Arcadia – Ba Năm Sau Khi Khai Mở, Tôi Mới Bắt Đầu Chinh Phục Thế Giới Ảo - Chiến lợi phẩm ngút tầm mắt

"..................Oa"

Giọng nói hoàn toàn ỉu xìu, tưởng chừng như đã từ bỏ mọi thứ trên đời. Giữa sa mạc vừa mới chìm vào khoảng lặng tịch mịch đến mức phát hoảng nếu so với ban nãy, tiếng thì thào khàn khàn ấy vẫn vang vọng thật rõ.

Trên khoảng sân không còn một bóng dáng chuyển động, chỉ còn hai cái bóng đứng ngơ ngác. Một tất nhiên là tôi, và người còn lại là cô Sora, người đã tức tốc lao đến sau khi nhận được yêu cầu cứu viện.

"Này, cái này............ thật là.................."

Từ lúc gửi đi tin nhắn vần vò cào xé ruột gan, tôi đã lờ mờ đoán được phản ứng của cô ấy rồi...... Nhưng nhìn cô gái trẻ cuối cùng cũng lực kiệt sức tàn, lấy hai tay che khuất gương mặt, tôi quả thực không sao phủi sạch được cảm giác "mình lỡ tay làm lố rồi".

Trải ra trước mắt hai kẻ đang đứng chôn chân là sắc đỏ nhuộm kín khoảng không vốn dĩ chỉ toàn một màu cát vàng―― kho báu vật phẩm rơi ra rải rác nhiều tới mức chẳng còn buồn đếm nữa.

Đồ chiến lợi phẩm trong tựa game này vốn được tống thẳng vào kho đồ của người chơi, nhưng hình như nếu vượt quá dung lượng chứa tối đa, chúng sẽ bị văng ra ngay dưới chân hoặc khoảng trống gần nhất. Không hiểu theo nguyên lý gì mà nguyên liệu hay đồ đổi ra tiền lại được thiết kế nhẹ hơn khá nhiều so với trang bị......

"Dạ thì...... tại chơi hăng quá nên tôi có lỡ tay hơi quá trớn một tẹo......"

Cộng thêm cái kho đồ vốn đã chật chội của tôi, lại còn vớ phải màn săn bậy săn bạ mấy con quái trùm―― và kết quả của sự thể đó chính là thảm cảnh này.

Da, nanh, xương cho đến vây, móng rồi túi mật...... Kho đồ ép chặt bởi đống vũ khí áo giáp dư thừa của tôi đã đầy khụ chỉ sau vài phút đầu tiên, và thế là chiến lợi phẩm của cuộc đi câu lươn kéo dài hơn một tiếng đồng hồ sau đó đã bị hất tung vung vải lên mặt cát biến thành chiến trường.

Đúng nghĩa là chẳng còn chỗ mà đặt chân―― rốt cuộc tôi đã tiễn bao nhiêu con 【Bão Xà Sa Mạc】 lên đĩa thì chính tôi cũng chịu, nhưng nhìn cái cảnh này thì chắc chắn con số không dừng lại ở mười hay hai mươi con đâu. Đến chính bản thân tôi còn thấy rùng mình nhẹ.

Và đến cả tôi còn thấy rợn người thì tâm trạng của Sora thế nào hẳn ai cũng đoán ra được.

"Một tẹo...... Một tẹo sao?...... Ra là vậy, 'một tẹo' đấy à. Định nghĩa 'một tẹo' của tôi với anh Haru có vẻ khác xa nhau quá nhỉ?"

Từ từ hạ hai bàn tay đang che mặt xuống, Sora đảo mắt nhìn quanh bãi sa mạc bừa bãi bằng một cử động chậm chạp. Đôi mắt hình như hơi mờ đục đi của cô ấy khiến tôi cảm thấy một niềm sợ hãi không tên.

"Tiện đây cho hỏi, anh đã săn trong bao lâu rồi?"

Cái kiểu câu hỏi mà dù tôi đáp là thời gian ngắn hay dài thì kiểu gì cũng biến tấu rồi chê trách tôi phát hoảng lên được đúng không?

"C... Khoảng một tiếng......"

"Một tiếng............"

Thấy chưa, cô Sora lại lấy tay che mặt nữa rồi kìa.

