Thế Giới Khác Thay Đổi Giới Tính - Chương 134: Festive, The Wedding Reception
[previous_page]
[next_page]
Thế rồi.
Ngay sau đó, người ta đổ xô vào việc cùng nhau dùng bữa, hay đúng hơn là dự tiệc. Dân chúng trong lãnh địa có lẽ đông bằng số người tham dự lễ hội thu hoạch mùa xuân hay mùa thu, tất cả đều đang thưởng thức bữa tiệc với vẻ đầy hào hứng. Mấy đầu bếp chắc hẳn đã vất vả lắm đây.
Chúng tôi di chuyển vào căn phòng rộng rãi bên trong dinh thự, mời cha mẹ cùng các chư hầu quanh vùng bước vào để chung vui, và nơi này trở thành cái gọi là buổi tiệc mừng. Ha-, chẳng hiểu sao, tôi lại thấy nhẹ nhõm vì cuối cùng được ngồi xuống. Những món ăn trước mắt trông thật ngon lành.
Nhắc mới nhớ, những tiết mục giải trí thỉnh thoảng lại xuất hiện. Dàn nhạc được chuẩn bị vô cùng hoàn hảo, các vị khách trước mắt đang khiêu vũ, và ngài Jigen thì biểu diễn màn ảo thuật trông y hệt như show ảo thuật ở thế giới bên kia vậy.
Vì là nhân vật chính, chúng tôi đã rất mệt mỏi sau màn diễu hành dài đằng đẵng tới đây, nhưng hình như mục đích chính của bữa tiệc là để các khách mời được hò reo và vui chơi thỏa thích. Chúng ta phải cảm ơn vị Thần Mặt Trời yêu thích sự náo nhiệt vì điều này thôi.
Tạm thời thì, tôi bắt đầu thưởng thức những món ăn trước mặt. Để chiếc váy không bị bẩn, phần súp được nấu sánh lại, phần nước dùng là nước hầm thịt và đã được cắt sẵn thành những miếng vừa ăn ngay từ đầu, nên rất dễ thưởng thức.[1. Tôi không thực sự rành về nấu nướng, thế nên lỡ như cách diễn giải của tôi có sai mà có ai vô tình biết đâu là cụm từ chính xác, xin hãy góp ý để tôi sửa lại nhé!]
“Seiren. Kushima-dono đã đến đây để chào hỏi kìa.”
“Á, wa, hii…”
Oou. Khi Taiga-san gọi mình, tôi vội vã nuốt chửng miếng cá luộc trong miệng rồi ngẩng mặt lên. Người đang đứng ở đó là một gương mặt quen thuộc mà tôi từng gặp trước đây. Nếu Taiga-san không nhắc rằng đó là Kushima-san, có lẽ khoảnh khắc ấy tôi đã chẳng thể nhận ra ông ấy nữa.
“Chúc mừng nhé. Chà chà, quả là một đôi xứng lứa vừa đôi.”
“Kushima-san, cảm ơn ngài rất nhiều. Chiếc váy này có hợp với em không ạ?”
“Á, không, ý ta không phải vậy…”
Ể, mình vừa nói điều gì ngớ ngẩn à? Kushima-san hạ thấp đôi mày xuống như thể đang hơi bối rối, nhưng ông ấy lập tức mỉm cười như đã lấy lại được bình tĩnh. Vẫn mập mạp như mọi khi, nhưng mà này, ông ấy tròn trịa và trông có vẻ hạnh phúc, và tôi không ghét kiểu nụ cười ấy chút nào.
“…Không, không, chiếc váy này cũng rất hợp với cháu. Và cảm ơn cháu vì vẫn luôn chiếu cố chúng ta nhé.”
“Ể, á, đúng rồi, chất liệu của chiếc váy này…”
“Ừ, vải của bộ trang phục này phần lớn được làm tại lãnh địa của Kushima-dono mà.”
Đúng vậy nhỉ. Ryuuka-san cũng từng nói điều đó khi cô ấy cho tôi xem mẫu vải, bảo rằng đó là lụa được dệt tại lãnh địa của Kushima-san. Hay đúng hơn, dựa theo cách nói của Taiga-san, thì hình như trang phục của anh ấy cũng được may bằng vải của Kushima-san luôn sao? Quả nhiên, đồ tốt thì ai cũng biết.
