Cuộc Tìm Kiếm Của Hoàng Tử Kẹo Ngọt - Chương 21: School Festival, Day 1

[previous_page]

[next_page]

Chúng ta phải bán cho bằng hết 250 túi bánh quy.

Điều đó nghĩa là mỗi người phải gánh 125 túi.

Lễ hội trường bắt đầu từ 10 giờ sáng và kết thúc lúc 3 giờ chiều, vậy nên ta phải duy trì tốc độ tiêu thụ 25 túi mỗi giờ.

Đã là giữa trưa, tôi bước đi để hội quân cùng Mizuhara.

Chẳng hiểu sao tôi vẫn suýt soát hoàn thành chỉ tiêu của 2 tiếng đồng hồ.

Hóa ra cậu ta đã phân phối số bánh cho đám bạn của mình như một hình thức quảng cáo trá hình nhân danh tôi.

「Bán bánh quy thì giỏi đấy, nhưng đừng quên bán cả chính mình nữa.」

Cậu ta còn ném lại cho tôi một lời khuyên cay đắng nhưng vô cùng thực tế.

Hầu hết những vị khách còn lại của tôi là các nhóm nữ sinh trung học đang đi tham quan đại học.

Tôi đã rất vui khi họ hết lời khen ngợi những chiếc bánh quy ngay lúc thưởng thức tại chỗ. Thậm chí họ còn muốn mua thêm để sưu tầm thẻ bài, nhưng nghĩ đến việc phải nhận lấy chiếc thẻ NEET Elf thì tôi lại thấy chạnh lòng thay cho họ.

Tính cả số bánh mà Chii-chan đã mua hộ, thì lượng tiêu thụ ấy gấp đôi những gì tôi tự bán được.

Tôi gặng hỏi cậu ta ngọn nguồn chi tiết, và quả nhiên, mưu hèn kế bẩn của tên này đã phơi bày.

Cậu ta đã thuộc làu làu sơ đồ và lịch trình của lễ hội trường, cùng với vị trí của từng gian hàng, tất cả chỉ vì mục đích đó.

Đã bán.

Cậu ta cũng lê la đến những hàng quán đông nghịt khách, tỏ ra ghen tị trước sự làm ăn phát đạt của họ, rồi thở dài một hơi thật nặng nhọc.

Những nạn nhân ấy cảm thương cho sự ế ẩm của cậu ta, trong khi bản thân họ cũng đang buôn bán rất khấm khá.

Đã bán.

Khi trông thấy những giảng viên mà mình quen biết, cậu ta bắt đầu bợ đỡ, tôn sùng:

「Tôi có đọc qua bản nghiên cứu đã được xuất bản của thầy trong buổi hội thảo vừa rồi, thưa giáo sư. Chúng thật dễ hiểu đối với một kẻ ngoại đạo, nhưng vẫn hàm chứa những nội dung chuyên môn sâu sắc hoàn toàn thu hút sự quan tâm của những sinh viên chuyên ngành như chúng tôi. Tôi thực sự rất ấn tượng. Thầy có muốn thưởng thức vài chiếc bánh quy để bồi bổ cho những sinh viên chăm chỉ của mình không ạ?」

Đã bán.

Điều tàn nhẫn nhất ở đây chính là việc Mizuhara chưa từng chạm mắt vào bất kỳ tập tài liệu nào kể trên.

Khi nhìn thấy vài người quen, cậu ta cứ thế trân trân nhìn họ trong lúc ôm chặt lấy bầy yêu tinh nhồi bông giấu trong xe đẩy.

Một Mizuhara tài ba lừng lẫy mà lại hành xử kỳ quái như vậy là một cảnh tượng hiếm có khó tìm đối với họ.

Đã bán.

Đôi mắt của Mizuhara dường như sở hữu một chức năng đặc biệt chuyên để dò tìm những kẻ sẵn sàngóc hầu bao mua bánh.

「Lắng nghe này. Hãy quan sát con người ta khi cậu muốn buôn bán một thứ gì đó. Tôi sẽ cho cậu vài ví dụ để ngay cả một kẻ ngốc như cậu cũng có thể hiểu được. Nhắm vào những kẻ đang cầm nước trên tay. Nhắm vào những kẻ đang nghỉ ngơi dưới bóng râm. Nhắm vào các nhóm học sinh đang túm tụm trò chuyện sau khi đã lượn lờ chán chê khắp hội trường. Nhắm vào những đứa trẻ đang chán chường và quấy khóc bên cạnh bố mẹ chúng. Hãy nhắm vào lũ trẻ, chứ đừng nhắm vào phụ huynh. Nhắm vào những cô gái có người yêu đi cùng. Các nàng chỉ việc bày tỏ ý muốn, nhưng mấy cậu con trai mới là con mồi thực thụ.」

「Nhiều mục tiêu quá đấy.」

「Tôi sẽ làm mẫu cho cậu xem một lần. Nhìn kìa, đằng kia có một đàn vịt... ý tôi là một nhóm 4 nữ sinh đang đứng đó. Tôi sẽ ra bắt chuyện với họ.」

I………………」

Chúng tôi lập tức quay lại cửa hàng của Maruta-san để báo cáo doanh số và lên kế hoạch cho ngày mai.

