Rồng Ăn Cỏ 5000 Năm Tuổi - Chương 29: – The fall of Lady Saintess

[previous_page]

[next_page]

“Uuu… Tôi không cần biết nữa, muốn làm gì thì làm đi…”

Một lúc lâu sau, đôi mắt của Thánh Nữ cứ đảo liên hồi, nhưng ngay khoảnh khắc tỉnh lại, cô oà khóc nức nở và giơ cao lá cờ trắng. Có vẻ như ngay khi nhìn thấy tôi, kẻ đã trở lại kích thước ban đầu, cô ấy đã mất hết tinh thần chiến đấu. Dù cho tôi chẳng mạnh mẽ gì cho cam.

“Nghe này, Thánh Nữ.”

“Tôi hiểu rồi… Tùy ý anh, tôi sẽ gia nhập quân đội Ma Vương hay gì cũng được, thế nên xin anh, xin đừng ra tay với người dân trong thị trấn.”

“Đừng có tự ý bịa ra một câu chuyện độc ác rồi nghe người ta nói đã chứ. Có đang nghe không đấy? Tôi không phải là thành viên của quân đoàn Ma Vương.”

Khi Thánh Nữ nghe thấy điều đó, cô liền bật dậy đầy năng lượng.

“Anh không phải là thành viên của quân đoàn Ma Vương―― v-vậy, tin đồn đó là sự thật sao? Rằng Ác Long Rēvendia không hài lòng với chiếc ghế quan chức cấp cao nên đã nổi dậy, chống lại Ma Vương và mưu đồ thống trị thế giới…”

“Hoàn toàn không phải vậy đâu.”

Chẳng có lấy một câu nào trong lời cô ấy là đúng cả. Trước hết, tên tôi không phải là Ác Long Rēvendia. Tôi cũng chưa từng là quan chức cấp cao nào của quân đoàn Ma Vương, chứ đừng nói đến chuyện phản loạn. Hầu như tất cả đều là nhờ những tin đồn tai hại do Rēko gây ra.

“Thực ra, tôi khá giống một con thằn lằn khổng lồ. Tôi còn lâu mới giống như những gì cô đang nghĩ. Tôi không có ý định làm gì thị trấn này cả, thế nên cô có thể bình tĩnh lại rồi đấy.”

“Á…? Thế còn cô bé đáng sợ kia thì sao…?”

“Về chuyện đó, tôi cũng đang đau đầu lắm đây.”

Tôi gục xuống sàn và bắt đầu lo lắng. Tự hỏi không biết bây giờ Rēko đang làm gì nhỉ. Sẽ thật tốt nếu con bé không gây ra rắc rối gì lớn cho người dân trong thị trấn. Tôi đã bảo con bé cứ thoải mái vui đùa, nhưng vì để con bé khuất tầm mắt lâu quá nên tôi thực sự rất lo.

“…? Ờm, nói tóm lại là, đứa trẻ đó mới chính là Ác Long Rēvendia thực sự ư?”

“Cách suy nghĩ của cô khá kỳ quặc đấy, nhưng nghĩ một vòng thì cuối cùng cũng gần đúng rồi đấy.”

“Nếu vậy thì, anh giống như vật tế thần dâng lên ác long à?”

“À, đúng vậy. Cô nói gần như chính xác rồi đấy.”

Thánh Nữ thẳng thắn chọc trúng trọng tâm vấn đề. Đáng ngạc nhiên là cô ấy có vẻ khá thông minh đấy chứ. Tuy nhiên, nếu cô ấy dám nói câu đó trước mặt Rēko, thì kết cục sẽ là một nhát chém tử hình tức khắc.

“Nhân tiện, chuyện cô nói lúc trước, cô đã được quân đoàn Ma Vương mời mọc phải không?”

Thánh Nữ vừa lau nước mắt vừa đáp:

“Đúng vậy. Người ta bảo tôi rằng, nếu tôi trở thành thành viên của quân đoàn Ma Vương và gánh vác gánh nặng làm đồng phạm trong việc tiêu diệt loài người, thì thị trấn này sẽ được tha mạng… Dù vậy, nếu cả thế giới trở thành hang ổ của quỷ dữ mà chỉ có nơi này an toàn, chẳng phải còn đáng sợ hơn sao? Sẽ khó mà sống một cách bình yên phải không nào?”

