Chị Tôi Là Nữ Chính, Còn Tôi Là Nữ Phản Diện - Chương 39
[previous_page]
[next_page]
Đầu tiên, ta nhìn thấy những con ngựa.
Hai con ngựa thuần chủng với bộ lông màu hạt dẻ óng ả. Đôi mắt chúng trông thật thông minh và có lẽ mang bản tính vô cùng ôn hòa, phía sau là cỗ xe không mái mà chúng đang kéo.
Và trên cỗ xe ấy là gia đình hoàng gia.
Đức vua bệ hạ và hoàng hậu ngự ở phía trước, năm người con xếp thành hàng ở phía sau. Các hoàng tử và công chúa đang vẫy tay chào đám đông. May mắn thay, Charles đang nhìn về hướng ta.
Dẫu vậy, tình huống vẫn chưa gọi là hoàn hảo cho lắm.
“Mừm…”
Ta hơi bĩu môi trước thực tại không mấy hài lòng này.
Ta có thể nhìn thấy huynh ấy. Nhưng tầm nhìn thì chẳng lý tưởng chút nào. Nói cách đúng hơn, ta chỉ có thể miễn cưỡng nhìn thấy huynh ấy qua những khoảng trống nhỏ giữa dòng người, và vì cỗ xe đang di chuyển, thỉnh thoảng ta lại mất hút hoàn toàn bóng dáng Charles. Nếu có thể, ta muốn vị trí của mình cao hơn một chút nữa.
Để bày tỏ mong muốn này, ta liền vỗ vào cái đầu ngay bên dưới mình.
“Leon. Ngươi nghĩ mình có thể cao lên chút đỉnh được không?”
“Cậu đã vô lý hết mức nãy giờ rồi đấy, rốt cuộc cậu coi tôi là cái thá gì hả?”
“Ngươi là một thường dân, phải không? Vậy thì hãy nghe lời bề trên đi. Biến ước nguyện của ta thành hiện thực. Đó là bổn phận của ngươi.”
“Hahaha. Quả nhiên, giới quý tộc là thế đấy. …Cứ tiếp tục thế này khéo tôi lại nổi dậy làm cách mạng mất!”
“Hừ.”
Chẳng hay ho gì nếu hắn làm thế trong lúc vẫn đang cõng ta trên lưng. Dù ta có là một quý tộc cao quý đến đâu đi nữa, ta cũng chẳng đời nào trị nổi một chiếc bệ đỡ nổi loạn ngay khi đang đứng trên đó cả.
“Được rồi, được rồi. Ta sẽ tạm hài lòng với hiện trạng này, nhưng ít nhất ngươi phải giữ nguyên độ cao này chứ đừng có hạ xuống thấp hơn đấy.”
“Cái gì-, ứ, chán thế không biết…”
Ta nghe thấy tiếng lầm bầm phàn nàn phát ra từ dưới mình, nhưng tầm nhìn của ta thì không hề thấp đi chút nào. Rõ ràng việc đưa ra quá nhiều yêu cầu rồi chọc giận hắn là một ý tồi. Chà, ta cho thế này là ổn rồi. Đành phải nhượng bộ thôi.
Charles có vẻ đang rất cố gắng, đúng như những gì huynh ấy đã hứa. Huynh ấy mỉm cười và vẫy đôi tay của mình. Nhưng dù là hoàng tộc đi chăng nữa, trông huynh ấy thực sự chẳng đẹp đẽ gì với nụ cười gượng gạo đó.
“Sao huynh ấy lại không cười như mọi khi cơ chứ…”
“Hả? Cậu vừa nói gì à?”
“Không.”
Ta đáp lại khi Leon phản ứng trước tiếng lầm bầm của ta. Ta quay lại nhìn Charles.
Nụ cười của Charles cho thấy huynh ấy đang cảm thấy chán ngấy. Nụ cười mà Charles thường mang vốn dĩ rất thuần khiết đến mức chỉ cần nhìn vào thôi cũng đủ khiến người khác hạnh phúc. Ta nơm nớp lo sợ dõi theo, tự hỏi liệu người khác có nhận ra nụ cười ấy là giả tạo hay không, nhưng theo những gì ta thấy, đám đông khán giả vẫn đang hò reo mà chẳng hề hay biết gì.
