Tái Sinh Thành Nông Dân Viking, Tôi Đặt Mục Tiêu Chiến Thắng Văn Hóa. - Chương 27: Tập 27: Giao thương và danh dự của làng - 6 tuổi - mùa hè
Mùa hè công việc chất cao như núi, vậy mà cha lại đòi dành thời gian cho trò Kunator Lake.
Kunator Lake là...
Kunator Lake thì đợi đến mùa đông đi!
Chưa kịp để tôi nói hết câu, mẹ đã nghiêm giọng cắt ngang lời cha.
Chị Erin cũng nhíu mày.
Bởi lẽ, Kunator Lake vốn là môn thể thao giải trí của mùa đông.
Mùa hè, công việc để cả gia đình sinh tồn mới là ưu tiên hàng đầu.
Chẳng phải sao?
Đơn đặt hàng Kunator Lake thì đến mùa đông con mới làm...
Tôi vẫn nhớ mình đã nhận cả núi đơn đặt hàng dụng cụ giải trí từ các vị chủ nhà trong làng. Thế nên tôi định bụng sẽ thong thả làm dần cho đến mùa đông năm sau, khi mùa Kunator Lake bắt đầu.
Nhưng trước khi bắt tay vào làm, tôi nghĩ mình cần phải đi từng nhà để xác nhận lại đơn hàng. Bởi lẽ, có những người đặt hàng chỉ vì nhất thời hứng khởi, có người lại bị vợ cằn nhằn ở nhà nên hủy đơn, hoặc có người muốn đặt thêm cả dụng cụ cho con trẻ nữa.
Đằng nào thì ở đây cũng chẳng có khái niệm hợp đồng giấy tờ. Ít nhất cũng phải gặp mặt trực tiếp, có cha làm chứng và thống nhất phương thức thanh toán trước mặt nhiều người, nếu không thì tôi chẳng dám bắt tay vào làm.
Lỡ làm xong rồi bị trả lại thì cả hai bên đều khó xử.
Kh-không phải vậy đâu, Arshild.
Cha hiếm khi tỏ ra lúng túng như thế.
Ngay cả một chiến binh tinh nhuệ như cha cũng chịu thua trước mẹ.
Đáng tiếc là lần này đến cả tôi cũng không thể đứng về phía cha được.
Nói đi.
À, ừ thì...
Có lẽ vì không chịu nổi áp lực từ mẹ và ánh mắt của cả gia đình, cha bắt đầu giải thích rõ ngọn ngành mọi chuyện.
Con biết là năm nay chúng ta sẽ đi giao thương thay vì đi cống nạp, tức là đi cướp bóc, đúng không?
Mẹ, chị Erin và tôi đều gật đầu.
Chúng ta đã bắt đầu làm được nhiều muối, cũng tích trữ được nhiều thực phẩm bảo quản.
Nhờ có nơi giao lưu ấm áp cho các bà vợ tụ họp, năng suất kéo sợi và dệt vải cũng tăng lên, đủ để may quần áo và làm buồm.
Cả gia đình đều vui mừng vì không còn phải đánh cược vào những chuyến viễn chinh cướp bóc nguy hiểm huy động cả làng nữa.
Vậy nên, làng mình đã bàn bạc và quyết định sẽ cùng các làng lân cận lập đội tàu để đi giao thương...
Điều đó thì tôi hiểu. Dù không phải đi cướp, nhưng lập đội tàu vẫn an tâm hơn.
Chúng ta có thể san sẻ thức ăn và nước uống cho nhau, nếu một bên bị đắm tàu thì bên kia có thể đón người hoặc đi tìm cứu viện. Ngay cả khi bị tấn công vì nhắm vào hàng hóa, nếu quân số đông đảo thì có khi chẳng cần phải chiến đấu làm gì.
Chúng ta đã quyết định mở một buổi họp làng để điều chỉnh hàng hóa giao thương...
Ồ...
Hóa ra còn phải điều chỉnh hàng hóa giao thương nữa. Quả là kinh doanh rất bài bản.
Vì các làng có vị trí địa lý tương đồng, nằm ở các vịnh hẹp và có ngành nghề giống nhau cùng xuất tàu đi buôn, nên hàng hóa tất nhiên sẽ bị trùng lặp.
Vì đã lập đội tàu thì chắc chắn sẽ cập cùng một cảng, nên nếu không điều chỉnh với nhau thì hàng hóa vận chuyển đường xa sẽ bị bất lợi khi đàm phán giá cả.
Chỉ mang toàn cá tuyết khô đến rồi bị ép giá thì thật là công cốc.
Thế làng mình sẽ mang hàng hóa gì đi giao thương?
