Chị Tôi Là Nữ Chính, Còn Tôi Là Nữ Phản Diện - Chương 59

[previous_page]

[next_page]

Con người ta có giới hạn chịu đựng của riêng mình.

Tôi không hề hối hận vì những gì đã nói – dù chỉ là một chút. Mặc dù lời nói của tôi thật ngớ ngẩn, bồng bột và thiếu suy nghĩ.

Dù Mariwa vẫn luôn cằn nhằn về cách dùng từ của tôi, nhưng đôi khi chửi thề là điều cần thiết. Tội bất kính à? Tôi thèm quan tâm chắc. Khác với lần gặp đầu tiên với Charles, khi tôi lỡ lăng mạ một thành viên hoàng tộc, lần này là vì tôi thật sự muốn măng mỏ cái tên nhãi ranh này. Dẫu vậy, không có nghĩa là tôi muốn hủy hoại danh tiếng của mình.

Nhưng tôi chẳng cần phải lo lắng về điều đó. Thực ra tôi còn thấy biết ơn vì hắn đã đuổi hết gia nhân ra ngoài, giờ thì trong căn phòng này chỉ có hai chúng tôi. Chẳng có ai ở quanh đây để nghe thấy những gì chúng tôi nói. Thế nên giờ đây dù tôi có hành xử thế nào đi nữa trong căn phòng này, nó cũng chẳng ảnh hưởng gì đến danh tiếng của tôi cả.

Biết được điều đó, tôi chẳng cần phải kiềm chế bản thân thêm nữa. Khi mỉm cười nhìn gương mặt đang cau có ở đối diện, tôi biết rằng tất cả những gì mình cần làm là bịt cái miệng hắn lại và danh tiếng của tôi vẫn sẽ nguyên vẹn. Vì tôi vốn là một thiên tài, chuyện này đơn giản thôi.

“….vừa nãy cô vừa nói cái gì cơ?”

Có lẽ đây là lần đầu tiên trong đời hắn bị lăng mạ. Có lẽ hắn nghĩ giọng điệu trầm thấp mà hắn dùng để đáp trả sẽ mang lại vẻ uy hiếp trong bầu không khí tĩnh lặng này. Nếu đúng là vậy thì tôi không thể nhịn được cười. Hắn chẳng thấm vào đâu so với vị thần ác quỷ Mariwa.

Tôi ngả đầu ra sau cười lớn trước bộ dạng khó chịu của hắn.

“Nếu anh không nghe rõ, có muốn tôi nói lại lần nữa không?”

Sau khi đỡ lấy đòn tấn công của tiểu hoàng tử giận dữ, tôi kiêu kỳ bắt chéo chân và chống cằm lên tay. Thật lòng từ tận đáy lòng, tôi căm ghét Điện hạ Endo.

“Tôi gọi anh là đồ khốn thì có gì là xấu chứ? Aah, hay là tai của Điện hạ quá cao quý nên không thể nghe nổi những từ ngữ thô tục như thế? Quả là một năng lực tuyệt vời, tôi ghen tị thật đấy. Xem ra vì anh không nghe thấy được, chắc tôi có thể thoải mái gọi anh là ‘Điện hạ Khốn kiếp’ nhỉ. Đằng nào anh cũng chẳng nghe thấy nên tôi chẳng cần phải uốn lưỡi làm gì cho mệt.”

“Hóa ra đây mới là bản chất thật của cô. Giống hệt Charles, xem ra cô thậm chí chẳng có lấy một ounce phẩm giá. Ta thật xấu hổ vì đã có lúc từng nghĩ cô là kẻ ngang hàng với ta.”

“Ồ, cảm ơn nhé. Tôi rất vui khi biết mình không lọt vào mắt xanh của anh.” Tôi cười mà chẳng hề có chút mỉa mai nào.

Xem ra Endo không hề hài lòng với bộ mặt đầu tiên này của tôi. May quá. Nhỡ đâu mà hắn lại thực sự thích tôi, có lẽ tôi đã bỏ qua bộ mặt thứ hai mà tiến thẳng đến bộ mặt thứ ba mất.

“Chà, ta không thực sự bận tâm đến tính cách của cô đâu. Ta sẽ hỏi lại lần nữa – coi như đề phòng thôi. Cô thực sự không có chút hứng thú nào với việc trở thành vị hôn thê của một người vĩ đại như ta sao?”

“Hiển nhiên là không rồi. Vị hôn thê của tôi là Charles.”

Nếu hắn thực sự hủy hôn ước của tôi và ép tôi kết hôn với hắn, tôi sẽ tự cắn lưỡi để chết cho nhanh.

“Trước hết, anh không biết tôi là tiểu thư duy nhất của gia tộc Noir hay sao? Nếu tôi kết hôn với hoàng gia thì ai mà biết công quốc sẽ ra sao nữa. Trừ khi Điện hạ có ý định gả vào Công quốc Noir đây?”

Tôi sẽ dốc toàn lực để ngăn cản mọi cơ hội được kết hôn với con cóc ghẻ này, nhưng tôi vẫn muốn lái câu chuyện sang hướng khác. Tôi không chỉ là tiểu thư duy nhất của công quốc Noir, mà còn là giọt máu chính thống duy nhất còn sót lại. Với tình hình đó, chuyện tôi rời khỏi gia tộc để đến đây là điều không thể tưởng tượng nổi.

Dĩ nhiên, đáng lẽ tôi phải đoán được rằng tên khốn này chẳng thể nghĩ được xa đến thế.

