Arcadia – Ba Năm Sau Khi Khai Mở, Tôi Mới Bắt Đầu Chinh Phục Thế Giới Ảo - Chương 1: Cùng lúc đó: Phần 1
"---......... Ủa... sao thế kia?"
"Đang dỗi vì không được rủ đi du lịch đấy."
"À...~"
"Ai dỗi cơ chứ hởーーーーー!!!!!"
Sau một đêm thức trắng hiếm hoi, vừa tảng sáng tôi đã nhận được tin triệu tập bất thường đến mức kỳ quặc. Bước chân vào hội trường, đập vào mắt tôi là vị tiền bối với khuôn mặt hầm hầm không chút giấu giếm, đang gục má lên chiếc bàn tròn.
Bầu không khí phiền phức đến cực điểm. Tetra chẳng buồn che giấu vẻ mặt ngán ngẩm của mình mà lên tiếng hỏi, lập tức nhận được câu trả lời ngắn gọn từ người cộng sự đang thản nhiên ngồi bên cạnh quả bom nổ chậm kia.
Và rồi, ngay khi vừa hiểu ra vấn đề thì lập tức có lời phủ nhận phản pháo lại trong chớp mắt.
Nhìn cái má hết phồng lên lại xẹp xuống như cục bột của cô ấy, câu nói đó chẳng có lấy một chút sức thuyết phục nào cả--
"Bất lịch sự vừa thôi nhá, ai dỗi cơ chứ ai? Chẳng làm sao hết? Nhé? Hoàn toàn luôn? Chẳng qua là Irorin với ông anh chả nói chả rằng cứ thế bỏ đi thôi hử? Người duy nhất quăng lại một câu siêu hời hợt 'Tui đi tẹo nhé~' như Cossan cũng chỉ là mảnh giấy nhắn viết vào sáng ngày khởi hành thôi hử? Tôi đây hoàn toàn khoôôông hề bực bội, tức giận hay dỗi hường gì đâu đấy nhéee???"
"Nổi điên thật rồi còn đâu..."
Kiểu như vậy đấy, dường như cô ấy còn chẳng buồn giả vờ nữa. Tóm lại là đang ở trong trạng thái hoàn toàn 'Thấy không vui nên muốn được dỗ dành'.
Nhắc lại lần nữa, phiền phức đến cực điểm. Cho dù không phải vừa trải qua một đêm thức trắng thì đây cũng là vụ việc mệt mỏi đến muốn chết.
"...Em thì chẳng rõ lắm, nhưng năm nào mà chả thế ạ? Nếu muốn đi thì sao từ đầu chị không nói trước với tiền bối Irori đi chứ--"
"Cấm nhắc đến từ đó."
"Hảaaa!!! Sao tôi lại phải đi nịnh đầm Irorin kiểu 'dẫn em đi cùng với hén♡' cơ chứ! Bọn con trai mấy người phải tự đi mà rủ trước đi chứ hả!!!"
Cô nàng tóc đỏ đập bàn tròn bôm bốp.
"Nổi giận đùng đùng rồi kìa..."
Mà nói thật ra thì.
"Dù có được rủ thì các tiền bối có đi được không đấy?"
Hai người này--cặp đôi 'Đông Chi Song Dực' Mina & Lina, gạt cái thế giới ảo đang tự do tự tại này sang một bên, liệu họ có xếp nổi lịch trình ở thế giới thực không?
Khi tôi đặt ra câu hỏi bằng suy nghĩ đơn giản đó, đúng như dự đoán, Lina nhẹ nhàng gật đầu,
"Không được. Cả đi lẫn về nhiều nhất chỉ được hai ngày."
"Đang đi mà phải mò về giữa chừng thì thảm hại lắm, tôi nhất quyết không chịu đâu!!!"
"Thế thì chịu rồi còn gì. Ngoan ngoãn từ bỏ đi chị."
Tiếp nối chất giọng lặng lẽ đó là tiếng gào thét khỏe khoắn chẳng rõ là đang giận dữ hay là buông xuôi, đang gọt giũa tâm trí tôi từng chút một.
Không đùa đâu, nó còn chói cang hơn cả ánh mặt trời sau đêm thức trắng. Tôi đăng xuất được chưa vậy?
