Rồng Ăn Cỏ 5000 Năm Tuổi - Chương 43: – A belated graduation
[previous_page]
[next_page]
Ta có thể nói được tiếng loài người. Rēko có lẽ sẽ giải thích nó là "Không có gì mà Ma Long Vương toàn tri toàn năng lại không biết."
Đương nhiên, sự thật không phải vậy. Lý do ta hiểu được tiếng người chẳng vì gì khác ngoài việc từng giao du với con người trong quá khứ.
Chà, đó cũng chẳng phải ký ức tốt đẹp gì cho cam.
Khi ta vẫn chỉ là một con thằn lằn không biết nói, ta từng được nuôi như gia súc, làm khẩu phần ăn khẩn cấp lẫn vật dọn cỏ, còn một khi đã biết nói, ta bị đem đến đủ mọi nơi như một trò hề. Vì chẳng thể biểu diễn ra trò nên ta kiếm được chẳng bao nhiêu, thế là ta vẫn còn nhớ rõ những người chủ cứ đổi hết người này đến người khác và liên tục bị đem bán bằng những chiêu trò lừa đảo.
Tuy nhiên, không phải là chẳng có chuyện vui nào từng xảy ra. Đó là sự tương tác với những đứa trẻ, những đứa thay vì bảo ta đi kiếm tiền, cưỡi bóng hay làm trò vui gì đó, lại ngây thơ cho ta ăn. Ngay từ đầu, lý do ta thoát được số phận của một con gia súc ở ngôi làng đầu tiên là vì ta lượm lặt được vài từ ngữ chắp vá từ những đứa trẻ cho ta ăn. Nhờ thế mà ta được đánh giá là "ăn vào chắc thấy ọe" và thoát khỏi lưỡi rìu định mệnh.
Đó là lý do với ta, những đứa trẻ loài người không chỉ là ân nhân cứu mạng, mà còn là những kẻ ban cho ta khoảng thời gian nghỉ ngơi không gì thay thế được.
Thôi nào―― Trở lại với hiện tại. Chỉ trong vòng chưa đầy vài ngày, ý niệm cố hữu về một "đứa trẻ loài người" trong ta đã tan vỡ như chiếc búa thủy tinh. "Đứa trẻ loài người" mà ta tưởng tượng ra không hề bất ngờ trải qua sự thức tỉnh, chẳng bay lút tận trời xanh với đôi cánh đen và cũng chẳng tuôn ra những ngọn lửa nóng bỏng.
Phi thẳng về hướng của Rēko, ta tập trung nhìn về phía trước và lầm bầm.
"Nhưng mà em biết đấy, Rēko. Kể từ khi thân xác này trở nên to lớn, em là đứa trẻ đầu tiên đến và nói chuyện với ta mà không chút sợ hãi."
Bảo rằng ta không vui thì chính là nói dối. Sự bối rối choáng ngợp trước vị khách kỳ lạ mang hình hài vật hi sinh tự nhiên là rất lớn, nhưng ta thực sự cảm thấy việc được trò chuyện sau một thời gian dài đã xua tan đi sự buồn chán đằng đẵng của mình. Cứ thế, ta cuối cùng đã rơi vào những ngày ngập tràn sự kích thích đến mức chẳng có nổi một khoảnh khắc nhàm chán, nhưng dù vậy, ta vẫn trở nên chắc chắn về một điều.
"Em có thể khá méo mó và quái gở, nhưng không còn nghi ngờ gì nữa, em là một đứa trẻ tốt bụng. Trở thành một thứ gì đó như ác long chẳng hợp với một cô bé ngoan đâu."
Khoảng cách giữa ta và Rēko được thu hẹp lại. Ta vừa mới xóa sổ tuyệt chiêu của con bé. Nó hẳn không thể tung ra đòn tiếp theo nhanh đến thế.
Tuy nhiên, rốt cuộc thì đó vẫn là Rēko, kẻ nổi tiếng với việc phá vỡ mọi thông lệ. Ngay sau khi kịp thời lấy lại tư thế từ việc phóng ra các đòn tấn công bằng lửa, con bé dang rộng cả hai cánh, vốn đã sóng đôi với kích thước hiện tại của ta, và đập mạnh chúng tạo ra một cơn cuồng phong tựa bão táp.
Đó chính là đòn phản công mà ta ít muốn đối mặt nhất. Có lẽ con bé đã cảm nhận được ma lực không tác dụng lên ta sau khi ta dập tắt đòn tấn công của nó thêm một lần nữa.
"Kuu..."
