Tái Sinh Thành Nông Dân Viking, Tôi Đặt Mục Tiêu Chiến Thắng Văn Hóa. - Chương 47: Tập 47: Cha kể về cuộc phiêu lưu lớn

Tiếng lửa trại tí tách reo vui, hòa cùng tiếng chim biển và sóng vỗ rì rào làm nhạc nền, cha bắt đầu kể về chuyến phiêu lưu của mình.

Trước hết, cha và mọi người rời làng, men theo các vịnh hẹp đi về phía nam tới tảng đá đen ở Noregr. Hành trình mất hai, ba ngày. Phải rồi, không thể cứ thế đâm đầu về phía tây được. Đi biển cũng cần có những cột mốc dẫn đường.

Noregr là đâu nhỉ? Tôi chưa từng xem bản đồ nên chẳng thể hình dung nổi.

Tôi muốn có một tấm bản đồ.

Có lẽ hiểu lầm vẻ bối rối của tôi, cha tiếp tục nói về chuyện đi biển.

Thor, con chưa từng đi tàu bao giờ nhỉ? Biển cả bao la lắm. Nếu lạc đường thì coi như xong đời.

Từ tảng đá đen đi về phía tây là con đường ngắn nhất, nên chúng ta phải qua đó.

Người ta gọi đó là đường biển. Những tay thủy thủ lão luyện đều thuộc lòng rất nhiều con đường như thế.

Ý cha là hải trình. Cha gọi đó là đường biển.

Con cứ nghĩ đi biển là cứ thế băng thẳng qua đại dương, nhưng không phải vậy đâu.

Phải đi từ đảo này sang đảo khác như nhảy trên những phiến đá, vừa đi vừa tiếp nước, vừa chờ gió mà tiến.

Sự dũng cảm không quan trọng bằng kinh nghiệm và sự thận trọng. Thế nên thuyền trưởng thường là những người già dặn kinh nghiệm hơn là đám thanh niên.

Vậy ra viễn dương vẫn chưa thực hiện được, chủ yếu vẫn là đi men theo bờ biển.

Chỉ cần nghe thôi, tôi đã cảm thấy những mảnh ghép kiến thức cứ thế khớp lại với nhau.

Dù sao thì, trong lúc tiếp nước gần tảng đá đen ở Noregr, chúng ta cứ mải miết chờ gió đông.

Cuối cùng, nhờ ân huệ của thần biển Njord, gió đông đã thổi. Không thể bỏ lỡ cơn gió này.

Khi gió đông đến, chúng ta phải đi liền hai ngày đêm không ăn không ngủ để tới Yartland.

Nếu gió xuôi chiều thì không cần phải chèo, có thể đi được một quãng đường đáng kinh ngạc.

Nhờ ân huệ của thần mặt trời Sol mà trời quang mây tạnh, mặt trời không lặn, nên cũng chẳng cần phải nhờ đến đá mặt trời.

Nói đoạn, cha nhấp một ngụm bia cho ướt môi.

Cha ơi, đá mặt trời là gì ạ? Yartland là nơi như thế nào?

Liệu có thứ đạo cụ kỳ lạ như vậy thật sao? Đạo cụ ma thuật ư? Hay chỉ là mê tín?

Chuyện về các vùng đất lạ cũng là lần đầu tôi nghe. Rốt cuộc đó là nơi thế nào nhỉ?

Khoan đã, khoan đã. Cha sẽ trả lời từng câu một... Đá mặt trời là một loại đá trong suốt, hình vuông, trông như băng vậy. Nghe nói khi nhìn vào đó, ngay cả lúc trời nhiều mây không thấy mặt trời, nó vẫn chỉ cho con biết hướng của mặt trời. Đó là báu vật chỉ có duy nhất một viên trong làng. Thuyền trưởng luôn giữ khư khư bên mình, nên cha cũng chưa từng được nhìn tận mắt.

Vậy Yartland là nơi thế nào? Là vùng đất sương mù và băng giá như Niflheim? Hay là nơi người khổng lồ sinh sống như Jotunheim?

Chị Erin có vẻ nghĩ rằng những vùng đất thần thoại đang trải rộng ngoài kia.

Cha cười khổ đáp.

Không phải đâu. Đó là nơi con người sinh sống, không phải thần linh. Thú thật thì đó cũng chẳng phải nơi gì thú vị. Yartland có nghĩa là hòn đảo của những ngọn núi cao, là một hòn đảo bình thường với đặc điểm là ngọn núi lớn nằm ở trung tâm.

Vì đất bằng phẳng ít nên dân cư còn thưa thớt hơn làng mình. Giống như ở các vịnh hẹp, người dân ở đó sống bằng nghề đánh cá.