Người tiếp theo đến sau Kushima-san là một người để lại chút ấn tượng trong tôi nên tôi vẫn nhớ. Đó là Kadzuki-san, người cựu ngư dân. Chà, bộ lễ phục màu xanh hải quân trông cực kỳ vừa vặn với anh ấy, nhưng sao anh ấy lại hơi xắn tay áo lên thế kia?
“Chúc mừng hạnh phúc hai người. Mong ngài tiếp tục chiếu cố từ nay về sau.”
“Chào anh, Kadzuki-san. Cảm ơn anh rất nhiều… Nn, chẳng lẽ món cá mà tôi vừa ăn lúc nãy…”
“Thực ra, tôi đã tự tay chuẩn bị món cá đó đấy. Tôi sẽ rất vui nếu nó hợp khẩu vị của cô.”
Hóa ra đó là lý do anh ấy xắn tay áo lên sao? Chà, anh ấy là cựu ngư dân cơ mà, thế nên đó cũng là một trong những sở trường của anh ấy nhỉ… Dù vậy, không sao cả vì món cá rất ngon. Đâu phải lúc nào cũng có cơ hội ăn món cá do chính một lãnh chủ tự tay chuẩn bị đâu cơ chứ?
“Nó rất ngon ạ. Cảm ơn anh rất nhiều vì đã đặc biệt chuẩn bị món cá này.”
“Seiren thích loại cá bắt từ cảng của Kadzuki-dono sao? Nếu vậy, tôi rất muốn tiếp tục duy trì mối quan hệ tốt đẹp với các vị từ nay về sau đấy.”
“Đương nhiên rồi.”
Kadzuki-san gật đầu đầy tự tin cuối cùng cũng nhận ra tôi cứ chốc chốc lại nhìn chằm chằm vào tay áo của mình và phát hiện ra anh ấy vẫn đang xắn tay áo lên, liền luống cuống kéo tay áo xuống trong khi nói, “Wahaha, thật thất lễ quá.” Un, trông anh thế này cứ như một vị lãnh chủ ngầu lòi vậy đấy, Kadzuki-san.
“Seiren.”
“Bố ạ.”
“Taiga-dono.”
Vào lúc chẳng có mấy ai đến chào hỏi nữa, bố đã dẫn theo một người đến cùng. Bố cười đầy đắc ý trong khi đẩy vai người đó ra và nói, “Cậu ấy là bạn của ta đấy.” Sau khi đẩy người chú đeo kính đen và để rỉa mép ấy đi, bố liền bỏ đi chỗ khác. Ể, ôi, mình phải làm gì đây?
…N-, nhưng mà chẳng hiểu sao, tôi lại có cảm giác mang mác quen thuộc với người này.
“Hai đứa, chúc mừng ngày cưới nhé.”
“E-“
“Ể-“
Tôi như trúng phải một đòn chí mạng ngay khi nghe thấy giọng nói ấy. Và có vẻ như Taiga-san cũng vậy… đúng rồi, cả hai chúng tôi đều đã từng nghe giọng nói này rồi mà.
“Nhà ngươi đấy, chả ngờ có ngày ta lại có thể bén mảng đến đây. Dù sao thì mặt mũi ta cũng giống y hệt Touka mà lị.”
Người đang hơi hạ chiếc kính xuống rồi nháy mắt ra hiệu chính là vị viện trưởng cô nhi viện đã nuôi nấng tôi cho đến khi tròn 18 tuổi. Không, sao ngài ấy lại đến đây được chứ? Lẽ ra ngài phải ở thế giới bên kia cơ mà?
…À mà, có đúng một kẻ có khả năng triệu hồi ngài ấy đến đây. Phải rồi.
“N-ngài Jigen lại triệu hồi chú đến đây nữa à?”
“Ou. Đây là lễ cưới của Seiren và Taiga cơ mà, đời nào ta lại có thể bỏ qua được chứ. Trông ta có bảnh tỏn với cặp kính và bộ rỉa mép này không?”[2. Bất cứ khi nào viện trưởng cô nhi viện nhắc đến Seiren, tên của Seiren đều được viết bằng kanji—ám chỉ tên của cô ấy khi còn ở Nhật Bản.]
Viện trưởng cười sảng khoái trong khi chạm tay lên bộ rỉa mép của mình. Sao ngài ấy lại gắn rỉa mép làm gì nhỉ? Tôi vừa thầm nghĩ, nhưng ngẫm lại thì trông ngài ấy vẫn rất bảnh dù có để rỉa mép, chờ đã, mình vừa đang nghĩ cái quái gì thế này?
