Cô Bé Quàng Khăn Đỏ - Chương 55

Kẻ đeo mặt nạ quạ cười khặc khặc, tỉ mỉ ngắm nghía chiếc xiên nhọn đặt trên khay.

“Lâu lắm rồi mới lại được nhìn cận cảnh mấy con mắt thế này!”

Trong khi đó, kẻ đeo mặt nạ heo gạt lấy một con dao sắc bén, miết mạnh vào sợi dây da bóng lộn, cằn nhằn:

“Ngươi thích trò này hử? Còn ta thì không! Mấy cái việc đột xuất thế này lúc nào cũng để lại hậu quả. Đó là lý do vì sao ta với ngươi phải trốn chui trốn lủi ở cái làng khỉ ho cò gáy này đấy.”

Ylfus tuyệt vọng van xin:

“Phải không? Lão dê đó điên thật rồi. Hay là dừng cái trò điên rồ này lại, lấy con dao đó cắt đứt mấy sợi xích này rồi chờ hiệp sĩ của ta tới? Ta sẽ thưởng cho các ngươi lượng vàng nặng bằng đúng cơ thể ta.”

Kẻ mang mặt nạ heo bật cười thô giáp.

“Hè! Ngươi có biết bí quyết giúp ta với thằng bạn quạ này sống sót khi trốn ở cái chốn khỉ ho này không? Đơn giản lắm: tụi ta chỉ phục vụ một chủ nhân tại một thời điểm thôi.”

Gã giơ lưỡi dao sắc bén lên kiểm tra độ sắc, rồi nói tiếp:

“Nghe này, ta chả quan tâm ngươi là ai. Đéo quan trọng! Ta chỉ là bàn tay cầm dao, còn chủ nhân mới là cái đầu. Nếu bàn tay mà đòi chẻ đôi cái đầu ra? Đó là tự sát!”

Gã đeo mặt nạ quạ vặn vẹo thân mình, phát ra tiếng cười khàn khàn.

“Ta chỉ muốn móc vài con mắt thôi. Hy vọng chủ nhân cho ta lấy một cái.”

“Hỏi sau đi,” kẻ đeo mặt nạ heo đáp. “Giờ thì rút bớt sức lực của thằng chà đạp này đã. Quấn xích quanh cổ nó rồi treo nó lên bệ thờ.”

Hoảng sợ, Ylfus co rúm người lại, không ngừng lảm nhảm:

“Này mấy huynh đệ! Sao có thể làm điều độc ác như thế với một kẻ tội nghiệp như ta—người đã te tưa cả trong lẫn ngoài từ chiến trường trở về chứ? Chúng ta nói chuyện đàng hoàng đi!”

Gã quạ đảo quanh sau lưng gã, gắt gỏng:

“Im mồm giùm cái!”

Gã quạ quấn sợi xích quanh cổ Ylfus.

Đúng lúc đó, Ylfus đột ngột bật thẳng người dậy, nện mạnh giật ngược gáy mình vào hàm kẻ đeo mặt nạ quạ.

Cốp!

Âm thanh vang lên như kim loại đập mạnh vào đá. Gã quạ còn chưa kịp thét lên thì máu đã phun ra từ miệng và mũi, rồi ngã bật ngửa ra sau.

“Quạ!” kẻ đeo mặt nạ heo gầm lên giận dữ, thở hống hộc lao tới, giơ cao con dao.

Vừa lúc kẻ đeo mặt nạ heo bổ lưỡi dao xuống cổ Ylfus, Ylfus liền nằm bệt xuống lưng. Rồi hắn dùng cả hai chân đang bị trói chặt ngáng mạnh vào ngực gã heo.

Rầm!

Âm thanh như một chiếc xe húc gỗ đâm sầm vào cổng thành.

“Hự!”

Kẻ đeo mặt nạ heo bay ngược ra sau như vừa bị ngựa đá, đâm sầm vào dãy ghế dài tạo nên tiếng động rộn ràng. Gã nằm bất động, không còn nhúc nhích.