Ánh mắt ta dõi theo Charles giữa biển người. Từ góc nhìn của huynh ấy, có lẽ ta chẳng khác nào một chiếc đầu nhô lên một nửa giữa đám đông. Ngay cả ta còn khó khăn lắm mới nhìn thấy huynh ấy. Có lẽ việc mong mỏi huynh ấy vô tình trông thấy mình là quá sức tham lam. Tốt hơn hết là nên từ bỏ.
Ta đã từng nuôi chút hy vọng nhỏ nhoi, nhưng chắc chắn huynh ấy sẽ chẳng thể nào tìm thấy ta đâu.
Ngay lúc ta đã chuẩn bị tinh thần chấp nhận thực tế, một điều bất ngờ đã xảy ra.
Ánh mắt chúng ta chạm nhau.
“A.”
Vào khoảnh khắc đó, khuôn mặt Charles bừng sáng.
Mọi dấu hiệu của sự gượng gạo biến mất, huynh ấy đứng phắt dậy và nhiệt tình vẫy tay về phía ta. Vị công chúa thứ hai ngồi bên cạnh có vẻ giật mình trước chuyển động đột ngột ấy, nhưng Charles dường như chẳng mảy may bận tâm. Nụ cười của huynh ấy lúc này không còn là nụ cười gượng gạo khi nãy nữa, mà chính là nụ cười rạng rỡ quen thuộc mà huynh ấy vẫn luôn dành riêng cho ta.
Đó không phải là do ta tưởng tượng. Ánh mắt của Charles đã khóa chặt lấy ta và huynh ấy lập tức nhận ra đó chính là ta. Bình thường thì ta sẽ chẳng bao giờ xuất hiện ở một nơi thế này, nhưng điều đó chẳng liên quan gì cả, huynh ấy không thể nào nhận nhầm ta được. Và huynh ấy đã bày tỏ niềm vui của mình bằng toàn bộ cơ thể.
Là một người bạn, ta thừa biết rằng việc quở trách huynh ấy vì hành vi không đúng mực mới là điều phải phép.
Ta cũng biết rằng với tư cách là hôn thê của huynh ấy, việc cằn nhằn về bổn phận mới là việc ta nên làm.
Thế nhưng, thật kỳ lạ, ta lại hạnh phúc đến mức lồng ngực chẳng chứa đựng gì ngoài niềm vui sướng tột cùng.
“Huynh ấy quả thật là…”
…vô cùng chân thật.
Quả thực, đó là một trong những đức tính tuyệt vời nhất của huynh ấy. Để đáp lại, ta cũng vẫy đôi tay của mình về hướng huynh ấy. Lần này, ta chẳng còn chút mong muốn nào muốn bới móc khuyết điểm ở huynh ấy nữa.
Ta vẫy tay cho đến khi cỗ xe đi khuất và ta không còn nhìn thấy huynh ấy đâu nữa. Khi ấy, ta cảm thấy những ngón tay đang véo và kéo má mình.
“…Gì thế, Mariwa?”
“Không có gì. Ta chỉ nhận ra là má của cậu trông hơi lỏng lẻo một chút thôi.”
Chuyện đó thường xảy ra khi ai đó đang hạnh phúc, người ta gọi đó là cảm xúc con người cơ mà. Đó chẳng phải là lý do để véo má người khác.
“Hừ.”
Ta phồng má lên sau khi nghe thấy cái lý do vô lý của Mariwa. Giờ thì cô ấy đã buông tay ra mà chẳng mảy may hối hận chút nào.
“Điện hạ có vẻ rất quý cậu. Đó là một điều tốt mà.”
“Tất nhiên rồi. Dù sao thì chúng ta cũng là bạn bè cơ mà!”
“…Hạ…”
Ta tự hào tuyên bố, thế nhưng cô ấy chỉ biết thở dài.
“Thôi được rồi, chúng ta cứ dứt khoát như vậy đi.”
Đây là thế nào? Giọng điệu của nàng ta ẩn chứa điều gì đó khiến ta không tài nào ưa nổi.
Ta nheo mắt lườm lại, thế nhưng nàng ta hoàn toàn phớt lờ ta. Ta quay đầu nhìn về phía cỗ xe ngựa giờ đây đã khuất dạng, thì thầm vài câu.
“Dẫu vậy, một phản ứng như thế trong lúc đang làm nhiệm vụ… Hóa ra đó là Hoàng tử Charles. Ta cứ ngỡ là Mishuli trong thoáng chốc, nhưng trông con bé có phần hơi khác biệt.”
“Ngươi vừa nói gì à?”
“Không.”