Chúng ta đã nghỉ ngơi ở đó một thời gian để hồi phục sức khỏe, tiếp thêm nước và lương thực.

Có giao dịch một chút, coi như phí sử dụng đất để nghỉ ngơi. Sau khi tiếp tế xong và khỏe lại, chúng ta lập tức lên đường.

Chán thế.

Phải rồi. Đi tiếp về phía nam từ Yartland, sẽ có một vùng đất lớn nơi người Angle sinh sống. Chỉ là, người Angle không thông thạo ngôn ngữ, cũng chẳng có lợi lộc gì trong giao thương.

Trước đây cha từng nghe nói có người ở làng khác đòi cống nạp từ người Angle rồi trở nên giàu có.

Nghe đâu những tòa nhà bằng đá của ngoại đạo lấp lánh vàng và đồng ấy chẳng có lính canh, chỉ có những thủ lĩnh ngoại đạo, bên trong chứa đầy tiền vàng, đá quý và đồ trang sức bằng bạc.

Chẳng phải như thế là báu vật rơi đầy trên đường sao!? Có chuyện đó thật ư?

Phải rồi, Erin. Nghe có vẻ khó tin, nhưng Thor này, con đã từng thấy chiếc chân nến bạc lớn trong nhà trưởng làng chưa? Nghe nói đó vốn là đồ của người Angle đấy.

Vì nghe tin đồn đã lâu rồi nên cha đoán chắc chẳng còn báu vật gì đáng giá, vì vậy lần này cha đã tránh đi. Nếu có lính canh thì một con tàu tấn công sẽ rất khó khăn.

Cứ thế, đi vòng lên phía bắc để tránh đất liền rồi hướng về phía tây khoảng một ngày, con sẽ thấy một hòn đảo rất lớn tên là Orkneyjar. Đó là hòn đảo trung tâm giao thương lớn ở phương bắc.

Một thành phố lớn gấp mấy lần làng mình. Hàng trăm người sống tập trung ở đó.

Có những tòa nhà bằng đá lớn tráng lệ và cảng biển, cũng có nhiều đồng bào cùng ngôn ngữ.

Sau khi dâng lễ vật để xin phép bá tước chủ đảo cho phép neo đậu và giao thương, chúng ta đã thu thập thông tin về các điểm giao dịch và buôn bán với những con tàu khác.

Bá tước! Đó là tầng lớp quý tộc mà ngay cả tôi cũng biết. Hóa ra cũng có những quý tộc như vậy.

Con đang thắc mắc bá tước là gì phải không? Đại loại như quý tộc (Jarl) vậy. Ở những vùng đất lớn có hàng trăm quý tộc, nghe nói có cả quý tộc cao quý lẫn quý tộc thấp kém. Thật phức tạp và phiền phức. Chắc là vì ở đó đông người quá thôi.

Nói rồi, cha mạnh mẽ xoa đầu tôi.

Phải rồi, vui lên đi Thor! Món cá tuyết hun khói lạnh ở chợ Orkneyjar rất được ưa chuộng đấy. Giá của nó cao gấp ba lần cá tuyết phơi khô! Họ cứ nài nỉ hỏi cha làm thế nào để làm ra nó!

À tất nhiên, chẳng có kẻ ngốc nào lại đi dạy cách làm cả. Đám đàn ông trong làng chắc cũng chẳng mấy ai biết cách làm đâu.

Ra là vậy. Quả nhiên cá hun khói lạnh bán được giá.

Tôi muốn xây dựng cơ sở để sản xuất càng nhiều càng tốt.

Sau khi rời Orkneyjar, việc giao thương thực sự bắt đầu ở các hòn đảo phía nam của Suðreyjar. Ở các đảo Suðreyjar, cá tuyết khô và muối rất được ưa chuộng. Con hỏi muối chẳng phải lấy từ biển sao ư?

Vùng đó các hòn đảo đã bị chặt phá hết rừng rồi... muốn làm muối cũng chẳng có đủ nhiên liệu để qua mùa đông.

Những ngôi nhà bình thường ở đó chỉ xây bằng bùn than một cách thảm hại.

Nghe nói xây bằng bùn than thì ấm và tiết kiệm củi. Thật đáng thương.

Vì thế muối bán rất đắt. Thiếu gỗ đến mức sửa tàu cũng khó khăn. Đánh cá cũng khó nên lương thực cũng bán được giá. Vì thế cá tuyết khô cũng có giá cao.