Ừm, trước hết không thể không kể đến cá tuyết khô. Rượu mật ong. Da sói, da sóc, da cáo...
Cha vừa đếm trên đầu ngón tay vừa liệt kê hàng hóa.
Chà, đúng là một ngôi làng thuần nông nghiệp sơ khai...
Ước gì có thêm vài món hàng giá trị gia tăng cao hơn chút nữa.
Chúng ta sẽ mang theo một ít cá hun khói lạnh. Và cả muối nữa.
À, muối thì...
Muối thì chúng ta làm hơi nhiều quá.
Không phải lỗi của tôi đâu. Tại vì trong suốt mùa đông, nơi giao lưu phải hoạt động liên tục, nên muối được tạo ra như một phụ phẩm của nguồn nhiệt, thành ra hơi nhiều...
Nhưng nếu để lượng muối đó lưu thông quá nhiều trong làng thì sẽ gây ra vấn đề chính trị, nên ngoài việc chia cho người nghèo ra thì chẳng làm được gì khác, cứ thế chất đống trong kho.
Mang đi giao thương có khi lại là một ý hay.
Thế chúng ta sẽ mua lại cái gì? Lúa mạch à?
Cũng có, nhưng chủ yếu vẫn là len cừu.
Len cừu? Chẳng phải làng mình hay các làng ở vịnh hẹp đều nuôi cừu sao?
Len cừu và sợi dệt là nhu yếu phẩm trong làng, nên ai cũng nuôi cừu.
Nhà mình cũng nuôi 3 con. Mùa đông vừa rồi có thêm 1 con nữa là 4 con.
Tôi đã cố gắng cho chúng ăn cỏ khô để không phải giết thịt vào mùa đông, giờ thì đang thả rông cho chúng ăn cỏ. Chắc ít hôm nữa sẽ xén lông.
Không. Đồng cỏ của người Angle lớn hơn nhiều. Nghe nói họ có những cánh đồng cỏ rộng như biển, rộng hơn cả toàn bộ vịnh hẹp này, và nuôi số lượng cừu nhiều như đàn cá trích vậy.
Nhiều đến thế sao! Tuyệt thật đấy!
Chị Erin tròn mắt ngạc nhiên.
Không, tôi nghĩ ví von với đàn cá trích thì hơi quá lời rồi.
Nhưng mà có được đồng cỏ rộng lớn như vậy thì thật đáng ghen tị.
Ở vịnh hẹp này, đất bằng phẳng vốn đã rất hiếm.
Rồi tôi chợt để ý đến một điều khác.
...Ơ? Nếu đất nông nghiệp rộng lớn như vậy, sao người lớn trong làng không chiếm lấy hoặc cướp lấy?
Tôi cứ ngỡ nguyên tắc hành động của họ là: thấy đất màu mỡ thì cướp, thấy gia súc nhiều thì đoạt, thấy ai cản đường thì giết hoặc bắt làm nô lệ. Chẳng lẽ đó chỉ là định kiến của tôi thôi sao?
Dù có cướp cừu về thì tàu cũng không chở được bao nhiêu. Một năm xén lông một lần, dù có bao nhiêu nô lệ đi chăng nữa cũng không thể làm xuể. Đi cống nạp định kỳ thì được, chứ cứ vây hãm thành phố mãi thì phiền phức lắm. Những việc phiền phức đó cứ để bọn người Angle làm, rồi mình giao thương với chúng thì tốt hơn.
Đó là một lý do cực kỳ thực dụng.
Dẫu vậy, tôi không muốn nghĩ nhiều về lượng máu đã đổ xuống để đi đến cái kết luận thông minh và thực dụng đó.
...Con cũng muốn đi theo chuyến giao thương này.
Tôi buột miệng nói.
Tôi chưa từng rời khỏi ngôi làng này bao giờ.
Tôi muốn đi theo chuyến giao thương để nhìn ngắm những vùng đất khác.
Nếu được trò chuyện với người dân bản địa, quan sát cuộc sống và thị trường của họ, có lẽ tôi sẽ hiểu được nhu cầu và những món hàng mà họ thực sự cần.
Không được. Những chuyến đi biển thực sự rất khắc nghiệt. Đợi đến khi con trưởng thành đi đã.
Câu trả lời của cha hiếm khi lại nghiêm khắc đến thế.
Chỉ cần biển động một chút, những con sóng lạnh buốt sẽ liên tục tạt vào người, gió rét thổi thấu xương. Không thể nhóm lửa, thức ăn và nước uống đều lạnh ngắt, cơ thể chỉ có nước chết cóng. Nếu rơi xuống biển thì sao? Thor vẫn chưa biết bơi đúng không? Nếu việc giao thương không thành, hàng hóa sẽ trở thành mục tiêu, và chiến tranh là điều khó tránh khỏi.