“Nó sẽ trở thành một thị trấn kỳ quái vô cùng đấy.”

Ít nhất thì tôi tuyệt đối không muốn sống ở một nơi như thế. Dù sao thì, với chuyện này tôi cũng có thể yên tâm phần nào. Câu nói của Rēko rằng Thánh Nữ là thành viên của quân đoàn Ma Vương; sau khi dùng giác quan thứ sáu để suy luận về hoàn cảnh xung quanh, chắc hẳn con bé đã vội vã đưa ra kết luận sai lầm.

Ngay cả tôi cũng nghĩ rằng việc lấy giác quan thứ sáu làm căn cứ tranh luận là phá vỡ mọi quy tắc thông thường, nhưng tôi quyết định từ bỏ việc dùng lý trí để áp dụng lên con bé.

“Đó là lý do tại sao tôi từ chối lời mời của bọn chúng. Tuy nhiên, tôi nghe nói rằng vài ngày trước, thị trấn mạo hiểm giả lân cận đã hứng chịu một trận hoả hoạn lớn do ma tộc xâm lược gây ra. Hình như quân đoàn Ma Vương đã dồn rất nhiều công sức vào đó và gieo rắc sự sợ hãi vào lòng tất cả mọi người…”

“Nếu chúng ta đang nói về nơi đó, thì mọi chuyện ổn cả rồi. Khá nhiều tòa nhà đã bị thiêu rụi, nhưng hình như hầu như không có thương vong về người. Việc tái thiết chắc sẽ không mất nhiều thời gian đâu.”

“Ồ, chuyện đó là thật sao?”

“Ừ, thật đấy. Thật may mắn là chúng tôi đã ở đó, và Rēko đã ra tay giúp đỡ. Dù con bé là thế, nhưng nó cũng có mặt tốt bụng của mình.”

Thánh Nữ hớn hở đứng dậy, siết chặt nắm đấm.

“Thế thì, Chúa tể Ác Long cải trang thành thiếu nữ Rēko đang lên kế hoạch đánh bại Ma Vương phải không?!”

“Rēko là Rēko, con bé khác với ác long, nên đừng có vơ đũa cả nắm thế chứ.”

Tuy nhiên, có vẻ như lời nói của một con vật không hơn không kém một vật tế thần chẳng có ý nghĩa gì với Thánh Nữ cả.

“Đã quyết định vậy rồi, tôi phó thác việc chinh phạt cho ngài ấy đấy! Cứ đợi đấy, lũ ba đầu gian ác―! Ngươi sẽ phải nếm trải nỗi sợ hãi của một Ác Long chân chính, đáng đời lắm―!”

“Tôi nghĩ là mình tình cờ biết cô đang nói đến ai đấy, nhưng nếu là con voi đó, chắc hắn ta đã về nhà từ lâu rồi.”

Hắn ta không thể là một tên ma tộc tầm thường được, thế nên nhắc đến một con voi ba đầu thì 9 phần 10 là đang nói về kẻ đáng thương đó rồi.

“Ồ? Lôi điện hạ Rēko đã khuất phục được hắn ta rồi sao?”

Thánh Nữ đột ngột quay người lại, bây giờ đã tự nhiên gọi con bé là Điện hạ. Một dấu hiệu nguy hiểm. Nó có thể kích động ảo tưởng của Rēko hơn nữa đấy. Hơn hết, nếu cô ấy dám phớt lờ tôi và đối xử với Rēko như một Ác Long, cái cổ của cô ấy sẽ bay màu đấy.

“Ahh, đúng như mong đợi từ một đồng loại ma tộc. Tôi chỉ biết dành sự tôn trọng cho ngài ấy thôi!”

Bây giờ cô ấy cuối cùng cũng được phân loại là ma tộc rồi. Tôi chợt thấy chạnh lòng khi nghĩ về tương lai của Rēko.

“À, nhân tiện thì, chú thằn lằn.”

“Hãy chắc chắn là không bao giờ gọi tôi thế trước mặt Rēko đấy, rõ chưa?”

