Rồng Ăn Cỏ 5000 Năm Tuổi - Chương 56: – An extremely hot spot
[previous_page]
[next_page]
“Ta không về nữa. Chắc là ta phải vượt núi, đến Peryudōna và trở thành một nhà thám hiểm tự do thôi.”
Sheina bắt đầu bướng bỉnh từ chối trở về nhà. Có vẻ như Rēko đã loan truyền khắp quán rượu những chuyện đại loại như “Sheina đêm nào cũng đang cố gắng hết sức đấy. Mấy người nên noi gương cậu ấy đi.” Chắc hẳn con bé đã tin rằng đó là điều tốt nhất.
“Đành chịu thôi, Ma Long Đại Nhân. Đã đến nước này thì ngài nên chịu trách nhiệm và biến cậu ấy thành thuộc hạ đi. Cậu ấy hẳn sẽ có thêm chút tự tin miễn là có được sức mạnh to lớn.”
“Hả? Ý ngươi là ta mới là người phải chịu trách nhiệm cho chuyện này á?”
“Suy cho cùng lỗi của thuộc hạ chính là lỗi của chủ nhân.”
“Sự kiềm chế trong cách hành xử của ngươi dạo này đang dần biến mất nhỉ. Ít nhất thì ta không nghĩ kẻ gây ra lỗi lại nên nói những lời như thế.”
“Vậy là không được sao?”
“Không phải ai cũng có thể làm thuộc hạ của ta. Ngoài ngươi ra, ta có lẽ sẽ chẳng tìm thấy ai khác thích hợp hơn đâu.”
Nhân tiện, có lẽ để thể hiện sự hối lỗi của mình, kể từ lúc đó Rēko vẫn cứ ngồi seiza. Dù rằng chẳng có dấu hiệu nào của sự hối hận có thể nhìn thấy được cả.
“Thế đấy… Ta sẽ leo núi và bắt đầu lại cuộc đời…”
“Này, đợi đã! Đừng có vội vàng thế chứ!”
Sheina đã bắt đầu run rẩy leo lên núi, nhưng phía trước cậu ấy lại là một biển lửa. Bằng cách nào đó, ta đã chặn đứng bước tiến của cậu ấy bằng cách kéo lấy chiếc áo choàng.
“Nghe này Sheina, được chứ? Ở đó có rất nhiều kẻ không bình thường, thế nên đó không phải là nơi đáng để chủ động tìm đến đâu, biết chưa?”
“Nhưng ta nghe nói ở đó có một võ đường của một bậc thầy lỗi lạc… Dù có vẻ như vị đó phế bỏ gân cốt của nhiều nhà thám hiểm hơn là lũ ma vương…”
“À, ta biết ả ta. Có lần suýt nữa ta đã bị bẻ gãy người chỉ vì bị vung vẩy bằng cái đuôi.”
Rēko, nãy giờ vẫn im lặng lắng nghe trong tư thế seiza, bỗng đứng phắt dậy và di chuyển ra trước mặt Sheina.
“Hỡi con người, nói cách khác, chỉ cần ngươi có đủ sức mạnh để tự gọi mình là thiên tài mà không thấy hổ thẹn là được chứ gì?”
“Ừ thì đúng vậy, nhưng thành thực mà nói để mạnh hơn mức này bằng nỗ lực của bản thân thì rất khó. Ta đã miễn cưỡng che giấu nó, chứ ta chẳng sở hữu nhiều ma lực cho lắm. Ta cũng hầu như không có tuyệt chiêu nào đặc biệt ngoại trừ mấy đòn tạo âm thanh.”
“Đừng bỏ cuộc. Vẫn có cách ngay cả khi ngươi không có ma lực.”
Rēko rút găm ra và vung một đường lớn xuống khoảng đất gần đó. Cùng với một âm thanh sắc bén xé toạc bầu trời, một vết nứt lớn xuất hiện trên mặt đất.
“Đây không phải ma lực. Đây là lưỡi kiếm chân không sinh ra từ một nhát chém. Nếu là thế này, người ta vẫn có thể đạt được ngay cả khi không có ma lực.”