Lời cha nói dựa trên kinh nghiệm thực tế đầy sức thuyết phục, tôi chẳng còn cách nào khác ngoài việc nghe theo.
Giao thương mà đã nguy hiểm nhường này, vậy chiến đấu và cướp bóc còn đáng sợ đến mức nào nữa?
Dù sao đi nữa, ít nhất cũng phải để cha học cách nấu ăn bằng phản ứng vôi sống để trên tàu còn có bữa ăn nóng hổi.
Vậy nên, trong lúc đang đàm phán sơ bộ về hàng hóa, họ có nhắc đến chuyện về Knaturlake ở làng mình.
Cuối cùng thì chuyện về Knaturlake cũng được khơi ra.
Nói cách khác, nhân tiện bàn chuyện đi buôn cùng nhau nên họ mới nhắc đến Knaturlake. Cũng giống như mấy ông chú tụ tập uống rượu rồi bàn chuyện bóng chày hay bóng đá vậy.
Họ bảo muốn thử chơi cái trò Knaturlake mới đang thịnh hành ở làng mình, hoặc ít nhất là muốn tận mắt chứng kiến. Họ hỏi liệu có chuẩn bị kịp dụng cụ trước lúc đó không.
…Đến bao giờ?
Sau ngày xông hơi tới, rồi lại thêm hai ngày nữa, tính cả thời gian khởi hành thì chỉ còn đến ngày sau buổi xông hơi thôi.
Chỉ có bốn ngày thôi sao! Không thể nào! Tuyệt đối không thể!
Không được sao...
Cha nhăn mặt đầy khổ sở.
Nhưng mà trưởng làng cứ nằng nặc đòi phải giành lấy vinh dự cho làng bằng mọi giá.
Đến cả trưởng làng cũng là một người ủng hộ cuồng nhiệt của Knaturlake sao!?
Đúng là nếu dùng quyền lực của trưởng làng để huy động toàn bộ dân làng thì có thể chuẩn bị xong dụng cụ Knaturlake cho người lớn trong vài ngày, nhưng điều đó đồng nghĩa với việc làm gián đoạn công việc mưu sinh quý giá trong mùa hè ngắn ngủi.
Chỉ vì một trò giải trí mà khiến dân làng thiếu hụt lương thực dự trữ cho mùa đông, dẫn đến chết đói thì ông ta định chịu trách nhiệm thế nào đây?
Thật tình, mấy ông chủ trong làng này chẳng bao giờ chịu nghĩ xa xôi gì cả.
Tôi thấy hơi bực mình, nhưng với đôi bàn tay nhỏ bé này, tôi chẳng thể thay đổi được tình hình.
Vì vậy, tôi quyết định đưa ra một đề xuất theo hướng khác.
Cha à, nếu muốn giành lấy vinh dự cho làng trước mặt những người lớn ở các làng khác, con có một cách khác hay hơn.
Tôi cố gắng nở một nụ cười ngây thơ nhất có thể, để chị Erin không bảo đó là nụ cười của Loki.
Truyện liên quan
Arcadia – Ba Năm Sau Khi Khai Mở, Tôi Mới Bắt Đầu Chinh Phục Thế Giới Ảo
Thiết bị game VR【Arcadia】, thiết bị đầu tiên và duy nhất trên thế giới hiện thực hóa thế giới ảo.. ...
Trở Thành Hướng Dẫn Viên Của Kẻ Phản Diện Mắc Bệnh Sạch Sẽ? Tuyệt Đối Không!
Tóm tắt. Tôi tỉnh dậy và nhận ra mình đã xuyên vào một trò chơi mô phỏng lấy bối cảnh ...
Phép Biện Chứng Giữa Ông Chủ Và Nô Lệ
Tóm tắt. ※ Tác phẩm này có chứa những phân cảnh có thể gây tranh cãi, bao gồm các yếu ...
Bị Ràng Buộc Bởi Một Bản Hợp Đồng Tàn Nhẫn
Tóm tắt. **Tóm tắt nội dung**. "Tôi sẽ khiến em chẳng còn trí óc đâu mà nghĩ đến ai khác ...
Mồi Săn (Lee Seohan)
Tóm tắt. “Thật khủng khiếp. Người chồng này và cuộc hôn nhân này.”.
Chuyện Gì Đã Xảy Ra Với Vị Bạo Chúa Sau Khi Vị Hoàng Hậu Mang Thai Bỏ Đi
Tóm tắt. Nàng đã tự dâng mình cho kẻ thù để cứu lấy đất nước.