Cuộc Tìm Kiếm Của Hoàng Tử Kẹo Ngọt - Chương 10: Part Time Summer Break
[previous_page]
[next_page]
Kỳ nghỉ hè bận rộn hơn tôi tưởng.
Tôi dành phần lớn thời gian để làm thêm. Công việc ở kho toàn là lao động chân tay.
Tôi đã đạt được mục tiêu kiếm tiền của mình.
Tiệm bánh nơi Mẹ đang làm việc sẽ được sửa sang vào tháng Mười một. Sẽ không mất quá nhiều thời gian, nhưng bà sẽ được nghỉ ngơi khoảng 2 tuần.
Bố cũng sắp nghỉ phép, thế nên họ đang lên kế hoạch cho một chuyến đi.
Họ muốn rủ cả tôi đi cùng, nhưng trường đại học của tôi không cho phép nghỉ dài ngày đến thế.
Thế nên tôi từ chối và bảo họ cứ tự mình tận hưởng chuyến đi đi.
Bố và mẹ sẽ đi Pháp và Đức. Họ đã mong ước được đến đó từ rất lâu rồi.
Lẽ ra họ đã đi vào tuần trăng mật, nhưng có quá nhiều chuyện xảy ra nên cuối cùng đành lỡ hẹn.
Có vẻ như họ đã quyết định chớp lấy cơ hội này vì đây là lần đầu tiên họ có thể nghỉ dài ngày tận 2 tuần.
Có dăm ba loại đồ ngọt mà Mẹ luôn hằng ao ước ở Paris.
Những món bánh ngọt ấy, thứ chỉ dành riêng cho các vị khách của một khách sạn nào đó, đã làm say lòng không chỉ những người Paris mà cả du khách từ khắp nơi trên thế giới.
Đó là một khách sạn năm sao có giá 30.000 yên một đêm.
[1. TL Note: 30.000 yên ≈ 270 USD.]
Dĩ nhiên, Mẹ đã từ bỏ ngay lập tức, và Bố thì chẳng hề hay biết bà muốn đến đó.
Nhưng đây là một cơ hội hiếm hoi, và tôi muốn để Mẹ được nếm thử chúng.
Tôi nghĩ bụng, mình có thể dùng kỳ nghỉ hè để kiếm đủ tiền cho chuyến lưu trú tại khách sạn đó!
Chắc là bà sẽ từ chối khéo thôi, nhưng tôi mới là người trả tiền đặt phòng cơ mà.
Và thế là tôi cặm cụi làm thêm, nhưng tôi đã trố mắt kinh ngạc khi tìm hiểu kỹ về khách sạn ấy.
Bố và Mẹ lưu trú ở Paris vào chủ nhật, thế nên phí đặt phòng bị đắt hơn.
Thêm vào đó, các phòng đã gần như kín chỗ, và những phòng còn lại có giá khởi điểm từ 50.000 yên.
Tôi vốn chỉ định kiếm khoảng 60.000 yên, thế mà giá phòng bỗng chốc vọt lên 100.000 yên.
Tính ra là 50.000 yên mỗi đêm, và thành ra 100.000 cho hai người lớn. Cái giá thật sốc làm sao.
Nhưng đây chẳng khác nào chuyến trăng mật của họ.
Thế nên tôi đã hạ quyết tâm phải kiếm bằng được số tiền đó qua những công việc làm thêm.
Và rồi.
「Gâteau Chocolat」
[2. TL Note: Gâteau là bánh ngọt nhiều lớp của Pháp.]
Một tin nhắn trống không từ Mizuhara với dòng chủ đề đó.
「Hôm nay tớ có buổi hẹn hò xem mặt với một cậu đến từ Đại học Waseda đấy!」
Một tin nhắn đầy phong cách từ Chii-chan.
「Bọn mình giấu mấy bộ võ phục karate chưa giặt trong phòng câu lạc bộ, thế là Kinoshita-san cứ hỏi xem có cái gì đang thối rữa không đấy. Lũ trong câu lạc bộ cứ bò lổm ngổm như lũ bọ ấy. Phiền phức thật, giúp cái đi, Noda.」
Một tin nhắn ngớ ngẩn từ Arioka-senpai.
Tôi không thể lờ đi tin nhắn nào trong số này, thế nên tôi đã hẹn gặp từng người một.
「Trông nó cứ như sắp vụn ra đến nơi rồi ấy nhỉ?」
Mizuhara càu nhàu trong lúc ăn chiếc bánh Gâteau Chocolat mà tôi đã làm theo lời cậu ta.
「Cậu biết đấy, phải để bánh nguội hẳn rồi mới lấy ra khỏi lò chứ. Đương nhiên là nó sẽ nát bét nếu cậu gỡ ra lúc còn nóng rồi!」
Kể từ lần được ăn một mẻ bánh quy vừa mới ra lò, Mizuhara đã bị ám ảnh bởi cụm từ “mới ra lò”.
