Cuộc Tìm Kiếm Của Hoàng Tử Kẹo Ngọt - Chương 1: Just On Impulse
[previous_page]
[next_page]
Tôi là Noda Sagiri, hai mươi tuổi.
Nếu tôi nấu cà ri, nó biến thành một thảm họa hóa học, nếu tôi khâu vá quần áo, chúng vấy đầy máu me, nếu tôi dọn dẹp, đó là sự tàn phá hàng loạt — và giờ đây, tôi đang cố gắng cải thiện nữ công gia chánh để bù đắp cho hai mươi năm thiếu vắng bóng dáng người yêu.
Đến lúc này, tôi cũng chỉ có duy nhất một kỹ năng đặc biệt.
Mẹ tôi, chủ một tiệm bánh ngọt, công nhận những món ngọt do tôi làm.
Dẫu cho mọi món ăn khác của tôi đều biến thành hung khí, tôi lại là một chuyên gia làm bánh. Dù có gây ra những vụ nổ bất cứ khi nào nấu cơm hay chiên rau, tôi hoàn toàn không gặp vấn đề gì với đồ ngọt.
Gia đình tôi vắt óc suy nghĩ lý do tại sao lại thế, nhưng ngay cả tôi cũng chẳng hiểu nổi nguyên nhân.
Hôm qua, tôi đã làm bánh quy.
Được làm hoàn hảo từ đầu đến cuối, chúng tan chảy trong miệng với cảm giác bồng bềnh.
Vì phủ sô-cô-la lên trên, tôi dùng ít đường hạt hơn bình thường, nhưng với tỷ lệ hoàn hảo đến không chê vào đâu được.
Tôi muốn cho ai đó nếm thử thành quả khéo léo của mình, nhưng ngót nghèo thay, bố mẹ tôi lại đi du lịch cùng bạn bè.
Thế là tôi quyết định trộn chúng vào phần bánh trái tiếp đãi cho câu lạc bộ karate mà tôi tham gia.
Có lần, tôi suýt giết chết các thành viên trong câu lạc bộ bằng món húp của mình khi đi trại huấn luyện, và kể từ đó chẳng ai thèm nếm đồ ăn do tôi làm nữa.
Tôi thậm chí còn không được bước chân vào nhà bếp, liên tục được dặn đi dặn lại rằng phải ngồi yên chờ đến khi đồ ăn sẵn sàng.
Nếu nói rằng mình làm chiếc bánh quy đó, họ chắc chắn sẽ chuồn ngay lập tức, hoặc đem cho động vật thử độc.
Sau khi dùng chút giấy gói dễ thương, tôi viết dòng chữ ‘Xin hãy ăn đi nhé!’ trên tấm thiệp bằng nét chữ tròn vo, đáng yêu rồi lén nhét nó vào phần bánh.
Lúc ấy chỉ định đùa vui một chút, tôi chưa bao giờ nghĩ hậu quả lại lớn đến thế.
Câu lạc bộ karate của chúng tôi có hai nhân vật nổi tiếng.
Đầu tiên là đội trưởng, Arioka Tsurugi.
Dẫu chỉ có vóc dáng trung bình và dễ thương, anh lại là một trong những người giỏi karate nhất toàn quốc, đồng thời rất được các phụ nữ lớn tuổi yêu mến.
Người thứ hai là Michel François, một chàng trai người Pháp cuồng Nhật Bản.
Anh khao khát học karate, môn võ đặc trưng của Nhật Bản, nên đã gia nhập câu lạc bộ karate dù thực lực thực tế bằng không.
Với mái tóc vàng và đôi mắt xanh, anh trông tựa như một hoàng tử, và là người nổi tiếng nhất trường.
Các thành viên trong câu lạc bộ chúng tôi thường chia sẻ đồ ăn với nhau.
Và rồi, Michel vớ lấy chiếc bánh quy mà tôi vừa thả vào đấy, lẩm bẩm, 「Mình đói quá,」 rồi cắn một miếng.
Dù bề ngoài nhìn anh đầy ngây thơ, nội tâm tôi lại đang run rẩy chờ đợi phản ứng từ anh.
Michel ăn một miếng, rồi bỗng khựng lại.
Anh lấy tay che miệng, thẫn thờ nhìn vào khoảng không.
「Ch- chuyện gì thế, Michel…? Nó dở lắm à?」
Và rồi, Michel òa khóc như thác đổ.
Lúc nãy tôi còn hy vọng anh sẽ khen ngon, nhưng giờ thì tôi sững sờ.
「Cái… Cái bánh quy này có hương vị y hệt… Những chiếc bánh Maman từng làm…」
Michel vừa khóc vừa ăn tiếp.
Từ bên cạnh, các thành viên khác với tay vào và bắt đầu ăn bánh quy. 「Chà! Ngon thật đấy chứ nhỉ?」 Tôi thầm thở phào nhẹ nhõm trước lời ca ngợi của họ.
