Arcadia – Ba Năm Sau Khi Khai Mở, Tôi Mới Bắt Đầu Chinh Phục Thế Giới Ảo - Nhẹ nhàng nổi lên
"―――…… Tố, tôi không sao. Chỉ là hơi gợn sóng ngoài dự tính một chút, nhưng đơn thuần là cay cú thôi chứ chẳng tới mức phải nghĩ ngợi lung tung hay cần cậu bận tâm quá đà đâu, nên là buông…… bu, buông ra, cái cô này……!!"
"Hửm―? Dạo này chế độ 'đàn em' của cậu hiếm có lắm đấy, thêm chút nữa…… à rồi rồi tôi biết rồi― đừng có lườm thật thế chứ."
Tính ra thời gian thì chưa tới vài phút. Nhưng từ cái thực tế là mình đã lỡ làm nũng (・・・・・・・), tôi lấy sự xấu hổ đang trào ra không ngừng làm động lực để đá văng cái bản tính yếu đuối của bản thân.
Dồn hết sức lực của cơ thể (avatar) đang dần phục hồi để quẫy đạp, Nia vừa tiếc nuối vừa trêu chọc thả đầu tôi ra rồi nhảy tót khỏi tay vịn ghế.
"Gớm, người đâu mà hay ngượng."
"Đừng có được đằng chân đúp đằng chân."
"Hừm hừm. Đáーng yêu ghê."
"Hự……, …………"
Tình cảnh ngay trước đó nó là như thế, nên giờ có nói gì thì cũng chỉ như tiếng chó thua trận hay sự cứng cựa của kẻ nhỏ tuổi hơn. Vừa cố gạt đi cảm giác thân nhiệt đang tăng lên vì nỗi xấu hổ không thể tiêu hóa nổi――
"Ơ, sao đến đoạn này cậu lại cà(・)ng(・) đá(・)ng(・) yê(・)u(・) thê(・)m(・) thê(・)́(・) nhở?"
"Cơ thể nhỏ lại thì theo chủ quan, cảm giác cái sofa to ra rồi vùi mình vào đó sẽ tăng lên."
Nia cất tiếng hỏi khi tôi bỗng nhiên kích hoạt 《Chuyển Thân (Trans)》 không báo trước, tôi vứt lại một câu trả lời bừa bãi hết mức có thể rồi chìm sâu, thật sâu vào lớp đệm.
Tuyệt đối không phải, quyết không phải là tôi đang cố giãy giụa khôn lỏi để trốn tránh sự xấu hổ bằng cách vùi cả người chứ không riêng gì khuôn mặt vào sofa. Tôi chỉ bất chợt muốn tập trung cho cơ thể mệt mỏi nghỉ ngơi, nên mới thông minh nâng cao hiệu suất hồi phục mà thôi.
"Này."
"Vâng."
"Mỹ thiếu nữ mắc ngượng nằm dỗi vùi mình vào đệm đáng yêu quá thể đáng, tớ chụp ảnh nhé?"
"Không được."
Và, thật vô cùng đáng tiếc khi dưới góc nhìn của Nia thì hình ảnh này có vẻ còn không thể cứu vãn hơn―― à không, tôi đâu có ý đó nên thế nào cũng được mà, thật đấy.
"Chán thế………… Thế thì, ừm…… ừm―……"
"Đã bảo rồi. Đừng có bận tâm quá."
Vì cục diện coi như đã ngã ngũ, chắc cô ấy đang phân vân không biết có nên quay lại chủ đề cũ hay không. Tôi thò tay ra khỏi biển đệm, vẫy vẫy trước mặt Nia đang ngập ngừng.
Làm vậy thì,
"Ừm, thế thì thế thì―――― công việc ở trận tuyển chọn xong rồi, nghĩa là sau đây cậu không còn lịch trình gì nữa à? Tớ hoàn toàn không biết gì về mấy chuyện vận hành Tứ Trụ đâu đấy."
Chỉ cần vậy thôi, là cô ấy đã như thế này rồi.
Điểm ở cô ấy khiến tôi đơn thuần nhưng vô cùng mạnh mẽ cảm thấy 'tốt thật đấy', chính là sự tin tưởng rằng cô ấy sẽ dứt khoát chuyển biến tâm trạng chỉ sau một hai câu nói.
…… Mà thôi, gạt mấy lời nhảm nhí của kẻ đang dần sụt hố sang một bên.
"Thì, coi như là hầu như không có. Nếu có việc gì cần thì sẽ được gọi, nhưng về cơ bản những người có thứ hạng ngoài Gossan và Minarina ra thì đều tự do hoạt động."
Mặc dù vậy, quota (・・・) giao cho từng người…… tức khoản kiếm tiền cần thiết cho việc vận hành phe phái các thứ, thì vẫn như mọi khi được 'nhờ cậy trong khả năng có thể'.
