Rồng Ăn Cỏ 5000 Năm Tuổi - Chương 44: – The sacrificial maiden once again tries to be eaten

[previous_page]

[next_page]

Trái ngược với vẻ ngoài sắc nhọn của vuốt, chúng thực chất không hề bén và lực siết của tôi cũng chẳng đáng kể là bao. Tôi quá thảm hại để có thể gọi là một Ma Long Vương, nhưng bù lại, tôi lại vô cùng thích hợp để ôm lấy một đứa trẻ nhỏ.

Khoảnh khắc tôi ôm lấy con bé, đúng như chúng tôi đã đoán, đôi cánh của Rēko biến mất và những chiếc vẩy rồng bao phủ lấy tứ chi của con bé bắt đầu mờ dần.

“Được rồi! Cho dù có chết, cũng đừng buông con bé ra!”

Sau khi hét lên câu đó, Ariante đối mặt với Nữ Thánh Nữ và giơ tay lên làm tín hiệu. Ngay lập tức, vũng nước từng kéo tôi xuống ở quán trọ đã xuất hiện tại điểm đáp của chúng tôi. Lần này kích thước của nó giống một cái ao hơn.

“Ngài thằn lằn! Hãy chắc chắn là khuyên nhủ con bé đấy! Không thì cái rào chắn yếu ớt của tôi sẽ không chịu nổi đâu!”

“Cứ giao cho ta! Đứa trẻ này chắc chắn sẽ nghe l— ngyaaa!”

Tôi đập mạnh bụng xuống mặt nước. Mải tập trung bảo vệ Rēko khỏi chấn động của cú ngã, tôi đã quên mất cú hạ cánh của chính mình.

Choáng váng, tầm nhìn của tôi ngập tràn những đốm sáng. Dẫu vậy, tôi vẫn không buông Rēko ra. Khi tôi lao mình xuống nước trong lúc đang nín thở, Nữ Thánh Nữ đã đóng lối vào của rào chắn lại ngay trên đầu tôi. Khác với lần trước, tôi không hề bắt đầu chết đuối. Mực nước lập tức rút xuống và đặt chúng tôi nằm bẹp trên phần đáy ngập nước của không gian trắng xóa.

“Này, Rēko. Con có nhận ra ta không?”

“… Vâng, Ma Long Vương.”

Khi tôi cất lời gọi, Rēko đáp lại trong khi vẫn mang theo vẻ mặt ngẩn ngơ. Tôi thấy nhẹ nhõm. Có vẻ như con bé đã lấy lại đủ ý thức để giao tiếp với tôi.

Đó là lúc tôi nới lỏng cả hai vuốt vì thở phào nhẹ nhõm. Từ khoảng hở vừa nới lỏng ấy, hoa văn vẩy màu đen lại một lần nữa cố gắng khắc sâu lên cơ thể Rēko. Hoảng hốt, tôi lập tức siết chặt tay lại.

“C-Cái gì thế này…?”

“Thần thật hổ thẹn vì đã thể hiện bộ dạng vô dụng này trước mặt Điện Hạ. Tất cả đều là lỗi do sự non kém của thần.”

Rēko cất lời với một giọng điệu mang âm hưởng triết lý nào đó.

“Dẫu cho luồng ma lực này chỉ là một phần vô cùng nhỏ bé từ sức mạnh của Ma Long Vương—thần cũng đã không thể kiểm soát nổi nó. Nếu không được Ma Long Vương kìm hãm theo cách này, cái vỏ bọc này của thần chẳng mấy chốc sẽ bị biến thành một tên ác ma tàn độc.”

Dù con bé nói vậy, nhưng thực chất chính bản thân Rēko mới là người đang vô thức kìm hãm sự xói mòn đó. Tôi có thể phải lặp lại điều này lần nữa, nhưng tôi chưa bao giờ có thứ sức mạnh quái dị như vậy cả.

“Nhìn này, Rēko. Con không thể bỏ cuộc dễ dàng thế được. Nếu cứ tiếp tục kiên trì, thực ra con hoàn toàn có thể kìm hãm nó một cách dễ dàng đấy, biết không? Ta sẽ kiên nhẫn đồng hành cùng con cho đến khi con kiểm soát nó thật tốt.”

“Sự quan tâm của Ngài dành cho một kẻ không xứng đáng này khiến tim thần nhói đau vì lòng tốt đó. Tuy nhiên, việc một kẻ bề tôi thiếu năng lực lại gây rắc rối cho Chủ Nhân chẳng khác nào cầm đèn chạy trước ô tô. Chưa kể đến việc Ngài đang vội vã đi tiêu diệt Ma Vương. Lãng phí thời gian vô ích vào một kẻ thuộc hạ vô dụng như thế này là điều đi ngược lại lẽ thường.”

