Arcadia – Ba Năm Sau Khi Khai Mở, Tôi Mới Bắt Đầu Chinh Phục Thế Giới Ảo - Gió đêm, tia lửa và tiếng sóng
"――Nào, câu đố đây. Nhắc đến 'Tamaya~' thì câu tiếp theo là gì?"
"…………'Kagiya' chứ gì."
"Chuẩn, đó là tiếng hô quen thuộc khi ngắm pháo hoa, nhưng cậu có biết nguồn gốc của nó là gì không?"
"Chịu."
"Đáp án là, nghe bảo đó là hiệu buôn của các nghệ nhân pháo hoa thời Edo tên là Tamaya và Kagiya đấy."
"Hiệu buôn."
"Đại khái thì nó giống như tên cửa tiệm ấy mà."
"………………Rõ ràng là tiệm pháo hoa, cớ sao lại tên là Kagiya (tiệm khóa)?"
"Biết chết liền. Tôi cũng đang muốn hỏi đây."
"Đừng có trưng cái bản mặt đắc thắng ra khoe chút kiến thức nông cạn đó nữa."
Buổi tối, lại là tiết mục giải trí quen thuộc sau bữa ăn.
Không phải tự dưng tôi lại ném mớ kiến thức nông cạn này vào mặt tên tóc vàng bảnh bao bên cạnh đâu, chỉ là tìm một chủ đề cho hợp với hoàn cảnh lúc này thôi.
Vị trí hiện tại là bãi cát ngoài trời, gió êm đềm, thời tiết cực đẹp. Sự kiện hòa quyện tiếng sóng biển làm nền cùng âm thanh tí tách khi những tia lửa bung nở chính là――
Đại hội pháo hoa, biểu tượng cụ thể hóa của thanh xuân.
Bởi thế, tôi và Irori đâu thể đứng đực mặt ra với hai bàn tay trắng được. Cả hai cùng trang bị mỗi người một que pháo hoa cầm tay, xì xèo phun ra những tia lửa muôn màu muôn vẻ.
Thì đấy. Ngược lại trông nó cứ kỳ quặc thế nào ấy, tôi xin miễn tiếp nhận mấy lời chọc ngoáy kiểu 'thà cứ đứng đực ra trông còn bớt ngố hơn'.
Chứ đâu phải chúng tôi muốn lập thành cái khung cảnh hai thằng đực rựa đứng cạnh nhau thế này đâu……
"――Làm thế này, rồi thế này, và thế này…… thấy chưa? Tàn lửa đọng lại sẽ vẽ nên hình hoặc chữ đấy."
"……!"
"Oa……!"
Nhìn cô công chúa mặt không cảm xúc nhưng đầy tự đắc (người có kinh nghiệm) đang hướng dẫn hai tiểu thư còn lại (chưa có kinh nghiệm) cách vẽ chữ bằng pháo hoa kìa――để không làm phiền ba cô nàng đang thân thiết với tốc độ chóng mặt từ khi đi du lịch đến giờ đấy thôi.
"Không vào nhập hội à? Theo đúng nghĩa đen là đứng ngay chính giữa ấy."
"Giờ mà nhảy vào khéo bị đem đi thiêu sống luôn không chừng?"
Cùng đứng nhìn ba cô nàng đang túm tụm hò hét cách đó một đoạn, tôi tiện miệng gạt phắt lời trêu chọc vừa bay ra từ miệng Irori.
Thề luôn, không phải tôi nhát đâu nhé. Bỏ qua cái mối quan hệ phức tạp sang một bên, nhìn ba người họ vui vẻ như thế vừa thấy biết ơn, vừa thấy đáng yêu lại vừa quý giá biết bao…… Dẫu biết có vào cũng chẳng bị đuổi, nhưng lúc này tôi chỉ không muốn xen ngang thôi.
Cứ muốn ngắm mãi không thôi, chí ít thì trong khoảnh khắc này, tôi cam lòng làm nền là đủ.