Bùn than, quả nhiên là thứ bị ghét bỏ... Nếu không tập thói quen trồng cây ở làng này thì vài trăm năm sau cũng sẽ rơi vào cảnh ngộ tương tự. Tôi muốn làm gì đó để thay đổi.

Con hỏi ở vùng đất như thế thì giao dịch được gì ư? Hay ở chỗ, thay vì chặt hết rừng, hòn đảo lại trở thành đồng cỏ bát ngát nuôi vô số cừu. Thế nên cha đã nhập về rất nhiều len và phô mai.

Sao? Con muốn phô mai à? Lát nữa cha sẽ chọn cho. Cứ thế đi qua các hòn đảo, cuối cùng sẽ tới một vùng đất lớn. Ở đó cha bán hết số lông thú còn lại. Thế là hết hàng, kết thúc việc buôn bán.

Kết thúc buôn bán rồi thì làm gì ạ?

Đi ngược lên phía bắc trở về Orkneyjar, chờ gió tây để về nhà. Nhưng mà, từ đó mọi chuyện không suôn sẻ. Vì lãi quá nhiều nên tàu chiến đi chậm lại. Tay chèo cũng mỏi nhừ vì kiệt sức...

Là do chất quá nhiều hàng lên tàu nhỉ. Hiểu được là vì muốn lãi nên mới chất đầy hàng.

Nhưng với tàu chiến, rủi ro đi biển cũng tăng lên.

Chuyện không hay cứ thế tiếp diễn. Có lẽ nghe tin cha và mọi người kiếm được nhiều tiền, bọn chúng đã bị những kẻ khác đến giao thương tấn công.

Bị tấn công ư! Làng nào vậy! Thật tồi tệ!

Cha, cha có bị thương không!? Những người ở làng khác thì sao ạ!

Bị tập kích ư!? Không, trông cha có vẻ bình an vô sự.

Mẹ cũng có chút dao động.

Không, không. Kết quả là không có thiệt hại gì đáng kể cả. Nên cứ bình tĩnh đi.

Con hỏi giữa các làng không có nghĩa khí sao ư? Ừ thì...

Vì bọn chúng đi sau chúng ta nên có lẽ việc giao dịch ở đảo không được như ý. Có thể hàng hóa không tốt, hoặc buôn bán kém, hoặc cả hai.

Xui xẻo là vì tàu của cha đi chậm nên đã xảy ra trận chiến áp sát. Chiến tranh trên tàu đấy. Là áp sát tàu vào nhau để chiến đấu.

Cha và các chú chất đầy hàng hóa trên thuyền nên di chuyển chậm chạp, còn bọn chúng thì thèm khát số hàng đó. Thế nên thay vì dùng tên hay phóng hỏa, chúng chọn cách đối đầu trực diện. Một cuộc cận chiến đã nổ ra.

Rồi sao nữa? Cha đánh bại bọn chúng à?

Đến đây thì phải nhắc đến con, Thor! Công lao của con đấy.

Của con sao?

Tại sao lại lôi con vào chuyện này chứ?

Nếu xét kỹ thì con chính là kẻ mang tai họa đến mới đúng.

Phải. Cha đã lấy số bột vỏ sò con đưa, ném thẳng vào mặt bọn chúng.

Ngay lập tức, chúng hét lên vì không thể mở mắt.

Thấy cha làm vậy, các chiến binh khác cũng thi nhau ném bột vỏ sò vào bọn chúng.

Kết cục là cả đám người đó toàn thân trắng xóa, chỉ biết gào khóc vì đau đớn.

Cha và mọi người đã hạ gục tất cả bọn chúng.

Dùng vôi sống để làm mù mắt đối phương sao? Con đâu có đưa nó cho cha với mục đích đó...

Nhưng thôi, cha được an toàn là tốt rồi.

Rồi sao nữa? Sau đó thì sao? Vì bên mình cũng ít người bị thương nên cha đã nương tay không ném chúng xuống biển. Tất nhiên, không thể cứ thế mà thả chúng đi được.

Cha tịch thu vũ khí và khiên, trói chặt tay chân rồi quăng xuống đáy thuyền, lấy hết mái chèo và thu luôn cả buồm. Sau đó, cha kéo lê con thuyền đó theo.

Tốc độ vốn đã chậm nay lại càng như rùa bò, khiến cha chỉ muốn nguyền rủa cả con chó săn địa ngục Fenrir.

Dù sao thì cuối cùng cũng lết được đến Orkneyar.

Con hỏi tại sao không bán quách chúng ở những hòn đảo dọc đường à?

Cha cũng đã nghĩ đến, nhưng cha muốn biết lai lịch của bọn chúng, hơn nữa Orkneyar là một thị trường lớn.