“Con bị sao thế? Sự lạc quan vô nghĩa thường ngày của con đi đâu mất rồi?”

Có lẽ con bé đang cảm thấy chán nản… Nhưng trông con bé lại quá bình tĩnh so với điều đó. Thay vì tỏ ra nản lòng, con bé có vẻ lạ lùng và xa cách.

“Ngài không cần phải lo lắng đâu, Ma Long Vương. Thần không hề rơi vào tuyệt vọng. Ngược lại, chính vì trở thành thế này, thần mới nhận ra bản thân có thể thực sự hữu ích với Ngài như thế nào.”

“Ta có một linh cảm xấu về chuyện này, nhưng cứ nghe con nói trước đã.”

Rēko mỉm cười dịu dàng trong vòng tay tôi.

“—Lần này, xin hãy thưởng thức thần như món ă—”

“Không.”

Tôi từ chối trước khi con bé kịp nói hết câu, khiến Rēko phùng má hờn dỗi.

“Ma Long Vương, thần vẫn chưa nói xong cơ mà.”

“Bấy nhiêu thôi là quá đủ rồi. Nghe đây, Rēko. Ta đã bảo con bao nhiêu lần rồi? Ta không ăn con đâu vì ta ăn chay.”

“Nhưng lẽ ra Ngài nên ăn linh hồn của thần chứ. Thực ra lý do thần có thể trở thành bề tôi là vì Ngài đã ăn linh hồn thần mà.”

“À phải rồi… Ừm… Chuyện đó là…”

Chính cái câu nói bất cẩn này của tôi đã đánh dấu sự khởi đầu cho chuỗi ngày khốn khổ của tôi. Dù rằng nếu Rēko không sở hữu một tài năng kỳ lạ nào đó thì mọi chuyện đã đơn giản hơn rồi. Khi tôi đang cau mày nghĩ về những ngày cay đắng vừa qua, Rēko bắt đầu lải nhải phản đối.

“Thần không đủ tư cách làm bề tôi của Ma Long Vương. Tuy nhiên, có một điều thần đã nhận ra trong chuyến hành trình ngắn ngủi vừa qua. Có vẻ như, dẫu chỉ là một chút ít, thần cũng được ban cho ma lực của riêng mình.”

“Ừ, ta biết chứ.”

Thậm chí là quá nhiều nữa là đốn.

“Quả nhiên là Ma Long Vương, Ngài đã nhận thức được điều đó. Trong trường hợp đó thì mọi chuyện trở nên đơn giản rồi. Nếu Ngài ăn linh hồn thần, điều đó không chỉ trả lại cho Ngài phần ma lực đã ban cho thần với tư cách bề tôi, mà còn cho phép thần, với tư cách là da thịt của Ngài, dâng hiến sức mạnh tầm thường này cho Ngài. Nếu không thể trở thành một bề tôi hữu ích, thần ít nhất muốn được giúp ích như phần dinh dưỡng của Ngài.”

“Haaa, Rēko…”

Tôi thở dài một hơi dài nhất trong suốt cuộc đời mình. Dẫu vậy, Rēko vẫn tiếp tục nói.

“Dù non kém thế này, thần không thấy cách nào khác để có thể hữu ích hơn nữa. Xin hãy để thần được giúp ích với tư cách bề tôi của Ngài lần cuối này.”

“Tại sao con lúc nào cũng đánh giá mọi thứ dựa trên việc có “hữu ích” hay “vô dụng” vậy chứ?”

Hơi nâng cao tông giọng, tôi áp sát mặt mình lại gần Rēko.

“Lúc con mới đến tìm ta cũng vậy thôi. Mặc dù con nói là để giúp tiêu diệt Ma Vương, nhưng có ích gì nếu con chết và không thể tận hưởng thế giới hòa bình sau đó? Mọi thứ trước hết và quan trọng nhất phải là con cái đã, thế nên hãy ngừng việc vứt bỏ mạng sống của chính mình như một công cụ của kẻ khác đi.”

“Với tất cả sự kính trọng, chẳng có ai khóc thương cho thần cả. Chính vì thế, ít nhất hãy để thần làm một công cụ—”

“Ta ở đây cơ mà, phải không?”

Để mắng con bé, tôi dùng chóp mũi chọc nhẹ vào đầu Rēko.

“… Ma Long Vương?”

Rēko chết trân đầy kinh ngạc. Đó là điều hiển nhiên, vì tôi vừa thốt ra một câu nói hoàn toàn không phù hợp với hình tượng một Ma Long cao ngạo.