Ta cố gom lại những lời đã lỡ thốt ra, song Mariwa chỉ nhún vai rồi để mặc mọi chuyện trôi qua.
“Chẳng có gì đâu. Quan trọng hơn, xin hãy thứ lỗi cho tôi.”
Dứt lời, Mariwa luồn tay đỡ lấy nách ta và xốc bổng người lên không trung.
“Hửm?”
Chuyện gì thế này, đột ngột thế, ta thầm nghĩ. Nhưng nguyên do nhanh chóng hiện bày.
“Hả, sao bỗng chốc lại nhẹ thế này–oaaaaa!?”
“Bộp!”
“Bộp ư?”
Tiếng thét của Leon và một giọng nói đáng yêu vang lên gần như đồng thời. Ta quay phắt người hướng về phía nhân vật đáng yêu nhất trên cõi đời này. Đập vào mắt ta là gương mặt của Leon đang cắm phập xuống bùn đất.
Mishuli vừa quật ngã Leon xuống đất và giờ đây đang ngước nhìn lên người ta đang được Mariwa cõng trên cao.
“Tỷ tỷ, tỷ đang làm gì thế!?”
“Hừm? Đáng lẽ ta phải hỏi câu đó mới phải.”
Rõ mồn một là con bé vừa ném cậu ta xuống đất, thế mà ta hoàn toàn không tài nào nghĩ ra lý do vì sao nó lại làm hành động kỳ quặc ấy.
“Xô đẩy người đang cõng kẻ khác trên vai là cực kỳ nguy hiểm đấy. Hư nhé.”
“Ồ… Muội xin lỗi, tỷ tỷ.”
Chắc hẳn con bé vừa nhận ra mức độ nguy hiểm từ hành động bộc phát theo quán tính của mình. Sau cú đẩy đó, Leon đã trôi tuột vào biển người đông đúc và lạc đi đâu mất tăm.
Mishuli giờ đây đã ý thức được sai lầm và cúi đầu hối lỗi.
Đúng vậy. Biết nhận lỗi về mình là một đức tính vô cùng tốt đẹp. Ta xoa đầu khen ngợi vì con bé quá đỗi ngoan ngoãn. Mishuli mỉm cười vui sướng.
“Ehehe. Muội đã học xong luật chơi của trò cờ bàn nên mới đến tìm tỷ đấy.”
“Ra là vậy. Thế thì lần tới chúng ta có thể cùng nhau chơi rồi.”
“Vâng!”
Việc khen thưởng một khi mục tiêu đã hoàn thành là điều hiển nhiên. Chẳng có gì khác biệt dẫu cho đó đang trong kế hoạch tách lập độc lập với nhau. Ranh giới giữa sự độc lập và sự bỏ rơi vốn khác nhau một trời một vực.
Thế nên, ta sẽ dung túng cho con bé được làm mình làm mẩy một chút. Suy cho cùng, nó cũng đã trở nên cô quạnh phần nào sau khi kế hoạch của ta được thực thi. Nạp lại năng lượng Mishuli ngay lập tức sau đó chắc chắn chẳng thể gọi là vấn đề được.
“Em đến tận đây một mình ư? Còn Surfania đâu rồi?”
“Muội để Surfania ở lại chỗ cũ rồi! Muội không muốn bị lạc đường đâu!”
“Ừm, nói cũng phải.”
Mishuli chẳng nói sai lời nào cả. Phận là chị em, dẫu có bị tách rời đôi chút, tụi ta cuối cùng vẫn có thể tìm thấy nhau nếu nỗ lực hết sức. Hơn nữa, việc lôi theo Surfania chen chúc giữa dòng người đông đúc thực sự là một gánh nặng.
…Mong là Surfania không khóc lóc vì bị bỏ lại một mình.
Dẫu rằng vẫn có lính canh và người hầu túc trực, con bé hẳn sẽ cô đơn biết bao khi thiếu vắng ta hoặc Mishuli – những người đồng hành quen thuộc bên cạnh. Trong lúc ta đang bận tâm suy tính về những rắc rối ấy, Leon cuối cùng cũng quay trở lại sau khi ngụp lặn giữa dòng người.
“–Trời đất quỷ thần ơi, cái quái gì thế không biết. Kẻ nào chứ? Tên nào vừa xô mình… Ơ, Mishuli!? Sao cậu lại–”
“Quan trọng hơn là tỷ đấy, tỷ tỷ. Sao tỷ lại trèo lên vai người khác cơ chứ? Không nên làm mấy chuyện như thế đâu!”