Thành quả đạt được khá khả quan, nhưng chẳng hiểu sao trông Mizuhara vẫn vô cùng bất mãn.

「Chúng ta đã chạm mốc doanh thu đề ra rồi cơ mà, cậu còn không vừa ý chuyện gì nữa à?」

Tôi nhìn Mizuhara – kẻ đang trưng ra bộ mặt nghiêm túc đăm đăm trong lúc cắn ngấu nghiến chiếc bánh ngọt của Maruta-san.

62.500 yên. Hoàn toàn y như tính toán.

「Lợi nhuận ròng của chúng ta thấp hơn dự tính.」

「À, vì chi phí nguyên liệu đắt đỏ hơn chúng ta tưởng ban đầu đúng không.」

Chi phí đã ngốn gần một nửa doanh thu ngày hôm nay.

Đó là bởi chúng tôi cứ mải mê cải tiến công thức để bánh quy ngày càng ngon hơn.

「Thế là ổn rồi còn gì? Ngày mai bán xong là chúng ta sẽ bỏ túi khoản lợi nhuận ròng khoảng 70.000 yên chứ ít gì.」

「Chúng ta vẫn đang thiếu hụt 30.000 yên.」

「Số tiền đó tôi có thể tự xoay xở bằng cách đi làm thêm cơ mà.」

「Cậu đang bảo tôi vứt bỏ mục tiêu lợi nhuận ròng 100.000 yên ư? Cậu không thấy xấu hổ à?」

Tôi chẳng thể tài nào hiểu nổi cái sĩ diện hão huyền ấy xuất phát từ đâu nữa.

Hơn thế nữa, chính cậu ta mới là kẻ vô liêm sỉ khi dùng đủ mọi chiêu trò buôn bán bất chấp thủ đoạn.

「Chúng ta sẽ tăng sản lượng bán hàng. Ngày mai phải tẩu tán 350 túi thay vì 250 túi như hôm nay. Nguyên liệu chắc vẫn đủ dùng. Ra bếp nướng bánh ngay đi.」

「Đợi đã! Khoan đã nào, Mizuhara. Nướng xong 1250 cái bánh quy suýt nữa đã vắt kiệt tâm can tôi rồi đấy! 1750 cái thì có thánh mới gánh nổi!」

「Thật lòng xin lỗi cô, Maruta-san. Cô có thể tăng số lượng bánh pound cake lên được không ạ? Nếu cứ giữ nguyên số lượng như hôm nay thì ngày mai chúng cháu sẽ không đủ hàng để bán mất.」

Mizuhara vừa đẩy tôi phăng phăng vào nhà bếp vừa hạ giọng nài nỉ Maruta-san đầy lịch thiệp.

Hắn thậm chí còn bỏ dở chiếc bánh đang thưởng thức trên bàn.

Tôi vừa nướng bánh vừa nguyền rủa Mizuhara.

Nhờ có kinh nghiệm của ngày hôm qua, tôi làm bánh nhanh hơn hẳn.

Mizuhara về nhà để làm thêm mấy tấm thẻ yêu tinh.

Tôi mải miết nướng bánh đến mức đánh mất cả ý thức của bản thân.

Ngay bên cạnh tôi là Mizuhara, hắn nhặt những chiếc bánh nướng quá lửa rồi nhét chúng vào một chiếc túi riêng.

Hôm qua, hắn đã lấy những chiếc bánh hơi quá lửa, hay những cái bị biến dạng và vỡ vụn, bảo rằng chúng ta không thể bán được.

Nhưng chẳng hiểu vì sao, lần này hắn lại nhét chúng vào túi mà không hề ăn.

「Cậu đang làm gì với mấy cái đó vậy?」

「Chúng ta sẽ bán cả mấy cái này nữa. Yêu tinh bị ruồng bỏ thì vẫn còn có ích mà.」

「À... Ra vậy...」

Tôi mệt mỏi đến mức chẳng còn thiết suy nghĩ nữa.

Lúc ngủ, tôi đã mơ thấy những yêu tinh bị bỏng, bị thương và đang được băng bó.

Truyện liên quan

Người Muốn Làm Vua Đang ra Nhật Bản

Người Muốn Làm Vua

Light Novel 三度笠
Cập nhật: 4 ngày trước

Nhân vật chính của câu chuyện này là một doanh nhân 45 tuổi, thiệt mạng trong một vụ tai nạn ...

30 122