“Tôi thực sự xin lỗi vì đã đẩy anh vào tình thế nguy hiểm chỉ vì một sự hiểu lầm ngớ ngẩn. Hãy tha thứ cho tôi.”

Có thể nói là hơi đường đột, nhưng Thánh Nữ đã cúi đầu tuân lệnh. Vì tôi chỉ nghĩ cô ấy hơi ngốc nghếch một cách đáng thương, nên tôi có chút bất ngờ trước hành động đáng ngạc nhiên của cô ấy.

“Có chuyện gì không ổn à?”

“Không, tôi chỉ hơi ngạc nhiên chút thôi. Tôi vẫn luôn nghĩ ma tộc chỉ toàn là những kẻ hung ác, nhưng xem ra anh đã thân thiết với loài người từ trước rồi.”

“Không phải vậy đâu. Ngay cả tôi cũng bắt đầu như một tên ma tộc vô cùng tàn độc. Nhờ có người dân trong thị trấn mà tôi mới có thể thay đổi để tốt hơn đấy.”

“Thật khó mà tin được.”

Cảm giác như tôi không thể tưởng tượng nổi cô ấy từng là một kẻ hung ác. Ngay cả khi cô ấy đang cố dìm chết tôi, thì điều nổi bật lên lại sự tuyệt vọng nhiều hơn là sự tàn ác.

Dù sao đi nữa, ta cũng mừng vì giờ đây chúng ta có thể thoải mái trò chuyện với nhau. Có vẻ như ta đã có thể rời khỏi thị trấn trong yên bình.

"Thế nào, chúng ta quay về thị trấn thôi chứ? Ta sẽ mở một lối đi dẫn đến suối nguồn."

Khi Thánh Nữ vỗ tay, một cánh lớn vừa kham với vóc dáng của ta bỗng xuất hiện giữa không gian. Khi cánh cửa đôi mở ra không một tiếng động, khung cảnh hiện ra trước mắt ta chính là ngôi đền suối nguồn.

Đúng lúc đó, một thứ từ giữa khung cảnh ấy bay xẹt vào đây. Đó là một con châu chấu màu xanh ngọc lục bảo. Ta cứ tưởng đó chỉ là một loài côn trùng bình thường, nhưng rồi ta nhận ra không phải vậy khi nó bước qua cánh cửa. Bởi vì theo sau nó là một mùi thối rữa kì lạ.

"Đó là loài châu chấu xác thối phải không? Một dạng ma thú cấp thấp, chuyên tụ tập quanh mùa màng và tỏa ra mùi hôi thối."

Đó là một loài ma thú phổ biến, thế nên ngay cả ta cũng biết về chúng. Chừng nào chúng không kéo thành bầy, thì về cơ bản chúng chẳng khác gì những loài sâu bệnh thông thường.

"Ồ, nhưng chẳng phải có một lớp kết giới ngăn ma thú xâm nhập vào thị trấn này sao? Này, Thánh Nữ đại nhân, chuyện gì đã xảy――"

Không có câu trả lời nào vang lên. Thánh Nữ đã hóa đá. Khi nhìn kỹ lại, con châu chấu xác thối đang đậu ngay trên đầu cô ấy.

"… Cô ấy sợ côn trùng sao? Này, nếu cô đang gặp rắc rối thì ta có thể đuổi nó đi giúp cho."

Ta lê bước chậm rãi, tiến đến để giải cứu cho Thánh Nữ. Tuy nhiên, khi ta nhìn vào khuôn mặt cô ấy lúc quay lại, ta sợ hãi đến mức hai chân bủn rủn khuỵu xuống.

"『――Nhấn chìm――thị trấn này――』"

Khuôn mặt cô ấy nhuốm một màu tím ngắt, và đôi mắt lóe lên ánh đỏ rực.

Khoảnh khắc cô ấy giơ tay lên, toàn bộ mặt đất bên ngoài bỗng biến thành một đầm lầy.

Truyện liên quan

Sạc Ma Thuật Bằng Nụ Cười Hoàn thành Nhật Bản

Sạc Ma Thuật Bằng Nụ Cười

Light Novel 三木なずな
Cập nhật: 3 ngày trước

Ta bị triệu hồi đến một thế giới hoang tàn và nhận được khả năng sáng tạo đủ thứ.. Vì ...

176 337