Tái Sinh Thành Nông Dân Viking, Tôi Đặt Mục Tiêu Chiến Thắng Văn Hóa. - Chương 2: Tập 2: Thorstein lúc nào cũng làm quá - 5 tuổi - mùa đông
Buổi sáng mùa đông ở phương Bắc thật lạnh lẽo. Và hơn hết là tối tăm.
Ngước nhìn bầu trời, trăng và sao đều hiện lên rõ mồn một.
Mặt trăng chỉ có một, các chòm sao cũng có vài phần quen thuộc, nên tôi đoán đây là Trái Đất.
Dù không biết mình đang ở đâu hay là năm bao nhiêu, nhưng chắc chắn đây là vùng vĩ độ cao.
Phải gần trưa mặt trời mới chiếu sáng được vào ngôi làng, còn buổi chiều thì bóng của những vách đá vịnh hẹp lại nhanh chóng che khuất ánh dương.
Có những ngày thời tiết xấu, tuyết rơi dày đặc khiến người ta chẳng thể bước chân ra khỏi nhà.
Khi trời tối, quanh bếp đá ở gian đất của ngôi nhà, chúng tôi chỉ có thể gặm cá tuyết hoặc cá trích khô, không thì cũng chỉ biết đi ngủ, nên thời gian hoạt động lúc trời sáng vào mùa đông thực sự vô cùng quý giá.
Thế nên, sau khi vội vã húp cạn bát cháo lúa mạch bữa sáng, tôi bắt đầu hành động!
Trước khi bị sai bảo làm việc này việc nọ, phải tranh thủ kiếm chút tiền tiêu vặt bằng cách làm muối thôi!
...Nhưng trước đó, phải dẹp bỏ nguyên nhân thất bại lần trước đã.
"Chị Erin xấu tính. Mông em đỏ hết cả lên này."
"Tại em cả thôi. Mẹ (Áshild) lo cho em mà."
Nguyên nhân thất bại đang bĩu cái môi nhỏ xíu.
Mẹ lo lắng cũng có lý do của bà. Tôi là con trai thứ ba, nhưng hiện tại lại là con cả trong nhà.
Ký ức của tôi khá mơ hồ, không nhớ rõ lắm, nhưng hình như tôi từng có hai người anh trai.
Anh cả đã mất trong chuyến viễn chinh cướp bóc, còn anh thứ thì qua đời vì bệnh tật.
Việc mẹ trở nên quá bảo bọc với những trò nghịch ngợm đáng yêu của đứa con út như tôi cũng là điều dễ hiểu.
"Nếu chị giữ bí mật, em sẽ chia cho chị trứng cá tuyết hun khói."
"Nữ thần Freya của sự sung túc chắc cũng sẽ nhắm mắt làm ngơ vì mùa màng bội thu thôi nhỉ!"
Dễ dụ thật. Đứa trẻ đang đói thì làm sao cưỡng lại được sự cám dỗ của thức ăn cơ chứ.
Đã mua chuộc được người giám sát (chị Erin), lần tới tôi chắc chắn sẽ thành công trong việc sản xuất muối lậu.
Trước đó, tôi phải mất vài ngày để làm nước biển cô đặc.
Đây là một công việc chân tay khá phiền phức.
Tôi múc nước biển vào thùng gỗ rồi đặt ở nơi khuất bóng của ngôi nhà.
Tôi chuẩn bị khoảng ba cái thùng như thế.
Đêm đến, nước trong thùng sẽ đóng băng, nhưng dưới đáy vẫn còn sót lại một ít nước biển.
Sau khi đập vỡ lớp băng bỏ đi, phần nước còn lại sẽ có nồng độ muối cao hơn, tôi lại đổ dồn nước từ các thùng khác vào rồi tiếp tục để đông đá.
Cứ lặp lại như thế khoảng bốn ngày, nồng độ muối sẽ đạt mức tối đa, lúc đó mới đem đi đun.
Hình như đây gọi là phương pháp cô đặc bằng đông lạnh hay gì đó, tôi cũng không rõ chi tiết lắm.
Dù sao thì, chỉ cần tạo ra được nước biển đậm đặc, việc đun sôi sẽ trở nên dễ dàng hơn.
