Cô Bé Quàng Khăn Đỏ - Chương 50
Ylfus cất tiếng kêu xé lòng.
"Áhhhh!"
Cùng với tiếng kêu, hắn gập mạnh người làm đôi, lấy đà ngồi dậy. Chống hai tay đang bị trói ra sau, hắn cố gắng đứng thẳng người rồi ngồi vững lại.
Từ góc độ này, sinh vật đang ngồi xổm bên dưới cửa sổ hiện ra rõ ràng hơn.
Nó mang đầu một con dê đen, thân trên của một người phụ nữ, và phần dưới là một bộ phận sinh dục to lớn đến dị hình.
Không cần phải nhớ lại những tà thần từng học trong thời gian huấn luyện, hắn cũng biết chắc chắn đây là một con quỷ.
Đôi mắt vàng rực của Ylfus mở to đầy kinh ngạc.
"Mẹ kiếp!"
Từ phía sau hắn, tiếng cửa nặng nề rên xiết mở ra vang vọng khắp không gian. Ylfus giương đôi mắt to tròn nhìn lại.
Những kẻ đứng đó không phải con người. Chúng là thú vật.
Những bóng người đeo mặt nạ chó cầm đuốc, đi cùng trâu và ngựa. Dẫn đầu cả nhóm là một kẻ mặc áo choàng mục sư trắng, đầu đội mặt nạ dê trắng.
Ylfus hét lên,
"Thế này là có ý gì? Cinq đâu rồi?!"
Kẻ mang mặt nạ dê trắng hoàn toàn phớt lờ câu hỏi của hắn, bắt đầu cất lời.
"Khi tổ tiên ta khai phá vùng đất này, họ đã để lại lời cảnh báo: Hãy cẩn trọng với Sói Đen. Nơi nào Sói Đen xuất hiện, sông máu sẽ chảy, và tất cả sẽ diệt vong!"
Cảm nhận được không khí căng thẳng đang dâng cao, Ylfus vội vã đáp trả,
"Tôi không phải kẻ đó! Tên tôi là Ylfus Gracian, người thừa kế vùng đất Kalasca vĩ đại và là trưởng nam của Gia tộc Gracian!"
Con dê gầm lên,
"Đó chính là Sói Đen!"
Ylfus nghiến răng phản bác,
"Không! Dù tôi có thể được gọi là tiên phong kỵ sĩ của Kỵ sĩ đoàn Sói, hay thậm chí là Sói Kỵ sĩ, nhưng tôi chưa bao giờ bị gọi là Sói Đen cả!"
Hắn nói liên hồi, cùng lúc đó không ngừng đảo mắt quan sát đám đông phía sau con dê.
Dù không thể nhìn thấy khuôn mặt, nhưng những chiếc mặt nạ thú kia cũng đủ để xác nhận điều hắn lo sợ.
Dấu vết ký ức vụt sáng, làm tan biến tâm trí mơ hồ khi giọng nói thanh thoát như chim hót của người vợ yêu quý Cinq vang vọng trong đầu hắn.
"Trong ngôi làng này, không có con người. Chỉ có… những sinh vật khác sống ở đây."
Nàng từng thì thầm điều đó khi cúi gằm mặt, dùng thìa gỗ thái củ cải, như thể đang cố giấu đi sự sợ hãi.
"Thân mình là người, nhưng đầu lại là cá."
Gã bán cá mang đầu cá. Kẻ đánh xe mang đầu ngựa. Lợn, bò, và chó đi lại trên đường phố. Mục sư trong đền thờ mang đầu dê.
Tại sao hắn lại gạt bỏ những lời nọ, coi đó chỉ là chuyện hoang đường cơ chứ?
Xoắn cổ tay và cổ chân để tự giải thoát, Ylfus nhớ lại một câu ngạn ngữ cổ: "Nghe lời vợ thì chẳng bao giờ sai!"
Đây là một ngôi làng của những kẻ sùng bái ác quỷ, tách biệt với thế giới bên ngoài, khuôn mặt bị che khuất bởi mặt nạ thú.
Tồi tệ hơn, chúng coi Ylfus là kẻ thù, một con Sói Đen, hoặc đại loại thế. Và chỉ có một điều duy nhất mà những kẻ sùng bái ác quỷ cuồng loạn này sẽ làm với kẻ thù như vậy.
Quiel cất giọng trầm u ám.
"Sói Đen, ngươi sẽ chết tại đây. Chiều nay, khi mặt trời lặn sau khu rừng, buổi hành quyết ngươi sẽ diễn ra tại quảng trường."
Thở dốc nặng nề, Ylfus hỏi,
"Vợ tôi, Cinq. Cô ấy đâu rồi? Cô ấy có an toàn không?"
Nghe đến từ vợ, Quiel nghiến răng búa bụi.
"Câm miệng, đồ Sói Đen bẩn thỉu!"
"Ngươi không được chạm vào vợ ta!"
Cơn giận của Quiel bùng nổ. Hắn gầm lên bằng giọng điệu tàn nhẫn,
"Mang lưỡi dao sắc và móc sắt đến đây! Nung kìm trong lò nung! Nấu sôi lưu huỳnh!"
Run lên vì phẫn nộ, hắn tiếp tục,
"Chúng ta sẽ cắt bỏ bộ phận sinh dục và móc mắt nó ra! Chúng ta sẽ xẻo môi và dùng kìm nung rứt lưỡi nó ra! Rồi chúng ta sẽ đổ lưu huỳnh đang sôi vào cái miệng toạc của nó!"
Bị cơn giận làm mù mắt, Quiel đã mất hết lý trí.
Thân thể Sói Đen phải bị tàn phá—bộ phận sinh dục uế tạp phải bị cắt bỏ, đôi mắt làm hoen ố sự thuần khiết của Cinq phải bị móc ra.
Đôi môi bẩn thỉu dám chạm vào môi nàng phải bị xẻo đi, và cái lưỡi đê tiện quấn quýt với lưỡi nàng phải bị giật đến tận gốc rồi thiêu rụi.
Ylfus lắc đầu dữ dội.
"Các người nhầm người rồi! Tôi không phải Sói Đen! Nếu làm vậy, các người sẽ phải hối hận! Các kỵ sĩ Kalasca đang tìm kiếm tôi. Họ chắc chắn đang ở gần đây. Trong lúc các người bận rộn băm vằn tôi, họ sẽ đến đây trong chớp mắt!"
"Câm miệng, Sói Đen!"
Ylfus hô to về phía Quiel,
"Nghe đây, Dê Đen!"
Nghe thấy từ dê, Quiel thé lên,
"Hãy gọi ta là Dê Trắng! Đừng nhầm lẫn ta với Dê Đen!"
Ylfus nhận ra sự cố chấp kỳ dị của Quiel, liền nhanh chóng gật đầu sửa lại.
"Được rồi, Dê Trắng!"
Hắn hất cằm về phía cơ thể chằng chịt vết thương và quấn đầy băng gạc của mình.
"Các người định làm gì tôi cơ? Tôi chỉ mất chút thịt thôi là chết rồi. Bên ngoài nhìn có vẻ ổn, nhưng bên trong tôi đã thối rữa hoàn toàn rồi!"
Truyện liên quan
Căn Phòng Không Đạt Hạng Nhất Trên Trang Đăng Tiểu Thuyết Thì Không Thể Ra Ngoài
Khi tỉnh dậy, tôi thấy mình đang ở trong một căn phòng trắng toát.. Trên màn hình chiếc máy tính ...