Tôi vẫn chưa thể tiết lộ rằng từ rất lâu trước đây, tôi đã được con người nuôi dưỡng và có một cuộc sống khá bình thường. Tôi vẫn phải mang chiếc mặt nạ của một Ma Long, nếu không đứa trẻ này sẽ lại nổi điên mất.

Tuy nhiên, việc bộc lộ một chút cảm xúc thật của ta chắc cũng chẳng có vấn đề gì.

“Ta đã sống một mình từ rất lâu, và khi ngươi đến… nên nói thế nào nhỉ…”

Trước đây ta từng gọi Rēko là một “đồng chí”. Thế nhưng, ngẫm lại thì từ đồng chí vốn dùng cho những kẻ mang chung chí hướng và cùng đẳng cấp. Ta chưa từng có ý định hạ bệ Ma Vương, và ta cũng chẳng đủ mạnh để chiến đấu sát cánh bên con bé. Chính vì thế, có lẽ con bé không phải là đồng chí…

“Đúng vậy, ta có cảm giác như mình vừa có thêm một đứa con hay đứa cháu vậy. Dù ngươi là một đứa trẻ cần được chăm sóc đặc biệt đến mức phi lý―― chẳng phải việc ta sẽ đau buồn nếu ngươi biến mất là điều hiển nhiên sao?”

“Ma Long Đại Nhân sẽ… cảm thấy buồn sao?”

“Ngươi ngạc nhiên cái gì chứ? Ta cũng biết vui và buồn giống như bao người khác. Ta sẽ đau buồn nếu như ngươi bỏ mạng. Vì thế nên ta sẽ không ăn thịt ngươi đâu. Thế nên, nếu đã hiểu rồi thì từ nay đừng đối xử với sinh mạng của mình một cách tùy tiện nữa. Được chứ?”

Vừa ngơ ngác nhìn chằm chằm, Rēko vừa chậm rãi nghiêng đầu.

“Nói cách khác, ý ngài là ta nên biến thành một con rồng và làm cháu của Ma Long Đại Nhân, có phải vậy không…?”

“Ngươi lúc nào cũng tài năng đến mức xuyên tạc mọi thứ thành mấy thứ chuối cả nải thế hả.”

“Có gì sai sao? Nếu đó là mong muốn của ngài, ta sẽ cố gắng hết sức để mọc ra một hay hai cái sừng.”

“Sừng mà cũng là thứ có thể mọc ra chỉ bằng cách cố gắng hả?!”

Thế giới này hình như ngập tràn những thứ mà ta còn chưa biết đến. Thường thức của ta cứ thế từng chút một bị phá vỡ. Tuy nhiên, chẳng hiểu sao bỗng chốc ta lại thấy buồn cười và phì cười.

“Nếu ngươi có thể mọc sừng, vậy ngươi có thu chúng lại được không? Không, chắc chẳng có gì là bất khả thi cả. Dù sao thì ngươi cũng là đứa cháu ta có thể tin tưởng cơ mà.”

“… Ta hiểu rồi.”

Rēko dùng cả hai tay chạm vào móng vuốt của ta. Sau đó, con bé dồn sức và nhẹ nhàng nới lỏng cái nắm của ta ra.

“Ta sẽ cố gắng hết sức. Ta cũng muốn ở bên Ma Long Đại Nhân lâu hơn nữa.”

“Được rồi, tinh thần đấy chứ. Cứ yên tâm đi, nếu có nguy hiểm ta sẽ ngăn lại.”

Khoảnh khắc con bé tách ra khỏi ta, một lần nữa ma lực lại bắt đầu trào ra từ cơ thể Rēko. Nhưng lần này tình huống lại khác. Cơ thể Rēko không có chút thay đổi nào; thay vào đó, một gợn sóng đen xì như mực ống đang lan rộng trên mặt nước dưới sàn. Con bé đang giải phóng ra ngoài luồng ma lực mà nó không thể kiểm soát.

Chẳng mấy chốc, dòng nước nhuộm đen ấy bắt đầu uốn lượn như một sinh sống và hình thành nên vóc dáng của một con rồng khổng lồ. Không sao cả – ta không hề sợ hãi. Đây cũng chỉ là một con quái vật sinh ra từ ma lực của Rēko mà thôi. Nó không thể làm tổn thương ta, và nếu lao vào thì ta có thể dễ dàng hạ gục nó.

Dưới cái nhìn chăm chú của ta, hình thù của con rồng càng lúc càng trở nên dữ tợn. Móng vuốt sắc nhọn, nanh dài, có gai ở chóp đuôi. Hơn nữa nó còn phình to về kích thước, trông còn mạnh mẽ hơn cả ngoại hình thật của ta.

