Cuộc Tìm Kiếm Của Hoàng Tử Kẹo Ngọt - Chương 36: Plans for Christmas
[previous_page]
[next_page]
Hữu Điền tiền bối kẹp cổ tôi lôi tuột trở lại phòng câu lạc bộ.
「Này! Xin anh thả tôi ra!」
Anh ấy bảo tôi bình tĩnh lại mà chẳng hề có chút vẻ mặt ngượng ngùng nào.
Tôi thà muốn anh ấy bỏ cánh tay đó ra còn hơn là muốn Michel cởi giày.
Thật sự rất ngột ngạt.
「Noda, em thật sự không đến tiệc Giáng sinh sao?」
「Em đã bảo là em có việc bận rồi mà.」
Tôi khăng khăng rằng mình không thể đi. Các thành viên trong câu lạc bộ đầy tuyệt vọng tự hỏi liệu điều đó có thật không.
Có vẻ như họ bị sốc vì tôi có bạn trai hơn là việc tôi không thể giúp họ thực hiện cái kế hoạch ngớ ngẩn kia.
「Không thể nào… Noda bỏ rơi chúng ta rồi sao… Tôi từ bỏ cuộc đời này thôi…」
「Tôi tổn thương quá… Chết tiệt… Đáng lẽ tôi cũng nên đi xem mắt mới phải.」
「Tôi cũng thấy hơi hối hận rồi đấy… Dù sao Kinoshita-san cũng là người vượt quá tầm với của chúng ta. Nếu chịu khó chớp lấy một cô nàng ngẫu nhiên nào đó, biết đâu chúng ta đã có đôi có cặp trong ngày Giáng sinh rồi…」
Các thành viên bắt đầu đập thình thịch xuống sàn như thể tận thế đến nơi.
「Sagiri-san… Chị thực sự đã có hẹn rồi sao? Ừm… kiểu như là một buổi hẹn hò ấy ạ…?」
「……………………」
Tôi im lặng trước câu hỏi của Michel.
Đám thành viên nhìn tôi, như thể họ đánh hơi được điều gì đó qua sự im lặng ấy.
Tôi cố tránh đi ánh mắt của tất cả mọi người.
「Thế, sao em không đi được hả Noda?」
「À… Chắc là nó cũng hơi giống một buổi hẹn hò…」
「Chính xác là cái gì chứ?」
「……Đi làm thêm.」
「Thế thì có giống hẹn hò chút nào đâu!」
Tôi tự trách mình vì đã khơi mào chuyện đó, nhưng họ lại bắt đầu reo hò vui sướng. Tôi phát bực và đá cho thành viên đứng gần mình nhất một cú.
「Em đi làm thêm vào đúng dịp Giáng sinh á?」
Hữu Điền tiền bối nới lỏng cánh tay đang kẹp. Tôi vùng thoát ra và chỉnh lại cổ áo.
「Em hứa giúp cửa hàng trưởng để trả ơn lần trước anh ấy giúp em mà.」
Ý tôi là tiệm Bûche de Stage.
Bánh ngọt của Maruta-san dạo này nổi tiếng đến mức anh ấy ngập chìm trong các đơn đặt trước, thậm chí còn phải hủy bớt vài đơn.
Anh ấy chẳng mấy may mắn trong việc tìm người làm thêm vào dịp Giáng sinh, bởi đó là lúc anh ấy phải tất bật đi giao bánh.
Tôi thầm trách cái vị trí bất tiện của cửa hàng.
Vì công việc làm thêm chỉ kéo dài trong đúng hai ngày đó, có vẻ như chẳng ai chịu lặn lội đường xá xa xôi như thế chỉ để phỏng vấn, chứ đừng nói là làm việc.
Thế nên tôi đã chủ động đề nghị giúp đỡ Maruta-san.
「Ra vậy, tiếc thật đấy. Anh đã định mua cho em vài bộ quần áo mới làm quà Giáng sinh cơ.」
「Anh lại định uống quá đà rồi nôn lên người em lần nữa hả?!」
Năm ngoái tôi đã mặc chiếc áo sơ mi mới nhất đi dự tiệc Giáng sinh, để rồi cuối cùng phải vứt xó nó đi vì bị Hữu Điền tiền bối nôn trúng.
Anh ấy đã mua đền cho tôi một chiếc áo sơ mi mới, nhưng tôi sẽ chẳng bao giờ quên được thảm kịch đêm Giáng sinh năm đó.
「Cố gắng kiềm chế một chút và đừng uống quá chén nhé.」
Lời khuyên này chắc chẳng có tác dụng mấy, nhưng vẫn còn hơn là không nói gì.
Anh ấy bảo tôi cứ mặc kệ phần việc của các thành viên, nhưng tôi nào có tin tưởng họ.
「Em không thể đến sau khi kết thúc công việc làm thêm sao? Anh sẽ ra ga tàu đón em nếu em đến được đấy, Sagiri-san.」
「À, vâng… Em còn phải dọn dẹp nữa, với lại vị trí cửa hàng cũng hơi bất tiện…」
Tôi đành ngậm ngùi từ chối.
Vẫn còn một lý do lớn hơn khiến tôi không thể tham gia buổi tiệc nhậu.
Tôi sẽ mang theo một chiếc bánh kem Giáng sinh.
Tôi không thể mang thứ đó đến một buổi tiệc nhậu được.
Chiếc bánh đó là dành cho Thủy Nguyên.
Mấy loại bánh cao cấp ở Bûche de Stage phải đặt trước nửa năm, và tôi thì đời nào chen chân vào được.
Maruta-san đã sẵn sàng phá lệ vì tôi chuẩn bị đến làm thêm cho ông ấy, nhưng tôi không thể mở lời đòi hỏi điều đó.
Mizuhara đã đưa ra một gợi ý.
Cậu ấy có bốn đơn đặt chỗ cho dịp Giáng sinh.
Không phải buổi hẹn hò, mà là bánh ngọt.
Cậu ấy dự định sẽ đi khắp thành phố để thu gom chúng, nhưng cửa hàng của Maruta-san lại hơi bất tiện do cảnh kẹt xe vào ngày Giáng sinh.
Cậu ấy đã hứa sẽ chia sẻ chiếc bánh nếu tôi mang nó về sau buổi làm thêm.
Thật phiền phức khi phải ghé qua chỗ cậu ấy sau ca làm, nhưng tôi không thể cưỡng lại sức cám dỗ từ những chiếc bánh tuyệt tác của Maruta-san.
Thêm vào đó, cậu ấy thậm chí còn đề nghị chia sẻ một phần tư của tất cả những chiếc bánh khác nữa.
Cứ thế, kế hoạch của tôi là phần lớn sẽ dành trọn ngày Giáng sinh này trong cô độc.
Chii-chan đã nhọc công lên kế hoạch để đón Giáng sinh cùng tôi. Tôi đã tặng cậu ấy chiếc bánh muffin vỏ cam yêu thích như một lời tạ lỗi.
Truyện liên quan
Người Muốn Làm Vua
Nhân vật chính của câu chuyện này là một doanh nhân 45 tuổi, thiệt mạng trong một vụ tai nạn ...