Nếu hiệu suất của lò đun nước biển tốt thì lại càng tuyệt.
Về lý thuyết là vậy.
Vấn đề luôn nằm ở thực hành.
Thú thật, dù tôi đã quen với việc giúp nhà gánh nước, nhưng dù biển có gần đi chăng nữa, với cơ thể của một đứa trẻ năm tuổi thì đây vẫn là lao động nặng nhọc. Có lẽ tại vì hối lộ trả sau nên chị Erin mới không chịu giúp tôi gánh nước.
"Haizz... nước biển còn sót lại trong thùng đá sẽ có muối... Này Thor, sao em lại nghĩ ra được chuyện đó vậy?"
"Ngược lại mới đúng. Tại em liếm thử lớp băng thấy nhạt thếch nên mới đoán ra thôi."
Ai mà chẳng có cái thời muốn nếm thử mọi thứ cơ chứ?
Lớp băng trong thùng màu trắng, tôi cứ tưởng liếm vào sẽ thấy mặn, ai dè chẳng có chút vị muối nào, nên tôi mới khẳng định là muối nằm ở phần nước còn lại.
Sau đó thì chỉ việc lặp lại để xem nồng độ tăng đến mức nào thôi.
Tôi nhớ hình như có đọc trong cuốn sách nào đó rằng băng ở Bắc Cực có độ mặn rất thấp.
"Vậy rồi sao? Em định đun chỗ nước muối đậm đặc này bằng cái lò kỳ quặc này à?"
"Không phải lò kỳ quặc. Em đặt tên nó là Vestri - Lò Gió Tây. Vì nó đón được nhiều gió từ phía Tây và thoát khí qua ống khói cao nên cháy rất tốt. Cháy tốt nên cũng ít tro và khói hơn."
Đốt củi còn ẩm ướt trong nhà sẽ là một thảm họa. Nếu lỡ tay cho vào bếp đá ở gian đất, cả nhà sẽ ngập trong khói. Thật khó tin là chúng tôi lại đang đốt lửa ngay trong nhà! Thế mà vì để giữ ấm, thông gió trong nhà lại rất kém, khiến ai nấy đều ho hắng. Rõ ràng là đã gây hại cho sức khỏe rồi. Chắc chắn là có cả bụi mịn PM2.5 trong đó.
Vì vậy, tôi muốn hoàn thiện một chiếc lò cháy tốt, ít khói để thay thế cho bếp đá lộ thiên hiện tại. Tôi không muốn trong nhà có thêm người bệnh nữa.
Và chiếc lò theo nguyên lý bếp tên lửa, hay còn gọi là Vestri, đã được tôi cải tiến một chút so với lần trước.
Cửa lò được đào sâu xuống thấp hơn, tạo độ chênh lệch chiều cao với ống khói.
Vì sự cháy phụ thuộc vào lưu lượng không khí, nên tốc độ gió và độ chênh lệch chiều cao là rất quan trọng.
Điểm đột phá hơn nữa của chiếc lò này là tôi đã đục một lỗ nhỏ ở giữa ống khói, dẫn làn khói nóng đi qua một đường hầm khác làm bằng đá và đất sét. Đường hầm khói này dẫn đến một căn buồng nhỏ cũng được xây bằng đá và đất.
Nếu mọi chuyện suôn sẻ, kết quả sẽ rất mỹ mãn.
◯ ◯ ◯
"Ngon mà. Em còn bất mãn gì nữa?"
"Ừm..."
Kết quả thử nghiệm, tạm ổn.
Tôi đã làm ra được muối. Vì đã chuẩn bị sẵn nước biển đậm đặc và lần trước cũng gần như thành công rồi.
Nhưng việc dẫn một phần khói đi qua đường hầm thì không được suôn sẻ cho lắm. Dù sao thì đường hầm khói do trẻ con làm thủ công nên vẫn có khe hở khiến khói rò rỉ, một phần còn suýt sụp đổ vì không chịu nổi nhiệt độ cao.
Và điểm nhấn lần này, căn buồng nhỏ nơi dẫn khói qua đường hầm đáng lẽ phải cho ra món hun khói tuyệt hảo.