Tôi hoàn toàn không có ý làm chuyện xấu, nhưng tôi hiểu rất rõ cảm giác của Sora. Bản thân cô ấy đang bế tắc trong quá trình chuyển sang cận chiến―― mà lại bị phô trương cho thấy chiến quả hoành tráng thế này thì đương nhiên là tủi thân rồi.

Dù biết là trong tình thế đường cùng...... nhưng có lẽ tôi đã làm một việc đáng thương cho cô ấy rồi.

"Trong một tiếng mà anh làm cái quái gì để...... Mà thôi, bỏ đi, tôi không muốn nghe đâu."

Tôi định mở miệng thanh minh giải thích về vụ gom quái săn lùa, nhưng Sora đã xua tay ngắt lời―― Lời nói nghe như đang hờn dỗi, nhưng nghe giọng điệu thì có vẻ cô ấy đã lấy lại được phần nào sự bình tĩnh.

Kẻ đang sợ sun cả rắn là tôi đây mới khẽ thở phào nhẹ nhõm.

"Vậy thì, chúng ta cùng nhặt lên thôi nhỉ...... Dù tôi nghĩ là chẳng thể nào nhét hết được đâu."

Đúng như lời Sora vừa cười khổ nói, dù cô ấy mặc giáp nhẹ và dùng phép trị thương bản thân để giảm bớt lượng vật phẩm hồi phục mang theo thì khả năng cũng có giới hạn.

Trong đống vật phẩm rơi ra ngập tầm mắt này, nhặt được một nửa hay không còn chưa biết nữa...... Dù tinh thần tiếc rẻ nổi lên đùn đùn, nhưng đành coi đây là học phí cho chuyến đi săn thiếu kế hoạch mà từ bỏ thôi.

"Làm phiền cô tốn thời gian quá...... Chẳng phải tiền công xá gì đâu, nhưng nếu được thì cô cứ lấy bao nhiêu tùy thích nhé. À không, xin cô hãy lấy giùm tôi luôn đi."

Cũng là để giảm bớt cảm giác tội lỗi của tôi nữa.

"A ha ha...... Vậy thì tôi không khách khí đâu nhé."

Nói vậy nhưng gương mặt Sora lại thoáng hiện vẻ bối rối.

"Tôi vẫn chưa chạm tay vào mảng chế tạo trang bị đâu đấy...... Tôi có nên nhờ vả vị 'Bác thợ' mà anh Haru từng chịu ơn không nhỉ?"

Nghe đâu chiến lợi phẩm từ trước đến nay cô ấy cũng chỉ giữ lại một lượng nhất định rồi bán sạch, nên không rõ cụ thể phải làm gì và làm như thế nào.

"Như thế cũng được mà? Hay đúng hơn là ngoài Bác thợ ra tôi cũng đâu biết NPC sản xuất nào khác đâu......"

Trong một khoảnh khắc, ngoài NPC ra thì khuôn mặt cô Kagura chợt lóe lên trong đầu tôi, nhưng mang nguyên liệu thu được ở khu vực tân thủ đến nhờ một ma công sư tiền bối đi trước quá xa thì thật sự ngại quá.

"Vậy thì anh giới thiệu cho tôi được không?"

"Chuyện nhỏ như con thỏ―― Ơ, chờ chút, nhiệm vụ 'Linh Y Khí (Anima)'...... Hình như cứ gặp NPC thợ thủ công là nó tự động kích hoạt đúng không?"

Tôi tính gật đầu cái rụp trước lời thỉnh cầu của Sora thì chợt nhận ra điều bất cập.

Hồi của tôi là nhờ mạch trò chuyện tự nhiên mà kích hoạt nhiệm vụ thu thập nguyên liệu―― nhưng hình như đó là sự kiện cố định phát sinh khi người chơi lần đầu đến thăm NPC thợ thủ công.

Cách thức dẫn dắt của mỗi người có thể khác nhau nhưng luồng đi chính thì gần như tương tự. Chỉ cần kiếm đủ nguyên liệu chỉ định và hoàn thành nhiệm vụ, người chơi sẽ được tạo cho bộ trang bị phù hợp nhất với mình.

Vấn đề nằm ở chỗ việc lựa chọn "trang bị phù hợp" hoàn toàn phụ thuộc vào hệ thống, người chơi không thể tự chọn phân loại lớn cho mình. Tức là nếu là kiếm thì chỉ có thể đặt hàng kiểu đoản kiếm hay trường kiếm, chứ không thể thay đổi hẳn phân loại 'Kiếm' ban đầu được.