Thở hống hộc, Ylfus ngồi bật dậy.

“Suýt nữa thì đứng tim rồi!”

Hắn nghiến răng, dồn lực vào hai cánh tay vẫn còn bị trói chặt sau lưng.

“Gahhh!”

Nhưng thật khó để phát lực khi hai tay bị trói ở tư thế thế này.

“Phù…”

Hắn nhắm mắt lại, thở dốc. Hắn phải cứu Cinq.

Nếu chúng dám làm những điều tàn nhẫn như vậy với hắn, ai biết chúng sẽ gây ra những điều kinh hoàng gì cho nàng?

Hắn lấy lại nhịp thở và lần đầu tiên sau một thời gian dài, hắn cất lời cầu nguyện với vị thần của mình.

“Thần ôi, con biết con chẳng phải là một tông đồ xứng đáng. Con đã trút bỏ bộ giáp thánh hiệp sĩ và dấn thân vào những chiến trường không có Chúa, dùng mệnh lệnh trân trọng mọi sự sống của Thần làm cớ để cưới một người vợ. Nhưng, Thần ôi, con trở về sống sót vì con yêu mến những lời dạy của Thần và cuộc sống Thần ban cho con. Nơi đây là đứa con gái của Thần, rực rỡ như thể được nhào nặn từ chính tay Thần, tỏa sáng ngay cả trong bùn lầy. Qua nàng, con đã hiểu trọn vẹn ý nguyện của Thần. Xin hãy ban cho con sức mạnh để bảo vệ nàng…”

Nghiến chặt răng, Ylfus mở to mắt. Hắn dồn toàn bộ sức lực vào hai cổ tay đang bị xích siết chặt, gồng mạnh sang hai bên.

Rắc!

Tiếng xích sắt đứt gãy vang vọng khắp không gian.

***

Cinq đứng trên mái nhà dốc đứng, sắc nhọn, thở gấp liên hồi.

“Hà, hà…”

Tại điểm mái nhà nối liền với ngọn tháp, có một cánh cửa nhỏ. Nàng cố mở nhưng nó chẳng nhúc nhích, có vẻ như đã bị khóa chặt từ bên trong.

Nàng phóng tầm mắt về phía tòa nhà chính của đền thờ ở phía đối diện mái nhà đầu hồi dốc đứng.

Liệu bên đó có lối vào nào không?

Cho dù có, nếu nó cũng bị khóa từ bên trong như cái này thì sao?

Nàng sẽ bị mắc kẹt trên mái nhà mất.

Cinq nhìn xuống phía dưới từ mép mái nhà. Độ cao dốc đến độ làm người ta chóng mặt. Nếu ngã xuống, nàng sẽ bị thương rất nặng.

Bị thương không chỉ đơn thuần là đau đớn—nó sẽ khiến nàng không thể làm được gì nữa. Nàng sẽ không thể cứu Ylfus hay thoát khỏi đền thờ để triệu tập các hiệp sĩ.

Trong lúc tìm kiếm giải pháp, mắt nàng chợt va phải một chiếc nhà kho lớn nằm trong khoảng bóng râm của khuôn viên đền thờ. Thật may mắn, xung quanh nó được xếp đầy những đống rơm dùng làm thức ăn cho ngựa.

Truyện liên quan

Căn Phòng Không Đạt Hạng Nhất Trên Trang Đăng Tiểu Thuyết Thì Không Thể Ra Ngoài Đang ra Nhật Bản

Căn Phòng Không Đạt Hạng Nhất Trên Trang Đăng Tiểu Thuyết Thì Không Thể Ra Ngoài

Cập nhật: 3 ngày trước

Khi tỉnh dậy, tôi thấy mình đang ở trong một căn phòng trắng toát.. Trên màn hình chiếc máy tính ...

12 40