"Trứng cá tuyết, ngon quá đi mất."
"Đúng vậy. Ngon hơn hẳn loại phơi khô trong nhà mình luôn."
Chị Erin nhận được món hối lộ đã hứa, đang vui vẻ gặm lấy gặm để quả trứng cá tuyết màu vàng óng.
Đúng là như vậy. Nó ngon hơn hẳn trứng cá tuyết phơi khô trong nhà.
Lạ thật. Tại sao nhỉ?
"Mùi thơm thật đấy."
"Đó là vì em đã đốt thêm cả cành bách xù và mấy loại cành cây có mùi thơm mạnh nữa."
Đến đây thì vẫn nằm trong tính toán.
"Hơn nữa, món hun khói này không bị cứng đanh lại. Cảm giác khi nhai thật kỳ lạ."
"Ừm... có lẽ là do tình cờ hội đủ điều kiện nhiệt độ thôi."
Hun khói có hai kỹ thuật là hun nóng và hun lạnh.
Đặc biệt là kỹ thuật sau, bằng cách giảm nhiệt độ khói xuống dưới 25 độ C và hun trong thời gian dài, hương khói vẫn lưu lại mà thực phẩm không bị chín bởi nhiệt độ cao, giữ nguyên được hương vị và bảo quản được lâu. Ngay cả ở thời hiện đại, đây cũng là món cao cấp.
Thông thường, phải kéo dài đường hầm khói ngoằn ngoèo vài mét để hạ nhiệt, vừa đo bằng nhiệt kế để duy trì nhiệt độ thích hợp, vừa điều chỉnh lưu lượng gió bằng tấm chắn trong nhiều giờ liền mới làm được.
Có lẽ do tay nghề nghiệp dư của trẻ con làm khói rò rỉ, không khí bên ngoài tràn vào làm giảm nhiệt độ đường hầm, cộng thêm việc miếng trứng cá tuyết đem thử nghiệm khá nhỏ, nên tình cờ tôi đã tạo ra được món trứng cá tuyết hun khói lạnh.
"Ước gì mình có thể tái tạo lại hương vị này nhỉ..."
Nếu có thể dùng kỹ thuật hun khói lạnh để bảo quản thực phẩm, có lẽ hương vị món đồ khô dự trữ cho mùa đông mà tôi treo trong nhà cũng sẽ khá khẩm hơn đôi chút.
Vừa nhấm nháp miếng trứng cá tuyết hun khói mang hương vị của món cao lương mỹ vị, vừa dùng thìa cạo thứ muối tự chế từ nồi đá cho vào chiếc cốc gỗ chuyên dụng, tôi đã vô tư lự nghĩ về điều đó.
Truyện liên quan
Arcadia – Ba Năm Sau Khi Khai Mở, Tôi Mới Bắt Đầu Chinh Phục Thế Giới Ảo
Thiết bị game VR【Arcadia】, thiết bị đầu tiên và duy nhất trên thế giới hiện thực hóa thế giới ảo.. ...
Trở Thành Hướng Dẫn Viên Của Kẻ Phản Diện Mắc Bệnh Sạch Sẽ? Tuyệt Đối Không!
Tóm tắt. Tôi tỉnh dậy và nhận ra mình đã xuyên vào một trò chơi mô phỏng lấy bối cảnh ...
Phép Biện Chứng Giữa Ông Chủ Và Nô Lệ
Tóm tắt. ※ Tác phẩm này có chứa những phân cảnh có thể gây tranh cãi, bao gồm các yếu ...
Bị Ràng Buộc Bởi Một Bản Hợp Đồng Tàn Nhẫn
Tóm tắt. **Tóm tắt nội dung**. "Tôi sẽ khiến em chẳng còn trí óc đâu mà nghĩ đến ai khác ...
Mồi Săn (Lee Seohan)
Tóm tắt. “Thật khủng khiếp. Người chồng này và cuộc hôn nhân này.”.
Chuyện Gì Đã Xảy Ra Với Vị Bạo Chúa Sau Khi Vị Hoàng Hậu Mang Thai Bỏ Đi
Tóm tắt. Nàng đã tự dâng mình cho kẻ thù để cứu lấy đất nước.