“Ngươi thực sự rất thích đưa ra những gợi ý ở một đẳng cấp hoàn toàn khác nhỉ.”
“Không được đâu. Đúng như Ma Long Đại Nhân đã nói – chuyện thế này là bất khả thi trừ khi chuyên tâm rèn luyện thể chất.”
“Ồ, hóa ra không phải là hoàn toàn bất khả thi à.”
Có vẻ như trên thế giới này có rất nhiều con người kinh ngạc. Nghĩ lại thì, ta láng mang nhớ rằng chúng ta từng bị vùi dập bởi những đòn tấn công như thế ở Peryudōna. Lúc đó Rēko đã thổi bay chúng chỉ bằng một tiếng gầm.
Bộp, Sheina đập nắm đấm vào lòng bàn tay.
“Được rồi, thế là đủ lắm rồi. Dù sao thì ta cũng sẽ diễn trọn vai thiên tài và rời khỏi nơi này. Ta giao phần giải thích lại cho ngài đấy.”
“À, ngươi không được làm thế. Nếu ngươi làm vậy thì ta lại có thể bị biến thành kẻ ác mất.”
“Đúng vậy đấy. Ngươi khá có tay nghề dù không có tài năng, nhưng chỉ với chừng đó thôi thì trên thế giới này vẫn có rất nhiều ma vật rải rác mà ngươi không phải là đối thủ đâu. Ngay cả lũ ma vật từng sống ở ngọn núi này, nếu ta không quét sạch lực lượng chủ lực của chúng thì ta nghi ngờ việc ngươi có thể đánh lại chúng đấy.”
“Hừm… Ngươi đúng là biết cách đánh trúng chỗ hiểm ghê nhỉ.”
Sheina nhún vai như thể đang tỏ vẻ thở dài ngao ngán.
“Dù vậy, không phải là ta hoàn toàn không có manh mối nào. Ban đầu ta đã định rời khỏi nơi này trước khi quá muộn… Ta đã không thể trở thành thuộc hạ của Ma Long Đại Nhân, nhưng vẫn tồn tại một con đường để đạt được sức mạnh tương tự. Ta cũng đã hỏi Rēko ở quán rượu về phương pháp kiểm soát sức mạnh của cô ấy như một sự chuẩn bị trước, ta đoán thế.”
“Hả? Gì cơ? Có cách để trở nên mạnh mẽ mà không cần phải làm gì đặc biệt á? Ngươi có thể kể cho ta nghe hết về nó được chứ?”
Ta bất ngờ chồm lên trước mặt cậu ấy. Vì ta phản ứng có phần hơi nhanh quá, Sheina liền lùi lại một bước.
“N-Ngài muốn biết điều đó đến vậy sao, Ma Long Đại Nhân…?”
“Xin lỗi, ta hơi tò mò quá thôi.”
Ta vội vàng chỉnh đốn lại thái độ của mình. Nếu có phương pháp như vậy thì ta rất muốn thử lén lút thực hiện nó xem sao.
Hèm, Sheina hắng giọng, sau đó giơ ngón tay lên và ngoáy vòng vòng trong không khí có vẻ như để tạo dựng bối cảnh cho một màn giáo điều đường hoàng.
“Để xem nào, hai người đã biết về các tinh linh rồi đúng không? Những tồn tại nằm giữa các vị thần và ma vật, những kẻ không có lấy chút thiện chí hay thân thiện nào đối với con người.”
“Ừ. Dù sao thì ta cũng đã sống rất lâu rồi mà.”
Ta cũng biết sơ lược về nó, vả lại ta còn nhớ Ariante cũng từng nói điều gì đó đại loại như thế.
“Và thế là! Ma vật thì có thể tìm thấy ở khắp mọi nơi, và nếu ngươi dâng những lời cầu nguyện thích hợp ở một chốn linh thiêng, các vị thần cũng có thể hiển linh trước mặt ngươi. Tuy nhiên, chỉ có tinh linh là không thể dễ dàng nhìn thấy như vậy. Hai người có biết tại sao không?”