Tôi đã nói thẳng với cậu ta rằng điều đó không áp dụng cho mọi thứ, thế nhưng cậu ta vẫn đinh ninh rằng ngay cả bánh ngọt cũng phải ăn khi còn nóng.
「Ồ. Thế sao không nói cho tớ biết từ trước.」
「Tại cậu cứ tự ý xông vào lúc tớ đang đánh kem tươi đấy chứ!」
「Là lỗi của cậu không chịu để ý đấy chứ. À mà, cậu cho cái gì vào kem tươi thế?」
「Hả? Rượu vang. Tớ trộn một ít rượu vang vào kem tươi để trang trí cho bánh Gâteau Chocolat đấy. Dù bây giờ nó vơi đi một nửa rồi còn gì!」
Cậu ta cứ ôm khư khư lấy chiếc bánh Gâteau Chocolat chẳng chịu buông.
Tôi còn chưa được cắn một miếng nào nữa là.
Khi tôi đòi phần của mình, cậu ta cắt một lát mỏng tang rồi đưa cho tôi. Mỏng đến mức vừa cầm lên đã rã ra.
Mỏng đến độ tôi có thể nhìn xuyên qua được.
Mỏng đến mức phải gọi là điêu luyện theo một cách nào đó.
「………………Này cậu…」
「Tiếp theo là gì đây… Chắc là bánh tart đi. Tớ muốn ăn bánh tart trứng cậu làm lần trước ấy.」
「H-hả? Thì cũng được thôi, nhưng tớ chẳng biết lần tới là bao giờ đâu. Tớ đang bận làm thêm cơ mà.」
「……Cậu làm việc quá sức cho kỳ nghỉ hè rồi đấy nhỉ? …Mà nghĩ lại thì, cái đó đâu phải áo sơ mi. Là áo hai dây à? Cả cái quần lửng ống rộng kia nữa. Cậu mới mua phải không. ……À, thảo nào mà cậu cần tiền thế.」
「Đâu có lộng lẫy gì cho cam. Dù đúng là tớ có tốn chút tiền mua quần áo mới thật.」
Tớ đã đi cùng Chii-chan và sắm sửa kha khá quần áo. Cứ tưởng mua sắm sẽ phiền phức lắm chứ, hóa ra lại khá vui đấy chứ.
Lại còn mua được mấy món hời phết nữa chứ.
Chẳng biết cậu đã nói gì với mẹ, mà mẹ tớ đem luôn mấy cái áo sơ mi cũ rích ra làm giẻ lau nhà rồi.
Giờ nhìn lại, tớ chẳng tài nào phân biệt nổi chúng với mấy chiếc giẻ lau bếp thực sự nữa. Chắc mấy cái áo của tớ thảm hại lắm rồi đây.
「Tớ muốn kiếm tiền để trả phí khách sạn.」
「Phí khách sạn á? Cậu định đi đâu à?」
Mizuhara đưa tiền cho tớ nhờ mua dăm ba loại bánh ngọt nổi tiếng ở nước ngoài, nhưng tớ gạt phắt đi.
。「Không phải tớ. Bố mẹ tớ cơ. Họ sắp có chuyến đi mong ngóng từ lâu tới Pháp và Đức vào tháng Mười Một. Mẹ tớ từ lâu vẫn luôn ao ước một loại bánh ngọt nhất định, thứ chỉ dành riêng cho khách hàng của một khách sạn năm sao nào đó. Giá tận 50.000 yên một đêm. Mẹ chỉ đành bỏ cuộc và chẳng bao giờ nhắc đến nữa, nhưng tớ thì không muốn mẹ phải chịu thua như thế. Chỉ là phí khách sạn đắt quá.」
「100.000 yên cơ à. Muốn vay tớ không? Lãi suất là mấy món đồ ăn vặt nhé.」
「Không cần cảm ơn. Tớ sẽ tự kiếm bằng việc làm thêm, thế nào cũng đủ thôi.」
Hình như Mizuhara kiếm bộn tiền từ chứng khoán thì phải. Cậu ta cứ thế thảy tiền cho người ta một cách nhẹ bẫng.
Thế giới quan của tụi mình khác biệt nhau đến mức đôi lúc tớ chỉ muốn đấm cho cậu ta một trận.
Mà thỉnh thoảng tớ vẫn đấm thật đấy chứ.
「Biết gì không, trông cậu còn ngoan đạo hơn vẻ bề ngoài đấy.」
「Ý cậu là sao cơ chứ. Đương nhiên là tớ yêu bố mẹ mình rồi. Hơn nữa đó lại là loại bánh mà mẹ tớ hằng mong ước. Cơ hội hiếm có lắm đấy.」
「…………………Hừm……」
Tớ pha một ly cà phê rồi xịt thêm lớp kem tươi lên đỉnh. Bình thường tớ chẳng bao giờ kết hợp cà phê Vienna với bánh ngọt cả, nhưng lần này là ngoại lệ.
Mizuhara đang dùng hai tay che chắn cái bánh Gâteau Chocolat như bảo vệ lãnh địa.