「Đây là của tôi! Xin đừng ăn nữa!」
Michel bị các thành viên la ó khi ôm khư khư đám bánh quy vào ngực.
「Đừng có keo kiệt thế chứ, bánh quy này ngon thật mà!」
「Đây là của tôi tất! Đây là bánh quy mà Maman đã làm cho tôi từ phía bên kia bầu trời!」
「Maman từ phía bên kia bầu trời… Vậy là mẹ của Michel đã qua đời rồi sao…?」
「Xin đừng nói những điều xui xẻo ấy chứ. Mẹ tôi đang ở Pháp cơ mà.」
「Hóa ra ý cậu ta là thế à!」
Michel độc quyền chỗ bánh quy, trong khi những người khác cũng muốn thèm thuồng. Căn phòng câu lạc bộ nhỏ bé rung lên bần bật khi các thành viên tranh giành nhau, nhiều thứ rơi lả tả xuống sàn cái bụp.
「Kho—khoan đã.. Dừng lại đi..!」
Mặc cho tôi cố gắng can ngăn, cuộc chiến giành bánh quy vẫn không dừng lại. Những chàng trai vóc dáng vạm vỡ đẩy qua đẩy lại trong một cảnh tượng đẫm mồ hôi và xấu xí.
「Sagiri-san! Rốt cuộc ai là người làm ra những chiếc bánh quy này vậy?」 Michel hỏi tôi khi cố bảo vệ số bánh quy đến cùng.
「H-hả? Tôi… tôi không biết,」 tôi nói dối, né tránh ánh mắt từ gương mặt tuyệt vọng của Michel, 「Tôi chỉ tình cờ thấy chúng ở đây thôi…」
「Những chiếc bánh quy này mang hương vị y hệt món mà Maman từng làm cho tôi. Tôi muốn được làm quen với người đã tạo ra chúng!」
「……Hả?」
Michel trông tựa hoàng tử ôm lấy đống bánh quy, vẻ mặt say đắm như thể đang mơ. 「Không còn nghi ngờ gì nữa, cô gái làm ra chúng cũng xinh đẹp như Maman, một người phụ nữ dịu dàng, mềm mại và bồng bềnh như bánh ngọt! Tôi tha thiết xin được làm quen với người đã nướng những chiếc bánh này!」
「…Ờm, nghe này… tôi không biết ai đã gửi chúng cả.. Nên..」
「Còn tấm thiệp thì sao?」
Để giải trí, các thành viên câu lạc bộ bắt đầu tìm kiếm manh mối về người đã làm ra chúng.
Không có gì trên tấm thiệp có thể tiết lộ người đó là ai.
「Cô gái này chắc chắn có mái tóc màu lanh nhẹ nhàng, bồng bềnh…」
Thật không may, tôi lại có mái tóc ngắn màu đen.
「Cậu ấy quyến rũ như một nữ quý tộc, lại đáng yêu nữa…」
Không, thật không may, tôi chỉ là một cô nàng tomboy mặc áo phông và quần jeans bình thường.
「Cậu ấy thích những thứ như bướm và hoa, lại có một trái tim dịu dàng…」
Nếu ý các cậu là bắt côn trùng thì đó lại là sở trường của tôi.
「Cậu ấy thích quây quần bên gia đình, và chính là hình mẫu cô gái lý tưởng!」
Tôi sẽ biến thành một kẻ khủng bố nếu các cậu bắt tôi làm việc nhà đấy!
「Tớ sẽ tìm cho bằng được cô gái đã làm ra chiếc bánh quy này! Sau đó tớ sẽ ngỏ lời làm quen và nói chuyện với cậu ấy! Mọi người, hãy hợp tác nhé!」
「Được chứ!」 các thành viên câu lạc bộ hô lên, vô cùng hào hứng.
Họ hành động nhanh chóng, nói rằng, 「Đầu tiên hãy đăng thông tin này lên trang web của trường!」
Kèm theo bức ảnh chụp chiếc bánh quy, họ đã tải nó lên..
Khi bầu không khí căng thẳng ngày càng dâng cao, không một thành viên phấn khích nào để ý đến tôi, người đang đứng đó ở góc phòng câu lạc bộ với khuôn mặt co giật.
Chuyện này vốn không nên xảy ra vậy mà… Phải làm sao đây…?
Ngày hôm đó, đội tìm kiếm thợ làm bánh quy chính thức được thành lập.
「Tuyệt thật, nếu hóa ra đó là một cô gái dễ thương thì chúng ta phải nói chuyện với quản lý và mời cậu ấy đến đây!」
「Chuẩn luôn!」
Tôi phải làm sao đây?
Tôi chưa bao giờ nghĩ rằng chỉ vì dăm chiếc bánh quy mà một cuộc náo loạn thế này lại nổ ra.
Truyện liên quan
Người Muốn Làm Vua
Nhân vật chính của câu chuyện này là một doanh nhân 45 tuổi, thiệt mạng trong một vụ tai nạn ...