Cuộc Tìm Kiếm Của Hoàng Tử Kẹo Ngọt - Chương 12: At the Karate Club

[previous_page]

[next_page]

「Thời đại của ta đã đến rồi!」

「Đây là khởi đầu cho thời đại của ta!」

「Ta sẽ biến nơi này thành thời đại của ta!」

Tôi mở cửa bước vào và đập vào mắt là đám thành viên câu lạc bộ đang hưng phấn tột độ.

Tôi có mặt ở đây, bất chấp ngày hè oi bức ngột ngạt, bên trong căn phòng cũng oi bức ngột ngạt chẳng kém.

「Thế? Rốt cuộc là thời đại của đứa nào?」

「「「Của tôi.」」」

Bọn họ tự chỉ tay vào ngực và đồng thanh đáp gọn lỏn.

Thật phiền phức.

「Mọi người, xin hãy nhỏ tiếng lại chút đi. Chẳng quan trọng lắm đâu thời đại của ai đi nữa. Thực ra thì, mọi người không nghĩ thời đại của Noda đã đến rồi sao?」

Tiền bối Arioka đưa cho tôi một đĩa bánh quy với vẻ mặt chán chường.

Tôi nhận lấy số bánh quy ít ỏi còn lại trong khi thầm ngạc nhiên vì sao anh ấy vẫn có thể với tới chỗ tôi giữa đám đông chen chúc này.

「Thời đại kiểu gì thế hả?」

「Đồ cổ chứ gì nữa. Săn bắn, hái lượm, và chung sống hòa bình với voi ma mút.」

Tôi vả thẳng cái đĩa không vào đầu tên thành viên đứng gần nhất.

Phát ra một tiếng động chát tai nghe khá vui tai.

「Đau! Đau thật đấy. Cậu ấy dùng đĩa đập vào đầu tôi kìa!」

「Bình tĩnh lại xem nào. Đừng có thảm hại thế chứ. Một võ sĩ karate cường tráng rắn rỏi mà lại đi khóc lóc chỉ vì bị đồ gốm đánh vào đầu à.」

Tiền bối Arioka đang ngồi ở góc khác liền đá phũ phàng vào lưng một tên khác thay cho lời đáp.

Gã to xác lơ đễnh lúc nãy ngã nhào xuống đất cái rầm.

Quên béng mất chuyện thời đại của ai, đám thành viên bắt đầu nhao lên hò hét 「Chôn vùi hắn đi!」

「Thế? Sao hôm nay ai nấy lại hưng phấn bất thường thế này? Bình thường có ma nào thèm đến câu lạc bộ vào mùa hè đâu.」

Sẽ là bình thường nếu chỉ có độ hai hay ba thành viên, đằng này hôm nay gần như có mặt đủ cả.

「À. Mọi người đều chăm chỉ hoạt động câu lạc bộ ngày hôm nay là vì chị Kinoshita sẽ đến thăm đấy.」

「Chị Kinoshita á? Ngay trong kỳ nghỉ hè ư?」

Michel có ở Nhật trong kỳ nghỉ hè đâu.

Cậu ta về nước vào đầu kỳ nghỉ mỗi năm mà.

Cậu ta sẽ quay lại đây ngay trước khi kỳ nghỉ hè kết thúc, tính ra thì vắng mặt khoảng một tháng rưỡi.

Không biết chị Kinoshita có hay đến đây thường xuyên dẫu cho Michel không có mặt hay không.

「Cũng coi như là bí mật của bọn này, nhưng có vẻ như mọi chuyện giữa Michel với chị Kinoshita đang không được suôn sẻ cho lắm.」

「Hả? Thật á? Trông hai người họ tình cảm lắm cơ mà.」

Y như một quý ông phương Tây thực thụ, Michel vừa thông minh lịch thiệp lại chẳng hề hợm hĩnh chút nào.

Chị Kinoshita cũng rất dễ thương, hai người họ đúng là một cặp trời sinh.

「Nhân tiện đây, hầy zô!」

Cái tên thành viên vừa lăn lộn dưới sàn lúc nãy đứng phắt dậy chen ngang vào cuộc trò chuyện.

「Chị Kinoshita đã từ chối lời đề nghị muốn ăn bánh quy do chính tay chị làm của Michel. Chị ấy bảo rằng chỉ thỉnh thoảng mới làm ngon được thôi, và sợ rằng Michel sẽ ghét mình nếu lỡ làm hỏng. Michel có vẻ không hài lòng lắm, nhưng vẫn đành chịu đựng vì cậu ta đinh ninh rằng thế nào có ngày chị ấy cũng sẽ làm cho ăn.」

「………………Hừm.」

Tôi mang trong mình một cảm xúc phức tạp vì bản thân là kẻ nắm giữ sự thật.