"Mà này, đống kia tính sao đây?"
"……Thôi, chỗ còn thừa cứ để Gorda giải quyết."
Vừa được chữa lành bởi khung cảnh có lẽ đang giữ kỷ lục số một thế giới về độ bổ mắt, tôi vừa liếc nhìn đống pháo hoa đang ngự trị một góc bên cạnh.
Tất cả các thể loại pháo hoa cá nhân đều được chất đống lộn xộn, tính sơ sơ thôi cũng thừa sức cho cả trăm người chơi ấy chứ chẳng đùa.
Tội đồ đầu têu chính là anh Gorda vừa đi ra ngoài về.
Vừa về đến nơi là anh ta hào sảng quăng ngay ra "Quà lưu niệm đây!!!", và "ngọn núi" ấy chính là lý do tổ chức cái đại hội pháo hoa ngẫu hứng này…… nhưng chắc chắn một điều, dù có giãy giụa thế nào cũng không thể tiêu thụ hết sạch được. Có chơi đều đặn mỗi ngày kể từ hôm nay cũng là bất khả thi.
"Rõ ràng chưa tới mùa, vậy mà kiếm đâu ra nhiều thế không biết……?"
"Ai biết. Chắc lại bị người ta tống khứ cho đống hàng tồn kho ế ẩm rồi."
Thôi thì, có cái để chơi thì cứ hoan hỉ mà tận hưởng vậy.
"Bình thường cái 'khung cảnh' thế này, dù là ngoài đời hay trong 2D thì về cơ bản phải là sự kiện cuối cùng chứ nhỉ?"
"Không biết dựa vào đâu mà cậu bảo là cơ bản…… nhưng mà, để đêm cuối cùng chơi tiếp cũng được mà. Thích thì tối nào cũng lôi ra chơi."
"Cứ mỗi lần làm thế thì phong vị, cảm động với cả hoài niệm sẽ tụt dốc không phanh cho xem……"
Nếu là bé Sora đằng kia đang quậy tưng bừng đúng với lứa tuổi thì không biết có muốn chơi đi chơi lại nhiều lần không nhỉ? Nếu mục đích chính là để trông chừng cái cảnh tượng đáng yêu vô ngần ấy, thì đêm nào cũng mở đại hội pháo hoa có khi lại chẳng hề tiếc nuối chút nào.
Nhân tiện, anh Gorda người đã triệu hồi ra đống pháo hoa khổng lồ này thì đã thản nhiên biến mất lần nữa với lý do "Đi uống rượu ở quán người quen đây". Chị Helena có lẽ đi theo để giám sát nên cũng không có mặt ở đây.
Về phần Yuni, con bé cứ lầu bà lầu bầu "Lát nữa ra chơi mỗi pháo hoa dây thôi được hông ta~" rồi chìm nghỉm luôn vào cái ghế massage trong phòng thư giãn rồi.
Khả năng con bé thoát khỏi nanh vuốt của cỗ máy sản xuất người lười ấy để lết xác ra bãi cát chắc chỉ tầm bốn mươi phần trăm. Dù sao thì lát nữa cũng nên kiểm tra xem con bé có ngủ quên luôn không mới được.
……Mà công nhận, pháo hoa cầm tay dạo này xịn thật. Lần cuối tôi đụng vào mấy thứ này là từ hồi tiểu học rồi, đồ thời nay cháy lâu dã man――vừa mới cảm thán xong thì nó tắt ngóm.
Khá lắm, đã vất vả rồi. Dáng vẻ oai phong lẫm liệt của chú em đã được anh mày khắc sâu vào tâm trí rồi nhé.
"Ối, chà."
Bất chợt, túi quần tôi rung lên. Vừa tiễn đưa cuộc đời ngắn ngủi của người chiến hữu đã cháy hết mình bằng một màn thủy táng vào xô nước, tôi vừa lôi điện thoại ra mở tin nhắn thì……
"………………???"