Dù ta đã cố gắng càn quét tới bằng đà lao và khối lượng cơ thể, những luồng gió vẫn tàn nhẫn chặn đứng đường đi của ta hệt như một bức tường. Tốc độ ban đầu mà ta có được nhờ việc Ariante ném đi bằng tất cả sức lực đang giảm đi nhanh chóng và quỹ đạo thẳng tắp hướng về Rēko bắt đầu thiếu hụt độ cao.
Giữa những luồng gió đặc quánh đến mức ta gần như chẳng thể thở nổi, ta dồn không khí từ lồng ngực và thét lên bằng toàn bộ sức lực.
"Này! Bộ nhầm ta với ai hả?!"
Rēko khựng lại. Trong khi cơ thể vẫn đang bị quá trình hóa rồng ăn mòn, chuyển động của Rēko bỗng dừng bặt. Cứng đờ, như thể đang chiến đấu chống lại thứ gì đó, cơ thể con bé giật giật và run rẩy. Quả nhiên, Rēko đang tuyệt vọng chống cự.
Nếu vậy thì ta cũng phải làm cho ra ngô ra khoai. Ta không có ý định làm điều gì cứng nhắc kiểu ác long ngăn cản đồng loại của mình. Đó cũng không phải là để ngăn chặn một ác long thuần túy ra đời rồi cứu lấy thế giới.
Rốt cuộc thì ta chỉ là một kẻ hèn nhát đích thực. Thế nên, đời nào ta lại đủ can đảm để bỏ mặc cô bé kỳ quặc vẫn luôn thần tượng mình cơ chứ.
"Thần Săn Mắn! Xin hãy đưa ta đến chỗ Rēko!"
Ta dồn toàn lực vào những chiếc móng vuốt. Không phải để dùng làm vũ khí, mà cho một mục đích đơn giản hơn: biến chúng thành hình dáng ngoằn ngoèo để『bắt lấy và kéo.』Một chiếc móc đơn thuần vươn dài đầy mạnh mẽ từ bàn chân trước bên phải của ta, và đúng như mong muốn, nó đã móc chặt vào cánh của Rēko.
"Ngyaaa! Nặng quá! Mình nặng quá!"
Ta định kéo con bé về phía mình, nhưng dẫu cho toàn bộ trọng lượng cơ thể ta đang treo lơ lửng trên cánh, Rēko vẫn không nhúc nhích dù chỉ một li. Trong khi đó, vì toàn bộ sức nặng chỉ được đỡ bởi mỗi chân phải nên ta phát ra một tiếng thét gần như rít lên. Mỗi khi Rēko di chuyển là ta lại bị vung vẩy như một con lắc, một tình huống nhào lộn trên không đúng nghĩa địa ngục.
"Không được! Ta không làm nổi! Hoàn cảnh này còn ác nghiệt hơn cả việc rơi tự do bình thường nữa!"
"Rēvendia! Móng vuốt đó di chuyển theo ý chí của ngươi đấy! Thu nhỏ chúng lại rồi trèo lên người con bé đi!"
Ariante truyền lời khuyên cho ta từ mặt đất. Dù con bé nói thế, động lực đằng sau những chiếc móng vuốt này chính là thể lực của ta. Trong hoàn cảnh này, nó cũng chẳng khác gì việc tự kéo bản thân lên tuốt phía Rēko chỉ bằng mỗi chi phải――
"Nryaaaaa!"
Ta bỏ béng việc phí thời gian để suy nghĩ. Dù sao thì, về mặt logic mà nói, số lượng những việc ta không thể làm được còn nhiều hơn thế rất nhiều. Ta không nên suy nghĩ theo kiểu logic nữa. Vững tin rằng mình có thể làm được, ta nhất mực dồn hết mọi sức lực.
―― Giống hệt như cách mà Rēko vẫn luôn làm.
Đồng thời với sự tê dại sâu đến mức ta không còn cảm giác gì ở bàn chân trước bên phải nữa, ta kéo giật cơ thể lên một lèo. Và rồi, một khi đã nhìn thấy Rēko ngay trước mắt, ta liền ôm chặt lấy con bé bằng cả hai tay.
"Được rồi. Mọi chuyện, ổn, rồi đây."
Vào khoảnh khắc đó, sâu thẳm bên trong tàn tích dưới lòng đất nơi đồng cỏ. Ngước nhìn bầu trời qua trần hang động, ngoài sự hay biết của tất cả mọi người, Hunt thì thầm khe khẽ.
Truyện liên quan
Sạc Ma Thuật Bằng Nụ Cười
Ta bị triệu hồi đến một thế giới hoang tàn và nhận được khả năng sáng tạo đủ thứ.. Vì ...