“Rất hợp với chú đấy ạ.”
“Trông rất hợp với chú đấy, thưa bác.”
“Cảm ơn hai đứa nhé, Seiren, Taiga.”
Viện trưởng đẩy gọng kính về lại vị trí cũ rồi khẽ vuốt ngược mái tóc của mình lên. …À, tự hỏi không biết liệu sau này lớn tuổi lên Taiga-san có trông giống như ngài ấy không nhỉ? Gương mặt của viện trưởng rất giống với Touka-san, nên biết đâu chừng họ cũng sẽ có nét tương đồng đến bất ngờ ấy chứ.
Dẫu vậy, kính mắt sao? Đây là lần đầu tiên tôi thấy viện trưởng đeo kính đấy. Phải rồi.
“Viện trưởng này, trông chú vừa trí thức lại vừa bảnh bao khi đeo kính đấy ạ. Đây là lần đầu tiên cháu thấy chú như thế đấy.”
“Ồ, nếu Seiren đã nói vậy thì...”
Không hiểu sao, Taiga-san cũng bật cười hùa theo viện trưởng. Ơ kìa, gì thế chứ? Em chỉ nói lên suy nghĩ thật lòng của mình thôi mà.
Hừ, tôi bĩu môi, viện trưởng bỗng chốc trở nên nghiêm nghị.
“Vì đột ngột bị gọi ra ngoài như mọi khi, tôi chẳng mang theo được món quà chúc mừng nào cả. Xin lỗi nhé, Seiren.”
“Ế? Không, không sao đâu ạ. Em cứ nghĩ mình chẳng thể gặp lại ngài nữa cơ, nên chỉ bấy nhiêu đây thôi là quá đủ rồi.”
“Vậy sao? Cảm ơn em nhé.”
Tôi bày tỏ nỗi lòng chân thật của mình. Ý tôi là, thế giới mà viện trưởng đang sống vốn dĩ đâu phải thế giới này, và nếu không nhờ Jigen-san, chắc chắn tôi sẽ chẳng đời nào được gặp lại ngài thế này nữa.
Viện trưởng vươn tay về phía tôi. Ngài ấy rồi cũng vươn tay về phía Taiga-san, nắm chặt lấy tay cả hai chúng tôi. Đoạn, vẫn với nét mặt nghiêm túc ấy, ngài cất lời bằng một chất giọng trầm ấm nhưng rành mạch.
“Hai đứa, hãy thật hạnh phúc nhé. Hạnh phúc hơn bây giờ rất nhiều, biết chưa?”
Như để hòa nhịp cùng giọng nói của viện trưởng, tiếng nhạc nền vang lên. Đó chính là bản nhạc khiêu vũ mà tôi đã dày công tập luyện suốt bao lâu nay. Không biết có phải Kuon-sensei đã chọn bài hát này không nhỉ?
“Nào, đi thôi.”
“Vâng.”
Viện trưởng cô nhi viện khẽ hất cằm, đoạn ngài mỉm cười gật đầu. Rồi, tôi và Taiga-san cùng đứng dậy. Chúng tôi đan chặt lấy bàn tay mà viện trưởng vừa buông lơi, cứ thế sánh bước tiến về giữa sảnh đường. Sau khi cúi đầu chào nhau, chúng tôi bắt đầu những bước nhảy dìu dặt.
Vì ở thế giới này không có tục lệ cắt bánh cưới, nên theo một ý nghĩa nào đó, đây chính là màn hợp tác đầu tiên của hai vợ chồng chúng tôi.
Và rồi, bữa tiệc cứ thế kéo dài cho đến tận đêm khuya.
Truyện liên quan
Căn Phòng Không Đạt Hạng Nhất Trên Trang Đăng Tiểu Thuyết Thì Không Thể Ra Ngoài
Khi tỉnh dậy, tôi thấy mình đang ở trong một căn phòng trắng toát.. Trên màn hình chiếc máy tính ...
Đền Mạng
Lấy bối cảnh một thị trấn nhỏ ở miền Nam nước Mỹ những năm 1960, A Time To Kill bắt ...
Nụ hôn của Casanova
Hắn tự xưng là Casanova, người tình tuyệt vời nhất thế gian…
Cô Bé Quàng Khăn Đỏ
Tại một ngôi làng kỳ lạ tên Mindié, nơi bị cắt đứt với thế giới bên ngoài, có một cô ...