Rồng Ăn Cỏ 5000 Năm Tuổi - Chương 36: – A whip for the corpse
[previous_page]
[next_page]
May mắn là động tác của Rēko quá nhanh. Chắc là con rồng bạc vẫn chưa kịp nhận thức được việc mình vừa nuốt trọn cú đấm của Rēko, thế nên hắn chắc cũng không cảm thấy nỗi sợ hãi quá lớn. Nhờ vậy mà bóng đen tâm lý của hắn sẽ không bị khoét sâu thêm nữa.
Nào, vấn đề bây giờ mới thực sự bắt đầu.
“Hỡi Chúa Tể Hắc Long, chúng ta nên xử lý con rồng này như thế nào đây? Nếu ngài không phiền, thần có một đề xuất tuyệt vời.”
“Ừm hừm, cứ nói nghe thử xem nào Rēko. Dù thế nào thì ta cũng sẽ bác bỏ nó thôi.”
“―― Đầu tiên hãy bắt đầu bằng việc đóng đinh lên thập giá…”
“Thôi khỏi, ta quyết định là không muốn nghe nữa.”
Ta cúi sụp xuống đất, hai tay bịt chặt tai lại. Ariante tiện tay tháo một sợi xích sắt từ chiếc cối xay gió gần đó rồi im lặng trói chặt con rồng lại.
“Này, cô gái tộc Kin. Cô có cảm nhận được sự hiện diện của con ma linh đó không? Hắn vẫn còn bám lấy con rồng này chứ?”
“Ngài đang nói gì thế. Chúa Tể Hắc Long đã đánh bại thứ đó rồi còn gì.”
“Vấn đề là, thứ mà Rēvendia đánh bại hình như chỉ là một phần của hắn ta. Con rồng này cho đến lúc nãy vẫn còn bị thao túng, thế còn bây giờ thì sao?”
Ta thừa biết lý do tại sao Rēko lại trở nên buồn bực như vậy. Đó là bởi vì có người dám bảo rằng ta đã không thể hạ gục được kẻ địch. Dù vậy, tạm thời cô ấy cũng liếc sang con rồng một cái rồi bắt đầu kiểm tra.
“… Dù rất nhỏ, nhưng em vẫn cảm nhận được một luồng khí chất khác lạ. Có lẽ hắn ta vẫn còn ở bên trong.”
“Dù vậy, chúng ta vẫn không biết đó là thể chính hay chỉ là một trong các phân thân của hắn. Thật là một kẻ phiền phức. Chúng ta nên làm gì đây, Rēvendia? Có nên bắt đầu bằng việc tiêu diệt con rồng này không?”
“Sao cô lại cứ đẩy cái quyết định tàn nhẫn thế này cho ta hả?”
Với tâm trạng chán nản, ta bước lại gần con rồng. Ta thử chọc vào chân hắn, nhưng hắn không còn dễ dàng nhập vào người ta như trước nữa. Đúng như dự đoán, xem ra hắn đã khôn ra rồi.
“À phải rồi, thưa Thánh Nữ điện hạ. Cô không thể làm gì với hắn ta sao? Kiểu như dùng cách khôn ngoan nào đó để trục xuất con ma linh ấy.”
Ta quay đầu lại và cất tiếng gọi vị Thánh Nữ nhát gan nãy giờ vẫn đứng quan sát tình hình từ đằng xa. Cô ta rụt rè bước tới và tạo ra một quả cầu nước đang xoáy tròn giữa hai bàn tay.
“Đây là nước thanh tẩy ma quỷ, thứ bảo vệ cả thị trấn này―― hay là chúng ta thử đổ nó lên người hắn xem? Biết đâu hắn sẽ hoảng sợ mà bỏ chạy.”
“Ồ, nghe có vẻ đáng tin cậy đấy. Vậy thì, làm đi.”
Tõm, cô ta đổ thẳng quả cầu nước lên mặt con rồng. Giống như một con cá bị mắc cạn trên bờ, cơ thể bị trói chặt của con rồng bắt đầu quằn quại dữ dội. Hắn rõ ràng đang rất đau đớn. Nếu cứ tiếp tục thế này, con rồng bạc chắc sẽ bỏ mạng trước khi con ma linh kịp bị lôi ra ngoài.
“Những lúc thế này, chúng ta thường hay hắt nước lên những học viên đã ngất xỉu giữa buổi huấn luyện…”
Trái ngược với vẻ hoảng loạn đang tìm kiếm sự trợ giúp của ta, không hiểu sao Ariante lại tỏ ra vô cùng xúc động. Việc cô ấy chứng kiến cảnh này mà không hề có chút ý thức nào về khủng hoảng sắp xảy ra mới thực sự đáng sợ. Khi ta ngước nhìn lên bầu trời với nỗi buồn tủi, khuôn mặt của Raiotto bỗng hiện lên trong tâm trí. Ta nghĩ cậu ta vẫn còn đang bám trụ lại được… chỉ một chút nữa thôi.
Thế rồi Rēko thốt lên bằng một vẻ mặt chẳng khác nào ác quỷ: “Tiếp tục đi… Một đòn là chưa đủ. Hãy ném cả thác nước vào hắn.”
Hơn thế nữa, Thánh Nữ điện hạ, người luôn kính trọng Rēko, lại ngây ngô gật đầu và định thực hiện theo mệnh lệnh đó.