Sora hiện tại dù khoác lên mình bộ giáp da nhẹ cùng thanh trực kiếm theo dáng dấp kiếm sĩ, nhưng nhánh kỹ năng của cô ấy vẫn dừng lại ở nhánh đoản cung chưa mở thêm nhánh nào khác, các kỹ năng khác thì lại là bùa hỗ trợ với phép trị thương, thật sự là râu ông nọ chắp cằm bà miêu.

Với tình trạng hiện tại, dù Sora có lao vào thử thách nhiệm vụ 'Linh Y Khí (Anima)' thì khả năng cao là hệ thống cũng chẳng chọn trúng đồ cận chiến cho cô ấy đâu. Chính vì lý do đó mà tôi mới tạm gác lại với phương châm "ít nhất cũng phải mọc ra nhánh cận chiến rồi mới lao vào gacha Linh Y Khí"......

"Nếu là chuyện đó thì không sao đâu. Dù nói là tự động phát sinh nhưng nó không bắt buộc mình phải nhận ngay, nên cứ không chấp nhận là được mà."

"Ơ, thế hả?"

Thế thì yên tâm rồi...... Cơ mà nhớ lại thì lúc nhận nhiệm vụ đúng là có dòng chú thích về việc tự nguyện chấp nhận hay không thật. Dù sao thì nếu chỉ là lo xa thì chẳng vấn đề gì nữa.

Mọi chuyện đã thống nhất, nhưng dù sao đi nữa nếu không dọn dẹp sạch sẽ bãi sa mạc này thì chẳng làm ăn gì được. Vừa an ủi Sora đang nhìn quanh rồi lại cất tiếng thở dài ngao ngán, chúng tôi vừa bắt tay vào gom góp sạch bách đống tàn tích của lũ lươn sa mạc.

Truyện liên quan

Không Chinh Phục Tuyến Đầu, Tôi Sống Nhờ Kinh Doanh Trong Thị Trường VRMMO Đang ra Nhật Bản

Không Chinh Phục Tuyến Đầu, Tôi Sống Nhờ Kinh Doanh Trong Thị Trường VRMMO

Cập nhật: 55 phút trước

Tựa game VRMMO mới "Astrea Frontier". Buổi phát sóng chính thức tràn ngập những chủ đề về hệ thống chiến ...

80 348
Shangri-La Frontier – Thợ săn game rác chinh phục game thần Đang ra Nhật Bản

Shangri-La Frontier – Thợ săn game rác chinh phục game thần

Web Novel 硬梨菜
Cập nhật: 1 giờ trước

Nếu trên đời có 100 game thần thánh, thì cũng tồn tại 1000 game dở.. Lỗi, lỗi chương trình, vỡ ...

386
Vrmmo Bắt Đầu Sau Khi Nhóm Công Lược Rời Đi - Chỉ Mình Tôi Lỡ Sự Kiện Và Tìm Thấy Vật Phẩm Độc Nhất Vô Nhị Không Ai Nhặt Đang ra Nhật Bản

Vrmmo Bắt Đầu Sau Khi Nhóm Công Lược Rời Đi - Chỉ Mình Tôi Lỡ Sự Kiện Và Tìm Thấy Vật Phẩm Độc Nhất Vô Nhị Không Ai Nhặt

Web Novel 桜めんと
Cập nhật: 2 giờ trước

Kẻ chậm chân trong cuộc đột kích như tôi đã hướng đến chiến trường sau khi nhóm công thành rời ...

55 205
Vì Được Ban Cho Tài Năng Có Thể Tạo Ra Vrmmo Nhập Vai Hoàn Toàn Như Đặc Quyền Chuyển Sinh, Tôi Thử Một Mình Làm Ra Nó. Đang ra Nhật Bản

Vì Được Ban Cho Tài Năng Có Thể Tạo Ra Vrmmo Nhập Vai Hoàn Toàn Như Đặc Quyền Chuyển Sinh, Tôi Thử Một Mình Làm Ra Nó.

Web Novel 愛板
Cập nhật: 2 giờ trước

Nhân vật chính đã chết vì cứu một con mèo có một ước mơ. Đó là tạo ra một VRMMO ...

34 78