“Hả? Sao lại không chứ?”
Con bé cằn nhằn với một sự quyết liệt hệt như cách nó phớt lờ Leon vậy. Thế nhưng việc cưỡi trên vai người khác vốn là cảnh tượng vô cùng phổ biến trong ngày hội hôm nay.
Lẽ nào chuyện đó thực sự có vấn đề sao?
Ta nghiêng đầu khó hiểu, nhưng Mishuli đã sớm siết chặt hai nắm đấm nhỏ nhắn.
“Đúng thế đấy. Tuyệt đối không được phép! Muội không rõ lý do chính xác là gì, nhưng tóm lại là không được!”
“Vậy sao? Thế mà ta vừa định cho em cưỡi lên vai đây này…”
“Muội cưỡi!”
Thế này đây.
Đương nhiên, ta chẳng có ý định từ chối con bé, liền để nó trèo lên vai mình. Ta đang cõng cô em gái kém mình hai tuổi. Cảm nhận rõ rệt sự lớn khôn của con bé thông qua trọng lượng trên vai mang lại một niềm hạnh phúc khôn tả, ta chẳng việc gì phải lầm bầm phàn nàn như Leon cả.
“Này, cô Mariwa. Hai người bọn họ… à mà, Mishuli đấy, tôi hoàn toàn không hiểu nổi cô nhóc ấy đang nói gì nữa…”
“Đừng bận tâm, cậu Leon trẻ tuổi. Tôi cũng chẳng tài nào hiểu nổi dù chỉ một chút. Nhưng hãy nhớ lấy điều này. Thỉnh thoảng trong cõi đời này, cậu sẽ chạm trán những con người mà mọi hành động của họ đều chẳng mang chút ý nghĩa nào.”
“Hả… Nghe xong chỉ thấy thêm chán nản.”
Ta phớt lờ cuộc đối thoại giữa Mariwa và Leon, toàn tâm toàn ý đỡ lấy Mishuli để con bé không bị ngã trong lúc ta đứng thẳng người dậy.
Thế là tòa nhà hai tầng của các chị em đã hoàn thành. Tôi cứ nghĩ Mishuli sẽ reo hò khi tầm nhìn của con bé vươn đến một độ cao tuyệt vời, nhưng phản ứng của nó lại hoàn toàn khác biệt.
“Hả?”
Có lẽ là vì Mishuli đã lớn hơn rất nhiều so với những gì tôi biết. Hoặc có lẽ đó là kết quả từ kế hoạch tự lập của tôi. Giọng nói cất lên ngay trên đầu tôi là một câu hỏi, và nó lại càng lớn hơn nữa chỉ trong khoảnh khắc tiếp theo.
“Cái này có vẻ khác lúc ở chỗ Leon cơ mà?!”
“Không, vẫn thế mà nhỉ?”
Tôi chẳng biết nên vui hay nên khóc.
Bởi vì Mishuli có vẻ lớn lên sau mỗi lần tôi chớp mắt. Lời nói và hành động của con bé không chỉ khó hiểu đối với Mariwa và Leon, mà giờ đây chúng đã vươn đến một tầm cao ngay cả một thiên tài như tôi cũng khó lòng nắm bắt.
Truyện liên quan
Công Việc Đơn Giản Chỉ Là Chết Dưới Tay Anh Hùng
Do mưu đồ của thực thể bí ẩn “Ma Thần”, một chàng trai trẻ, Nakajima Ryou, đã được tái sinh ...
Nếu Như Ở Okehazama Imagawa Đã Thắng ~ Chế Tạo Quốc Gia Không Đốt Cháy Của Tôi, Kẻ Xuyên Không Thời Chiến Quốc ~
「Nếu như ở Okehazama, Imagawa Yoshimoto đã đánh bại Oda Nobunaga –」. .
Nhật Bản là kẻ thù ở dị giớ
Một ngày nọ, Nhật Bản cùng toàn bộ lãnh thổ bị chuyển đến một thế giới khác.. Vệ tinh biến ...
Tái Tạo Starship! ~Game Thủ Chuyển Sinh Vào Thế Giới Game Sf Muốn Khôi Phục Hình Dáng Lý Tưởng Của Cỗ Máy Yêu Quý Đã Bị Khởi Tạo Lại~
◇Chàng trai trẻ, Ren, yêu thích thể loại game online SF nơi anh lái tàu vũ trụ và rong ruổi ...