"Gì thế hả Teto-kun, lạnh lùng thế! Vị tiền bối đáng yêu thế này đang chịu nhiều tổn thương lắm đấy, em phải dỗ dành chị ân cần và tận tụy hơn chút nữa chứ!!"
"Rõ ràng là đang đau lòng, đang dỗi còn gì. Được rồi đấy, mỗi tối chị cứ gọi điện cho anh ấy để xin lỗi rồi bảo anh ấy dỗ cho là xong chứ gì."
"Vụ đó chị ấy làm từ tối qua rồi."
"...Ồ... ừm............ Ơ, sao tiền bối Lina lại biết?"
"Tại anh ấy gửi email phàn nàn sang cho tôi."
"Đến cả người hay lo chuyện bao đồng như tiền bối Irori mà cũng phải gửi thư phàn nàn thì chị đã quậy tưng bừng thế nào qua điện thoại vậy hả..."
Đến nước này thì tôi thật sự không thể tiếp nổi nữa rồi. Bề ngoài thì tỏ ra giận dỗi... mà không, thực ra là đang giận thật đấy, nhưng cái trò đã thả ân ân ái ái xong xuôi rồi mới quay ra ăn vạ này thì xin kiếu.
"Em thức trắng cả đêm rồi, giờ ngủ được chưa?"
"Ừ. Cứ kệ chị ấy đi, không sao đâu."
"Cái gì thế hả! Teto-kun cũng là bên bị bỏ rơi mà, nhẹ nhàng chút đi chứ!"
"Đừng có xếp em vào bên bị bỏ rơi. Em mà được rủ thì em cũng không đi đâu."
Phớt lờ cái phản xạ phát ra hào quang 'mưu cầu sự chú ý' đầy chân thực kia, ngay khi nhận được sự đồng ý từ một bên, tôi nhanh chóng gõ lạch cạch lên cửa sổ hệ thống để kích hoạt quy trình đăng xuất.
"Chán thật... Con trai từ đứa nhỏ tuổi đến đứa lớn tuổi toàn thế này."
"Chúc ngủ ngon."
Tiếng đưa tiễn gồm một giọng nói hờn dỗi ra mặt và một giọng nói thản nhiên vang lên cùng lúc.
Nói là vậy chứ tôi cũng chẳng phiền hà gì việc nghe tiền bối cằn nhằn, cũng chẳng tiếc rẻ gì chút thời gian vô bổ giằng co với cô ấy--
"Thôi nhé, vất vả rồi."
Nhưng ít nhất, xin hãy để chuyện đó lại sau khi tôi ngủ dậy đã.
Truyện liên quan
Vrmmo Bắt Đầu Sau Khi Nhóm Công Lược Rời Đi - Chỉ Mình Tôi Lỡ Sự Kiện Và Tìm Thấy Vật Phẩm Độc Nhất Vô Nhị Không Ai Nhặt
Kẻ chậm chân trong cuộc đột kích như tôi đã hướng đến chiến trường sau khi nhóm công thành rời ...
Nhà Giả Kim Bremen Muốn Tiêu Xài Phung Phí
Câu chuyện về việc chơi một VRMMO vừa ra mắt phiên bản thứ ba gần đây.. Rán Worldwalker, tộc mèo ...
Không Chinh Phục Tuyến Đầu, Tôi Sống Nhờ Kinh Doanh Trong Thị Trường VRMMO
Tựa game VRMMO mới "Astrea Frontier". Buổi phát sóng chính thức tràn ngập những chủ đề về hệ thống chiến ...
Vì Được Ban Cho Tài Năng Có Thể Tạo Ra Vrmmo Nhập Vai Hoàn Toàn Như Đặc Quyền Chuyển Sinh, Tôi Thử Một Mình Làm Ra Nó.
Nhân vật chính đã chết vì cứu một con mèo có một ước mơ. Đó là tạo ra một VRMMO ...
Shangri-La Frontier – Thợ săn game rác chinh phục game thần
Nếu trên đời có 100 game thần thánh, thì cũng tồn tại 1000 game dở.. Lỗi, lỗi chương trình, vỡ ...