Cái đó chẳng phải gánh nặng gì to tát, thậm chí còn chẳng đáng gọi là gánh nặng nhỏ, nên bảo là "không có" thì cũng chẳng sao. Nghe đâu nó mang đậm tính chất làm màu kiểu "tôi đang đóng góp cho phe phái đây nhéー" của một top ranker thôi.
"À, ra là vậy. Mang đậm phong cách Istia nhỉ…… à không không."
"Nói thế chứ Hina-san hỗ trợ Gossan thường xuyên, Tetra trông thế mà cũng hay phụ giúp Minarina, còn thực sự thích gì làm nấy thì chắc chỉ có bộ ba cuồng đấu tôi, Irori với Gen-san thôi."
"Ối chà chà―? Cuối cùng cũng chịu thừa nhận mình là kẻ cuồng chiến rồi à?"
"Không phải cuồng (・). Nhưng lệch hẳn về khoản đó thì, đúng là phải thừa nhận thật."
Với lại, chuyện đó cũng chẳng phải là chúng tôi đang trốn việc.
Những kẻ có bản chất lệch hẳn về hướng chiến đấu như chúng tôi chỉ đang tiếp tục cuộc sống rèn luyện vì được nhiều phía kỳ vọng 'hãy sống đúng với bản chất'.
Ngoài những người có thứ hạng (chúng tôi) ra, đồng đội đáng tin cậy trong phe phái vẫn còn nhiều lắm.
―――― Tôi đi du ngoạn một thời gian nhé.
Đến cả sư phụ tôi, người tháng trước vừa thốt ra câu đó rồi đi tìm 'bản thân sao cho xứng đáng với vị trí Số Một', cũng đang như thế. Phe Đông nâng đỡ và gắn kết với nhau đúng theo phong cách của phe Đông.
…… Hai tháng trước. Về vị trí Hạng Mười vừa được tái chỉ định (・・・), do vẫn chưa có cơ hội gặp mặt nên tôi chưa thể nói gì nhiều. Chuyện này cứ để chờ thời điểm chạm trán vậy――――
"Thế thì thế thì chẳng lẽ, từ chiều nay cậu rảnh rỗi như bình thường rồi sao? Nếu vậy thì tình cờ quá, hay phải nói là Nia-chan vừa bị ai đó bỏ rơi cũng đang rảnh――"
"À…… xin lỗi, hôm nay tôi phải đi xem tiếp trận tuyển chọn nên không được rồi."
"Hứ―! Biết ngay mà lại!! Cứ hi vọng thử xem sao thôi mà!!!"
Tôi dỗ dành qua loa Nia đang hờn dỗi…… trong khi bị cô ấy mắng "đừng có dỗ qua loa thế". So với trước khi đến đây, tôi thở hắt ra với một tâm trạng nhẹ nhõm hơn hẳn đến mức buồn cười.
Nhờ có ai đó mà dòng suy nghĩ đã có chút thong dong của tôi lại hướng về tiền bối chưa từng gặp mặt, người mà mười mươi…… hay gần như chắc chắn là có sự can thiệp của tôi mới có thể tái(・) xuất(・) giang(・) hồ(・).
Gossan từng bảo "thế nào rồi thời gian tới cũng mò mặt đến thôi"…… nhưng mà, cái thời gian tới đó chẳng biết bao giờ mới tới nữa.
Cá nhân tôi thì, thực sự rất muốn sớm được gặp mặt đấy.
Kẻ đã đả bại 【Kiếm Thánh】 trong trận đơn đấu, vị 【Ngân Mạc】 đại nhân―― hay còn gọi là Trickster (・) đời(・) đầu(・).
Truyện liên quan
Vrmmo Bắt Đầu Sau Khi Nhóm Công Lược Rời Đi - Chỉ Mình Tôi Lỡ Sự Kiện Và Tìm Thấy Vật Phẩm Độc Nhất Vô Nhị Không Ai Nhặt
Kẻ chậm chân trong cuộc đột kích như tôi đã hướng đến chiến trường sau khi nhóm công thành rời ...
Nhà Giả Kim Bremen Muốn Tiêu Xài Phung Phí
Câu chuyện về việc chơi một VRMMO vừa ra mắt phiên bản thứ ba gần đây.. Rán Worldwalker, tộc mèo ...
Không Chinh Phục Tuyến Đầu, Tôi Sống Nhờ Kinh Doanh Trong Thị Trường VRMMO
Tựa game VRMMO mới "Astrea Frontier". Buổi phát sóng chính thức tràn ngập những chủ đề về hệ thống chiến ...
Vì Được Ban Cho Tài Năng Có Thể Tạo Ra Vrmmo Nhập Vai Hoàn Toàn Như Đặc Quyền Chuyển Sinh, Tôi Thử Một Mình Làm Ra Nó.
Nhân vật chính đã chết vì cứu một con mèo có một ước mơ. Đó là tạo ra một VRMMO ...
Shangri-La Frontier – Thợ săn game rác chinh phục game thần
Nếu trên đời có 100 game thần thánh, thì cũng tồn tại 1000 game dở.. Lỗi, lỗi chương trình, vỡ ...