Nhìn vào dòng tin nhắn chẳng hiểu đầu cua tai nheo gì hiển thị trên màn hình, tôi lập tức nghiêng đầu thắc mắc.
Cái gì, cái của nợ này là…… cái gì?
"Này Irori."
"Lại chuyện gì nữa, thích chơi kiểu hai tay hai que hay thế nào thì tùy cậu. Pháo hoa thăng thiên loại nhỏ cũng còn nhiều lắm, hay là cắm hết một lượt rồi bắn liên thanh luôn nhé."
"Bày đặt làm mặt lạnh lùng mà thực ra cậu cũng khoái chí phết nhỉ? ――À không, không phải chuyện đó. Tự dưng anh Gorda gửi qua một tin nhắn quái đản lắm nè……"
Chính xác thì không phải từ anh Gorda, mà là thông qua ngài Đại Tướng――người gửi gắm những lời vàng ngọc, à không, những lời cằn nhằn này vào máy tôi là một nhân vật nọ thuộc phe Đông chúng ta.
Ờ thì…… xem nào. Tạm thời trích một đoạn ra nhé.
"――――'Cái tên samurai lolicon kia, dám ngó lơ bà đây thì gan to bằng trời rồi đấy nhé!!!'"
"Cậu mới là đứa to gan đấy. Ngồi yên ở đó, tôi sẽ nung chảy cậu từ từ."
Mới mở mồm ra đã sặc mùi bạo lực thế không biết. Hỏa lực của pháo hoa làm sao nướng chín người ta được hả ba……?
"Không phải tôi nói! Tin nhắn than thở huyền bí kèm lời nguyền rủa đại loại thế từ Đỏ――ngài 【Tả Dực】 gửi qua cả một tràng dài ngoằng đây này."
"……, …………"
Thôi thì chắc chắn là mấy lời này đáng lẽ phải từ anh Gorda chuyển qua tôi, rồi tống thẳng vào mặt tên này rồi. Khoảnh khắc vừa hiểu ra vấn đề, mặt hắn liền nhăn như vừa nuốt phải khổ qua, chứng tỏ chẳng cần tới kẻ trung gian như tôi thì hắn cũng tự hiểu chuyện gì đang xảy ra rồi.
Cái gì đây, tình hình này là sao?
Hả?
Ủa, rốt cuộc là sao……?
"…………Đứng trước cảnh tự dưng bị lôi vào chuyện bao đồng, cộng thêm cơ hội phản công sau chuỗi ngày bị cậu trêu chọc không thương tiếc thì tôi nên nhảy vào cà khịa một phen, hay là nên biết điều đọc tình huống rồi nuốt thắc mắc vào trong nhỉ…… Thú thật là đang phân vân nghiêm túc lắm đấy."
"……Nuốt vào trong đi. Chẳng có gì để cà khịa đâu――thực tế là, chẳng có chuyện gì cả đâu mà (chắc chắn là thế)."
"Hà…… Thôi…… Nếu cậu đã nói thế thì coi như là vậy đi."
Gì đây, tuy chẳng hiểu rõ lắm nhưng có vẻ bầu không khí ngượng ngùng vi diệu nhỉ. Bản thân tôi cũng đang đứng đầu danh sách những thằng con trai rơi vào hoàn cảnh ngượng ngùng chẳng giống ai (như thế này), nên cũng chẳng nỡ lòng nào chọc ngoáy cho vui……
Thôi, ừ, phải rồi. Chiều hướng mối quan hệ của hai người họ hiện tại vẫn là một ẩn số, tốt nhất đừng có dại mà đụng vào――cơ mà, chuyện nào ra chuyện đó.
"Cậu nợ tôi một lần đấy nhé."