Cậu ấy nói cứ như đang giảng bài vậy. Chắc là con bé cũng đã lén lút học hỏi những chuyện này rồi. Ta chẳng tài nào hiểu nổi tại sao cậu ấy lại phải xấu hổ vì làm những việc nghiêm túc nữa.
“Ta đoán là vậy. Giờ ngươi nhắc đến thì ta cũng thực tế là chưa từng gặp tinh linh bao giờ. Dù là ta không thực sự thử tìm kiếm chúng cho lắm…”
“Ừ hứ, ta nói có sai đâu đúng không? Đó là bởi vì tinh linh cơ bản là thiếu đi ý thức tự chủ. Sống mãi như một thể thống nhất với tự nhiên mà không thốt lên một lời hay phát ra một âm thanh nào trong hàng trăm năm―― hiển nhiên tinh linh là như thế đấy. Chà, sau khi nghe bấy nhiêu đó thì chúng có vẻ như là những sự tồn tại vô giá trị chẳng quan trọng gì, nhưng trong một số trường hợp thì không phải vậy đâu.”
Sheina bắt đầu vẽ một bức tranh lên mặt đất bằng một viên sỏi. Hình vẽ một vòng tròn lớn được chú thích là 『Tinh linh』 đóng vai trò làm nền cho hình dáng của một con người.
“Như ta đã nói trước đó, tinh linh là những thực thể hòa mình vào tự nhiên và hầu như không bao giờ có ý thức tự chủ. Tuy nhiên, thỉnh thoảng―― thực sự là cực kỳ hiếm hoi, nhưng lâu lâu người ta lại tìm thấy những tinh linh có đủ trí khôn để có thể đối thoại được. Và nếu khi đó người ta có thể thương lượng suôn sẻ và hình thành một mối quan hệ hợp tác bằng cách dung nạp tinh linh vào bên trong cơ thể mình, thì việc bù đắp cho sự thiếu hụt ma lực của bản thân là hoàn toàn có thể…”
“Những tinh linh đó thực sự hiếm đến thế sao?”
Rēko đầy nghi ngờ chen vào giữa.
“Tự nhiên rồi,” Sheina đáp ngay lập tức. “Những pháp sư có thể tạo dựng mối quan hệ hợp tác với tinh linh được gọi là người sử dụng tinh linh đặc biệt, nhưng họ hiếm đến mức vài chục năm mới xuất hiện một người. Hơn nữa, những kẻ có thể chứa chấp một tinh linh mạnh mẽ bên trong mình thì trong lịch sử toàn thế giới cũng chỉ đếm trên đầu ngón tay. Dẫu vậy, vẫn rất đáng để đặt cược. Dù sao đi nữa, việc dung thân cho một tinh linh một lần cũng giống như có được một bể chứa ma lực vô tài, ít nhất là đối với con người.”
“Quả thực sự hiện diện của nó rất mờ nhạt nên tôi không thực sự chú ý, nhưng một khi đã tập trung tâm trí thì nó lại ở ngay đó. Tôi không nghĩ là nó hiếm đến mức đó đâu…”
“Hả?”
Cả tôi và Sheina đều lớn tiếng bày tỏ sự nghi ngờ khi quay sang nhìn Rēko. Cô ấy chỉ ngón tay về phía ngọn núi vàng vẫn đang bốc cháy rực rỡ.
“Cái đó kìa. Chắc nó đang sống như một phần của ngọn núi vàng. Tôi có cảm giác mình có thể màng mang nghe thấy gì đó nếu chú ý lắng tai.”
“Thật á?! Tinh-Tinh linh đại nhân đang nói gì vậy, Rēko?!”
Rēko nghếch tai về phía ngọn núi rồi gật đầu vẻ đã hiểu.
“『Bây giờ đỉnh núi nóng quá.』”
Đó là một câu nói rất khách quan.
Truyện liên quan
Sạc Ma Thuật Bằng Nụ Cười
Ta bị triệu hồi đến một thế giới hoang tàn và nhận được khả năng sáng tạo đủ thứ.. Vì ...