủ tuyết, nhưng mái nhà được làm bằng gạch chứ không phải những viên ngói trơn trượt, giúp cô giữ vững được bộ bám.

Từng bước, từng bước cẩn thận, cô thả mình xuống đoạn dốc, toàn bộ sự chú ý đều dồn vào điểm đặt chân tiếp theo, kiên định tiến về phía mục tiêu.

Lạo xạo, lạo xạo. Đầu ngón chân cô ấn sâu vào lớp tuyết đang vướng một tầng muội than xám xịt.

Cô cảm nhận được lớp tuyết nén dưới chân mình đang dần trở nên trơn trượt đóng băng, và bên dưới nó là bề mặt thô ráp của những viên gạch.

Rồi cô nhận ra một viên gạch dưới lớp băng khẽ nứt ra.

“Á…!”

Tầm nhìn chao đảo, nhưng cô không thể dừng lại. Cô tự nhắc nhở bản thân về những lời của Ylfus, nhẩm đi nhẩm lại chúng trong đầu.

Nỗi sợ hãi, niềm đau đớn—chúng là của riêng cô. Cô không thể chạy trốn. Cô phải tiếp tục bước đi.

Cô lập tức chuyển chân sang một điểm bám vững chắc tiếp theo rồi tiếp tục leo xuống.

Trong trạng thái căng thẳng tột độ, tâm trí cô bỗng trở nên tỉnh táo đến mức kỳ lạ, giống như lớp sương giá dày đặc trên cửa kính vừa được lau sạch bằng nước ấm.

Những góc cạnh sắc nhọn của nỗi sợ rơi rớt lại phía sau, lớp mù mịt tan đi, ngay cả những giọt nước ngưng tụ cũng đọng lại rồi bay hơi, để lại một sự nhận thức trong trẻo như pha lê.

Giữa sự minh mẫn ấy, những mảnh ký ấu đứt quãng và rời rạc vụt qua tâm trí cô như những tia chớp.

Ngồi trên cánh đồng lộng gió cùng Six, cùng nhau tết những chiếc vương miện từ hoa dại. Six từng thì thầm với cô,

“Hoàng tử trên tháp đang dõi theo chúng ta đấy.”

Cinq hồi nhỏ đã nheo mắt nhìn về phía tháp đền nhưng chẳng thể luận ra bóng dáng ai bên khung cửa sổ. Cô đã trêu chọc Six rằng làm gì có vị hoàng tử nào ở cái làng này và gọi cô bé là kẻ nói dối.

Dĩ nhiên là chẳng có vị hoàng tử nào trên ngọn tháp cả. Thay vào đó, lại là một con dê trắng.

Cô nhớ lại lần đầu tiên họ gặp nhau.

“Khi Vinya không nhìn, và khi Six không để ý, mình sẽ lén nhét hạnh nhân vào lò nướng. Chúng sẽ chín vàng ươm, rồi thì, ăn cả vỏ…”

Cinq hồi nhỏ đã ngân nga một giai điệu vu vơ mà cô chẳng bao giờ dám chia sẻ với ai.

Rồi, có ai đó đã cất tiếng gọi cô thật dịu dàng,

“Cinq, lại đây. Anh đã chờ em mãi.”

Một giọng nói run rẩy tựa như tiếng kêu của con dê nhỏ.

Cinq ngừng hát và cẩn trọng ngước nhìn.

Đứng ở cửa sau của ngôi đền là một thiếu niên cao ráo khoác trên mình bộ tế phục màu trắng tinh khôi, tay cầm một chai rượu. Nơi lẽ ra là khuôn mặt cậu thì lại là cái đầu của một con dê trắng.

Bằng một giọng nói run rẩy như tiếng dê kêu, cậu thiếu niên cất lời,

“Em có biết không? Hạnh nhân còn được gọi là hạt hạnh nhân đào. Loài cây của nó trổ ra những bông hoa trắng muốt trước cả khi chồi lá kịp nhú lên, biến nó thành loài hoa nở sớm nhất vào đầu xuân.”

Dĩ nhiên, Cinq hồi nhỏ chẳng hiểu một từ nào cậu đang nói. Cô chỉ biết ngơ ngác nhìn cậu.

Ngượng ngùng trước sự im lặng của cô, cậu thiếu niên bắt đầu nói năng lộn xộn, mất kiểm soát.

“V-vậy nên, cây hạnh nhân vẫn thức, ngay cả trong mùa đông, khi mọi cái cây khác đều chìm vào giấc ngủ. Nó giống như đang canh giữ mọi thứ vậy. Anh cũng… anh luôn luôn…”

Lời nói của cậu nghẹn lại thành một chuỗi hỗn độn, rồi cậu co vai lại, chìm vào im lặng.

Có lẽ lúc đó cô đã thương hại cậu. Cinq cẩn thận cất tiếng.

“Em thích hạnh nhân.”

Nghe thấy giọng nói của cô, cậu thiếu niên như sống lại, giống như kẻ mắc kẹt trên đảo hoang vừa nhìn thấy một con tàu cứu hộ.

“Còn gì nữa không? Em còn thích gì nữa?”

Cinq ngập ngừng, bờ môi cô run run. Cô thích nhiều thứ lắm—bánh mì, sữa, súp. Nhưng nếu chỉ được chọn một, thì chính là thứ đó.

Sau một hồi đắn đo, cô đáp,

“Phô mai.”

“Phô mai sao?”

Cinq, tay ôm chặt chiếc giỏ, khẽ mỉm cười.

“Mẹ em đã cho em nó lần cuối cùng. Vỏ bánh phô mai. Nó rất ngon. Em muốn ăn lại nó.”

Cậu thiếu niên liền nói,

“Vậy lần sau anh sẽ mang phô mai cho em.”

Rồi, bằng một giọng nói thật nhỏ và run rẩy đến mức gần như không thể nghe thấy, cậu nói thêm,

“Không chỉ có vỏ đâu—mà là một miếng thật to và thơm ngon. Luôn dành riêng cho em.”

Ôi, sao cô lại có thể quên mất điều đó cơ chứ?

Truyện liên quan

Căn Phòng Không Đạt Hạng Nhất Trên Trang Đăng Tiểu Thuyết Thì Không Thể Ra Ngoài Đang ra Nhật Bản

Căn Phòng Không Đạt Hạng Nhất Trên Trang Đăng Tiểu Thuyết Thì Không Thể Ra Ngoài

Cập nhật: 3 ngày trước

Khi tỉnh dậy, tôi thấy mình đang ở trong một căn phòng trắng toát.. Trên màn hình chiếc máy tính ...

12 40