"…………Thiệt tình, cái con nhỏ đó. Không biết là nhát gan hay là điếc không sợ súng nữa……"
Quan hệ giữa chúng ta đâu cần phải diễn nét thánh nhân quân tử làm gì nhỉ? Cậu vừa lẩm bẩm mấy lời đầy ẩn ý đấy, nhưng coi như khuyến mãi đi, tôi cũng sẽ vờ như chưa nghe thấy gì.
............ Giờ thì, vào việc thôi nhỉ.
"Nào, qua đó với tôi đi anh bạn bảnh bao. Mấy cô gái bắt đầu nhìn sang đây như muốn bảo 'Mấy tên kia định đứng từ xa dòm ngó đến bao giờ đấy' rồi kìa―― nói cách khác là đến lúc chịu trận rồi."
"Hạn chết chỉ áp dụng cho mỗi mình cậu thôi. Đừng có lôi tôi vào――"
"Hay là xài luôn một món nợ nhỉ. Đằng nào cậu cũng là kiểu người không thích dây dưa nợ nần mà, một món nợ nhé. Giờ mà đi thì tôi sẽ quên sạch sành sanh không chừa lại chút dấu vết nào luôn, một món nợ đó nha."
"Tên 【Nghệ sĩ xiếc】 này..."
"Thôi ngay cái trò biến nó thành một lời sỉ nhục đơn thuần chẳng có tí logic nào đi nhé."
Tôi tóm lấy cánh tay phải của cậu bạn đang thở dài thườn thượt một cách đầy khoa trương, rồi kéo lê cậu ta đi trên bãi cát. Làm vậy khiến chúng tôi nhận về những ánh nhìn đầy thích thú dẫn đầu bởi Nia... cơ mà, thế thì cũng chẳng sao.
Cứ sống đúng chất bạn nối khố, nương tựa lẫn nhau một cách tùy hứng mà hòa thuận thế này thôi.
Sau đó, đúng như dự đoán, ở một nơi quây quần bên bếp lửa thế này ba cô gái cũng không hề tạo ra bầu không khí kỳ quặc nào.
Quên bẵng đi việc lịch trình chuyến đi đang ở thời điểm lửng lơ giữa chừng, rốt cuộc ai nấy đều mải mê tận hưởng, màn pháo hoa nhỏ bé cứ thế rộn rã kéo dài cho tới đêm muộn―― rồi ngày hôm sau.
Chúng tôi, những kẻ đều ngủ quên mất bữa sáng, đã bị người đầu bếp vừa cười nửa miệng vừa mắng yêu vài câu.
Truyện liên quan
Vrmmo Bắt Đầu Sau Khi Nhóm Công Lược Rời Đi - Chỉ Mình Tôi Lỡ Sự Kiện Và Tìm Thấy Vật Phẩm Độc Nhất Vô Nhị Không Ai Nhặt
Kẻ chậm chân trong cuộc đột kích như tôi đã hướng đến chiến trường sau khi nhóm công thành rời ...
Nhà Giả Kim Bremen Muốn Tiêu Xài Phung Phí
Câu chuyện về việc chơi một VRMMO vừa ra mắt phiên bản thứ ba gần đây.. Rán Worldwalker, tộc mèo ...
Không Chinh Phục Tuyến Đầu, Tôi Sống Nhờ Kinh Doanh Trong Thị Trường VRMMO
Tựa game VRMMO mới "Astrea Frontier". Buổi phát sóng chính thức tràn ngập những chủ đề về hệ thống chiến ...
Vì Được Ban Cho Tài Năng Có Thể Tạo Ra Vrmmo Nhập Vai Hoàn Toàn Như Đặc Quyền Chuyển Sinh, Tôi Thử Một Mình Làm Ra Nó.
Nhân vật chính đã chết vì cứu một con mèo có một ước mơ. Đó là tạo ra một VRMMO ...
Shangri-La Frontier – Thợ săn game rác chinh phục game thần
Nếu trên đời có 100 game thần thánh, thì cũng tồn tại 1000 game dở.. Lỗi, lỗi chương trình, vỡ ...