Nếu bán làm nô lệ, cha muốn bán ở nơi được giá nhất.

Vả lại, danh tiếng của làng cũng rất quan trọng. Phải để các làng khác biết rằng, tấn công làng chúng ta sẽ có kết cục ra sao.

Cha cũng cần chứng minh tính chính nghĩa rằng chúng ta chỉ đang tự vệ khi bị tấn công.

Nếu bọn chúng may mắn, biết đâu làng của chúng sẽ nhận được tin và đến chuộc người.

Chiếc thuyền dài đó là tiền bồi thường. Đó chính là chiến lợi phẩm. Bọn chúng chẳng buồn bảo dưỡng thuyền gì cả. Đáy thuyền đầy vỏ hàu, lớp chống thấm thì hở khiến nước biển thấm vào, đã thế cánh buồm còn được chắp vá cẩu thả, trông tơi tả hết cả.

Dù sao thì việc kéo thuyền lên bờ để sửa chữa cho đủ sức ra khơi cũng tốn không ít thời gian. Mà dù có sửa xong thì thuyền vẫn chạy chậm rì.

Thế rồi chờ mãi mới có gió tây, lúc về đến làng thì cá voi và cá trích đã kéo đến đầy cả rồi!

Thật không thể tin nổi! Rốt cuộc con đã dâng lễ vật gì cho thần biển Njord vậy?

...Đó, câu chuyện về chuyến hành trình và phiêu lưu của cha là như thế đấy.

Kể xong câu chuyện dài dằng dặc, cha ngửa cổ uống cạn chỗ bia còn lại trong cốc.

Từ lúc nào, tiếng chim biển đã im bặt, chỉ còn lại tiếng lửa trại tí tách và tiếng sóng vỗ rì rào.

Truyện liên quan

Arcadia – Ba Năm Sau Khi Khai Mở, Tôi Mới Bắt Đầu Chinh Phục Thế Giới Ảo Hoàn thành Nhật Bản

Arcadia – Ba Năm Sau Khi Khai Mở, Tôi Mới Bắt Đầu Chinh Phục Thế Giới Ảo

Web Novel Yu Yu
Cập nhật: 2 ngày trước

Thiết bị game VR【Arcadia】, thiết bị đầu tiên và duy nhất trên thế giới hiện thực hóa thế giới ảo.. ...

813 2.2k
Trở Thành Hướng Dẫn Viên Của Kẻ Phản Diện Mắc Bệnh Sạch Sẽ? Tuyệt Đối Không! Hoàn thành Hàn Quốc

Trở Thành Hướng Dẫn Viên Của Kẻ Phản Diện Mắc Bệnh Sạch Sẽ? Tuyệt Đối Không!

Web Novel 18+
Cập nhật: 6 ngày trước

Tóm tắt. Tôi tỉnh dậy và nhận ra mình đã xuyên vào một trò chơi mô phỏng lấy bối cảnh ...

374 1.7k
Phép Biện Chứng Giữa Ông Chủ Và Nô Lệ Hoàn thành Hàn Quốc

Phép Biện Chứng Giữa Ông Chủ Và Nô Lệ

Web Novel 21+
Cập nhật: 6 ngày trước

Tóm tắt. ※ Tác phẩm này có chứa những phân cảnh có thể gây tranh cãi, bao gồm các yếu ...

278 1.7k
Bị Ràng Buộc Bởi Một Bản Hợp Đồng Tàn Nhẫn Hoàn thành Hàn Quốc

Bị Ràng Buộc Bởi Một Bản Hợp Đồng Tàn Nhẫn

Web Novel
Cập nhật: 5 ngày trước

Tóm tắt. **Tóm tắt nội dung**. "Tôi sẽ khiến em chẳng còn trí óc đâu mà nghĩ đến ai khác ...

181 1.4k
Mồi Săn (Lee Seohan) Hoàn thành Hàn Quốc

Mồi Săn (Lee Seohan)

Web Novel Lee Seohan
Cập nhật: 4 ngày trước

Tóm tắt. “Thật khủng khiếp. Người chồng này và cuộc hôn nhân này.”.

204 1.4k
Chuyện Gì Đã Xảy Ra Với Vị Bạo Chúa Sau Khi Vị Hoàng Hậu Mang Thai Bỏ Đi Hoàn thành Hàn Quốc

Chuyện Gì Đã Xảy Ra Với Vị Bạo Chúa Sau Khi Vị Hoàng Hậu Mang Thai Bỏ Đi

Web Novel
Cập nhật: 5 ngày trước

Tóm tắt. Nàng đã tự dâng mình cho kẻ thù để cứu lấy đất nước.

301 1.3k