―― Liệu… chuyện này ổn thật chứ?

Sự lo lắng xẹt qua tâm trí ta. Quan trọng hơn, nó sẽ còn tiếp tục lớn lên cho đến bao giờ nữa đây? Nó đã to gấp đôi kích thước của ta rồi. Nếu cứ tiếp tục thế này, ta có cảm giác dù mình có lao vào thì cũng chỉ tiêu diệt được một phần của nó mà thôi. Ta phải làm sao nếu nó nổi cơn tam bành và phá vỡ kết giới trước khi ta kịp đánh bại toàn bộ cơ thể nó chứ?

Bộp. Ngay lúc ta đang hối hận vì đã đưa ra một lời hứa bồng bột, một sức nặng liền chồm lên tấm lưng đang đẫm mồ hôi lạnh của ta.

“Ta cảm thấy khỏe hơn nhiều rồi. Quả nhiên phán đoán của Ma Long Đại Nhân không hề có một vết xước. Nơi nào có ý chí, nơi đó có con đường. Xem ra ngài đã không đặt niềm tin nhầm chỗ vào ta.”

Với một tiếng hừ đầy tự mãn, Rēko trưng ra bộ mặt tràn đầy sinh lực và đứng ưỡn ngực, tạo dáng chiến thắng – trông chẳng khác gì một kẻ say rượu vừa nôn mửa thành công ở con hẻm nhỏ.

“À, ừ. Ta mừng là đằng khác, nhưng mà――”

Khi ta vừa định hỏi về phần dọn dẹp bãi chiến trường thì đôi cánh đen trên lưng ta đột nhiên phấp phới giương rộng. Đương nhiên đó không phải sức mạnh của ta, mà là do Rēko làm. Khuôn mặt ta đờ ra ngay khi thoáng đoán trước được diễn biến tiếp theo.

“Vậy ta xin nhờ sự trợ giúp của ngài. Chúng ta hãy nhanh chóng tống thứ này bay đi cùng với gió nào.”

Theo lời tuyên bố của Rēko, kết nối ma lực cạn kiệt, và con hắc long hoàn toàn độc lập bắt đầu lồng lộn. Chỉ bằng một cử động, nó đã khiến không gian kết giới sụp đổ, và tiếng gầm như sấm rền của nó gần như làm rung chuyển cả thế giới. Quả thực ở đó có bóng dáng không lẫn đi đâu được của một Ma Long, thế mà…

“Ugyaaaaaa――――――――!!”

Rēko nhẫn tâm đánh úp ta không kịp trở tay, tay giơ cao chủy thủ, vận dụng đôi cánh rồi lao vút đi với tốc độ chóng mặt. Chẳng thể so sánh với lúc ta bị ném đi bởi Ariante đâu. Đúng là kiểu đối đãi với một viên đạn đại bác sống mà. Dĩ nhiên, đó là một cú tông trực diện vào ngực con rồng khổng lồ. Thế nhưng thay vì giảm đi, tốc độ vẫn tiếp tục tăng vụt lên với tốc độ bàn thờ mà chẳng màng gì đến cảm nhận của ta. Hoàn toàn không có phanh.

Và rồi, cứ thế, chúng ta phá tung trần nhà của kết giới một cách đầy kịch tính.

―――――――――――――――――――――――――――――――――――――――――――――

Rēvendia với dáng vẻ mọc thêm đôi cánh đã bay ra khỏi kết giới trong lòng rưng rưng nước mắt. Có vẻ như họ đã tông thẳng vào một con rồng khổng lồ mới tinh, nhưng chúng đã nhanh chóng biến mất sau khi lên đến bề mặt. Chỉ dựa vào cảnh tượng đó thôi, Ariante với tư cách là một mạo hiểm giả kỳ cựu, đại khái đã có thể phỏng đoán được trình tự sự việc.

“Vẫn thảm hại như mọi khi nhỉ…”

Ariante lẩm bẩm trong nụ cười toe toét.

“Đã đến mức này rồi, có lẽ cả đời này hắn cũng chẳng thể trốn thoát được đâu.”

Truyện liên quan

Sạc Ma Thuật Bằng Nụ Cười Hoàn thành Nhật Bản

Sạc Ma Thuật Bằng Nụ Cười

Light Novel 三木なずな
Cập nhật: 3 ngày trước

Ta bị triệu hồi đến một thế giới hoang tàn và nhận được khả năng sáng tạo đủ thứ.. Vì ...

176 337