Có cảm giác dạo này khả năng phòng thủ của cậu ta tăng lên đáng cứ thế nào ấy.
Cứ ba lần tính hớt tay trên một miếng bánh của cậu ta thì tớ lại thất bại hết một lần.
「Cậu sắp đi đâu à?」
「Nhìn là biết ngay cơ à. Em họ tớ, con bé Chii-chan, đang kéo tớ đi xem mắt đây.」
「Ồ. Tớ nghĩ đó là việc hoàn toàn lãng phí thời gian, nhưng biết đâu cậu lại cần đấy.」
「Cậu đang nói cái quái gì thế hả.」
「Chắc vì thế nên cậu mới sắm đống quần áo kia nhỉ. Cơ hội tốt đấy chứ. Tớ vẫn luôn đồng cảm với mấy chiếc áo sơ mi của cậu, mỗi khi nghe chúng van xin rằng hãy để tôi đi, tôi không chịu nổi nữa rồi.」
「Thôi ngay cái trò nhân hóa chúng nó đi.」
「Xem mắt cơ à. Được rồi, tớ cho cậu vài lời khuyên nhé. Lấy điện thoại ra đây.」
「Hử? Gì cơ?」
Vừa lúc tớ lôi điện thoại ra, Mizuhara cũng rút điện thoại của cậu ta y hệt.
「Dạo này có lắm gã khốn nạn đi xem mắt mà vẫn đeo nhẫn cưới hoặc đã có người yêu lắm đấy. Tớ sẽ chỉ cho cậu cách phân biệt bọn chúng với những gã tử tế. Dùng tính năng dự đoán từ trên điện thoại ấy.」
Đó là tính năng hiển thị một tập hợp các từ hoặc cụm từ dự đoán khi ta gõ những chữ cái nhất định.
Có vẻ như những từ và cụm từ được hiển thị dựa trên những từ hay dùng, cũng như những từ mà tớ từng gõ trước đó.
「Nếu gặp gã nào mà cậu thấy có cảm tình, hãy thử gõ chữ 『I』 ở trang chủ ứng dụng nhắn tin xem sao. Khả năng cao là gã đó có người yêu nếu các dự đoán hàng đầu là 『I love you』, 『I wanna see you』, hay 『I luv you』. Còn nếu xuất hiện từ 『Idol』 thì có khi gã đó là một tên otaku chính hiệu đấy. Trông thấy 『I lover』 hay 『I’m married』 hiện lên thì tốt nhất là chạy ngay đi tìm người khác cho lành.」
「Tớ thấy tự dưng vào gõ mỗi chữ 『I』 thì có vẻ hơi bất tự nhiên đấy. Kiểu gì đối phương cũng ngơ ngác chẳng hiểu chuyện gì xảy ra cho xem.」
「Cứ thử đi khi có cơ hội xem nào.」
「Rồi, rồi, biết rồi. ………Thế kết quả thế nào nếu cậu gõ chữ 『I』 hả?」
Không hiểu sao tớ lại thấy tò mò, và thế là Mizuhara gõ thật.
「Của tớ hiện ra 『ILO』 (Tổ chức Lao động Quốc tế) với cả 『IMF』 (Quỹ Tiền tệ Quốc tế) này. Thế còn cậu thì sao?」
「Ôi chao! Nghe cứ như thám tử tư ấy nhỉ. Để xem nào, của tớ thì…」
Tớ gõ chữ 『I』 trên trang chủ ứng dụng nhắn tin của mình.
「『Iron crowbar』 (Cái xà beng sắt) với 『It ended in a draw』 (Trận đấu kết thúc với tỷ số hòa).」
「À. Có lẽ cậu không nên cho ai thấy mấy cái từ dự đoán của mình đâu. Không khéo lại cãi nhau to nếu họ cứ cố tò mò đấy.」
「Câm miệng đi.」
Tớ vừa đá cho Mizuhara lẫn cái ghế cậu ta đang ngồi một cú, vừa tiện tay thu gom đĩa chén đem đi bỏ vào máy rửa bát.
Ở nhà tớ chẳng có máy rửa bát đâu, nhưng đúng là tiện lợi thật đấy.
「Hẹn gặp lại sau nhé.」
「Ừ.」
Tôi rời khỏi chỗ của Mizuhara và định liên lạc với Chii-chan thì thấy có 8 tin nhắn.
Tất cả đều là từ các thành viên trong câu lạc bộ karate.
「Cậu cất Kinh Thánh của bọn tôi ở đâu rồi?」
Ý bọn chúng chắc là mấy cuốn sách đen tối.
Tôi chỉ đơn giản đáp lại rằng chúng ở trong trung tâm sinh viên, và rồi một loạt tin nhắn lại đổ xô đến.
Đúng là một đám phiền phức.
Truyện liên quan
Người Muốn Làm Vua
Nhân vật chính của câu chuyện này là một doanh nhân 45 tuổi, thiệt mạng trong một vụ tai nạn ...