“Không được đâu! Hừm… chúng ta chưa thể để con rồng này chết ngay được. Bởi vì hắn vẫn còn giá trị lợi dụng, hoặc là… bởi vì hắn rất đáng thương… ừm, đủ mọi lý do hết…”
Vì thực ra ta chẳng nghĩ ra được lý do nào hữu ích nên mồ hôi bắt đầu túa ra trên trán.
“Hơn nữa, nếu suy nghĩ kỹ lại, việc xua đuổi con ma linh này chỉ khiến mọi chuyện lặp lại như cũ. Chẳng phải tốt hơn là nên tạm thời quan sát tình hình của hắn sao?”
Rēko vỗ tay đen đét với đôi mắt long lanh sáng rực.
“Quả nhiên, đúng là phong thái của Chúa Tể Hắc Long. Này con thủy ma kia, dừng việc xắn tay áo bắn nước vào hắn lại đi. Bộ cô không nghe thấy lời Chúa Tể Hắc Long vừa nói à?”
“Eh? Chúa Tể Hắc Long vừa lên tiếng sao? Tớ có nghe thấy gì đâu chứ―― À, hóa ra là vậy! Tớ không nghe thấy, nhưng tiểu thư Rēko lại có thể nghe được giọng nói thực sự của Chúa Tể Hắc Long! Quả không hổ danh!”
Vì Thánh Nữ điện hạ vẫn luôn coi ta là một con thằn lằn (sự thật), nên cô ta đã có một phản ứng vô lý đến mức khó đỡ. Bị dao động bởi điều đó, Rēko quay lại nhìn ta với vẻ mặt đầy kinh ngạc.
“Ôi, Chúa Tể Hắc Long vừa trực tiếp truyền đạt điều đó vào tận đáy lòng em sao… Thật là vinh hạnh quá…”
Khuôn mặt của Ariante cứng đờ như đá. Ta có thể đoán được ý đồ muốn hoàn toàn tránh né việc tham gia vào cuộc trò chuyện này của cô ấy. Bản thân ta cũng chẳng có phản ứng gì đặc biệt, nhưng ta đã hạ quyết tâm phải tách Rēko và Thánh Nữ ra ngay từ giai đoạn đầu. Cho dù hai người này có hợp rạ với nhau hay không, ta cảm thấy điều đó chỉ dẫn đến một kết quả bất lợi mà thôi.
“Rēvendia, nếu chúng ta không định giết con rồng này, tôi có một đề xuất.”
Nhận thấy thời cơ, Ariante giơ tay lên. Ta không ngần ngại gật đầu, hỏi cô ấy: “Là chuyện gì thế?”
“Bởi vì đó là một con ma linh, loại không chỉ không có thể xác mà còn có thể sử dụng vô số hình dạng một cách linh hoạt, nên sẽ rất khó để đối phó với hắn bằng sức mạnh đơn thuần. Thay vào đó, chúng ta nên tập trung đủ các công cụ phong ấn hoặc những chuyên gia trong lĩnh vực đó. Vì vậy, tôi đang nghĩ đến việc quay lại Peryudōna một chuyến để đưa vài người quen về đây.”
“Ồ, nghe tuyệt đấy. Ta cũng đồng tình với ý kiến đó.”
Thực ra thì ta chẳng biết đó có phải là một kế hoạch tuyệt vời hay không, nhưng nếu quả thực không ai phải chết thì làm gì cũng được cả.
“Cảm ơn vì đã chấp thuận. Vậy thì, tôi giao nhiệm vụ giám sát con rồng này cho các vị, để đảm bảo con ma linh không trốn thoát. Sẽ ổn thôi nếu chúng ta nhốt hắn bên trong kết giới của Thánh Nữ. Trong trường hợp hy hữu có con ma quỷ nào khác bén mảng tới, cứ giao phó nó cho cô gái tộc Kin.”
“Xin hãy nhanh lên nhé. Tôi cứ thấy lo lắng không yên.”
“Không cần phải lo đâu. Với con ngựa của tôi, tôi sẽ về đến đây trước khi trời tối.”
Trời đã bước sang buổi chiều tà. Khác với việc chúng ta mất gần hai ngày để đến đây, con ngựa của Ariante chắc chắn phải cực kỳ xuất sắc.
Khi Ariante thổi còi, một con ngựa màu hạt dẻ duy nhất phi nước đại lao ra từ giữa những tòa nhà trong thị trấn, những móng guốc của nó văng tung tóe bùn đất. Với phầnm bờm trắng muốt, nó quá ư phong cách đối với một con ngựa. Đến mức mà ta tự hỏi không biết nó có phải là một dạng ma thú cưỡi hay không.
Con ngựa tiến lại gần chúng tôi, và như muốn dò xét tình hình, nó đưa mắt quan sát xung quanh.
Và rồi――
Nó khựng lại khi nhìn thấy ta. Gần như thể nó đang thốt lên: “Cái quái gì thế kia?”
Đó rất có thể là ánh mắt của một kẻ từng trải, giống như ai đó nhận ra một đứa trẻ vô tình lạc vào giữa chiến trường. Đó là một ánh nhìn đầy hoài nghi trước thực tế―― tại sao chính xác thì một con thằn lằn bình thường lại đi lạc đến tận chốn này?
Ta đáp lại bằng một nụ cười tự mãn, gợi nhớ đến bậc trưởng bối. Ta cũng muốn hỏi câu tương tự đấy chứ.
Truyện liên quan
Sạc Ma Thuật Bằng Nụ Cười
Ta bị triệu hồi đến một thế giới hoang tàn và nhận được khả năng sáng tạo đủ thứ.. Vì ...