Michel chưa từng ăn bánh quy do chị Kinoshita làm bao giờ.

Và bản thân chị ấy cũng biết rõ điều đó.

「Nghe bảo chị Kinoshita đã cố giữ Michel lại Nhật Bản trong kỳ nghỉ hè, bảo rằng chị ấy muốn ở bên cậu ta. Nhưng Michel vẫn quyết định về Pháp bằng được. Nói cách khác, Michel đã chọn Maman của mình thay vì cô bạn gái Kinoshita đấy.」

「Mấy gã quá quấn quýt lấy mẹ thì phần lớn đều sẽ bị con gái ghét cay ghét đắng đấy nhé.」

「Chị Kinoshita cất công đến đây bất chấp việc Michel vắng nhà. Chắc chắn là chị ấy có ý với tôi rồi.」

「Cậu tự kỷ vừa thôi! Tỉnh mộng lại đi xem nào! Chị ấy để mắt đến tôi trước cơ!」

Bọn thành viên bắt đầu tự cao tự đại và cãi vã trở lại.

Tôi ghét phải chứng kiến cảnh này vào một ngày oi nồng thế chứ lị.

「Xin chào buổi chiều nhé~」

Đó là một giọng nói trong trẻo dễ thương tựa tiếng chuông ngân.

Các thành viên trong câu lạc bộ chỉnh lại tư thế và trở nên lịch thiệp khi nghe thấy giọng nói bất thường ấy.

Họ chào đón cô bằng trà, đồ ăn vặt và chiếc đệm ngồi quen thuộc của riêng cô.

Khoác lên mình chiếc váy voan cùng mái tóc được búi gọn gàng, Kinoshita-san bước vào và làm say đắm lòng người với nụ cười dịu dàng.

Họ đang cười một cách thảm hại với tần suất gấp đôi ngày thường.

「Trời nóng quá nên tớ có mang theo ít kem. Mọi người cứ tự nhiên nhé.」

Các thành viên trong câu lạc bộ ngây ngất trước sự quan tâm của cô.

「Tôi có thể vượt qua mọi thứ nếu có thứ này!」 Các thành viên trong câu lạc bộ tuyên bố trong tiếng thở hổn hển, khiến Kinoshita-san hơi lùi lại.

Họ quên đi xung quanh và bước vào thế giới của riêng mình.

Họ tự luyên thuyên một cách kỳ quái rằng 「Cậu ấy có hứng thú với mình kìa!」

「……………………」

Dù vậy, hình như Kinoshita-san lại có hứng thú với Arioka-senpai hơn.

Cô ngồi sát cạnh anh và khẽ ngước nhìn lên.

Arioka-senpai là người duy nhất trong phòng giữ được vẻ bình tĩnh.

Cũng có thể cô ấy chỉ ngồi đó chứ thực ra chẳng có ý gì với anh ấy.

「Cậu có thấy cô đơn khi không có Michel ở bên không?」 Arioka-senpai hỏi. Cô đỏ mặt, cứ như thể vẫn còn vương vấn tình cảm với Michel.

Biết đâu chỉ là tôi tưởng tượng, nhưng có khi cô ấy cũng có cảm tình với Arioka-senpai nữa. Tôi chưa có nhiều kinh nghiệm trong chuyện này nên không tài nào đoán nổi.

「Cả Noda-san nữa, ăn chút kem đi. Chắc cậu thích vị vani nhỉ.」

Kinoshita-san đưa cho tôi một cốc kem vani.

Một thành viên trong câu lạc bộ huých vai tôi khi tôi cất lời cảm ơn cô ấy.

「Haha! Noda thích haniwa lắm-」

[1. TL Note: Haniwa is a childish way of saying Vanilla; also possibly refers to HoneyWorks, a popular Japanese vocaloid group.]

Tôi vung chân đá văng tên phiền phức đó đi.

Gã ngã ngay trước mặt tôi, nhưng vì tôi đã kịp bảo vệ cốc kem nên hắn ngã sấp mặt xuống đất.

Cảm giác đó thật sảng khoái làm sao.

Truyện liên quan

Người Muốn Làm Vua Đang ra Nhật Bản

Người Muốn Làm Vua

Light Novel 三度笠
Cập nhật: 4 ngày trước

Nhân vật chính của câu chuyện này là một doanh nhân 45 tuổi, thiệt mạng trong một vụ tai nạn ...

30 122