“Cô không có một đứa em gái sao? Dù có là con nuôi đi nữa, xem ra nó cũng được giáo dục đủ tốt đấy chứ. Rốt cuộc thì nó cũng đã thay thế cô khi cô bỏ trốn khỏi chỗ Charles mà. Sao cô không giao phó mọi thứ cho nó đi? Gia tộc, vị hôn thê, tước vị quý tộc của cô, hửm?”

“….Hừ.”

Không ngờ hắn ta lại điều tra kỹ đến cả Michelie, thảo nào hắn lại rất giỏi chọc tức người ta đến thế.

Hơn hết thảy, cuộc trò chuyện với cha tôi hồi mấy hôm trước lại hiện lên trong tâm trí tôi.

“Có lẽ nào, chính Điện hạ là kẻ đã tung ra những tin đồn đó?”

“Dù đúng là ta gọi cô đến đây vì những tin đồn đó, nhưng đời nào ta lại đi nhúng tay vào mấy chuyện thô tục như thế.”

Tôi cứ nghĩ chuyện đó rất hợp với cái tính cách tồi tệ của hắn, nhưng xem ra tôi đã nhầm. Nếu suy nghĩ kỹ lại thì cái tên đần độn mù tịt xã giao này đời nào lại có thể thao túng người khác như thế được.

Dẫu vậy.

Đáp lại lời của Endo, một khả năng mà tôi chưa từng nghĩ tới bỗng hiện lên trong đầu.

Đặt Michelie vào vị trí của tôi. Đó chính là cách họ dự định lợi dụng những tin đồn về Michelie. Thông thường, một đứa con nuôi không thể thừa kế hoàng gia hay công quốc, nhưng vì Michelie mang dòng máu hoàng tộc nên sẽ khác. Nếu danh tiếng của tôi chạm đáy, thì Lệnh Mê cung chính là bằng chứng cho thấy Michelie có thể tiếp quản vị trí của tôi trong giới quý tộc. Tính đến khả năng đó, thì nó độc ác y như lời cha tôi đã nói.

Chà, hiện tại thì tôi đành phải đợi để nói chuyện với cha về việc đó đã, trước mắt tôi phải giải quyết tên Điện hạ ở đây trước đã.

“Chà, nếu anh nhắc đến những tin đồn đó. Giới thượng lưu sẽ bàn tán về việc anh tuyệt vời thế nào đấy. Dù anh luôn che giấu những sai sót của mình, nhưng giờ khi tôi đã thấy được nhân cách thực sự của anh thì anh tính sao đây? Mấy kẻ quý tộc thích buôn chuyện sẽ ăn tươi nuốt sống anh cho xem.”

Chà. Giờ chúng ta lại chuyển sang màn đe dọa rồi cơ đấy?

Dù hắn có cố gắn gót nó vào cuối câu, thì đó vẫn là một nước đi tồi tệ.

“Nhưng người đã dọn sạch cả căn phòng để chúng ta nói chuyện riêng lại chính là Điện hạ cơ mà? Anh định đi loan truyền cuộc trò chuyện cơ mật của chúng ta sao? Ra là vậy, ra là vậy. Điện hạ Endo quả là tuyệt vời thật đấy. Sự thô bạo bất ngờ thế này, đến tôi còn phải sốc nữa là. Đúng là trơ trẽn hết chỗ nói!”

“….Không ngờ cô vẫn còn ngoan cố cãi lại cho đến phút chót, đúng là một người phụ nữ gan dạ thật đấy.”

“Gan dạ á? Đừng có ngớ ngẩn thế chứ. Anh có biết đối với tôi thế nào là sợ hãi không hả?”

Đó là Mariwa.

Người phụ nữ đó mới là thứ đáng sợ nhất trên đời này.

“Chỉ là tôi hoàn toàn không sợ Điện hạ mà thôi. Thật lòng mà nói, Charles còn đáng sợ hơn anh nhiều. Dù Charles có rất nhiều điểm đáng yêu, nhưng cậu ấy lại có khả năng vô thức đẩy tôi vào chân tường. Còn Điện hạ thì chỉ là đồ vô dụng thôi.”

“Hả? Lại dám không sợ ta chút nào. Thậm chí còn đem ta ra so sánh với Charles… đó là bằng chứng cho thấy cô quá ngu ngốc nên chẳng nhận thức được vị thế của chính mình. Ở đất nước này có kẻ nào có số mệnh đứng trên ta cơ chứ?”

“Điện hạ. Mỗi lời anh thốt ra, anh có biết nó nghe như thế nào không? Ngay cả những bức tượng im lìm trong sảnh lớn trông còn thông minh chán khi đứng cạnh anh đấy. Thế nên sao anh không nhân tiện học theo gương bọn chúng mà ngậm miệng lại đi.”

“Chẳng phải kẻ nên ngậm miệng lại là cô sao? Chỉ có cái miệng của cô là hoạt động tốt thôi. Cô đúng là một người phụ nữ trơ trẽn từ trong xương tủy.”

Đột nhiên Endo đứng dậy và tiến về phía tôi. Tôi hoàn toàn không biết hắn định làm gì khi hắn vươn tay về phía mình.

Mình có nên, hay không nên, đánh ngã hắn đây? Sự do dự của tôi trong việc kháng cự lại một kẻ mang danh hoàng tộc thực sự là một sai lầm.

Bàn tay hắn tóm lấy cằm tôi và nâng bặt lên khiến tôi buộc phải ngước nhìn hắn.

“Chà, chuyện đó cũng không quan trọng lắm. Ta đã hiểu rõ mối quan hệ giữa cô và Charles rồi.”

Tôi chỉ biết nhăn mặt khi Endo mỉm cười trước một viễn cảnh tương lai nào đó mà hắn đang tưởng tượng ra trong đầu.

“Nếu ta mang cô rời khỏi Charles, chắc chắn hắn sẽ vô cùng bất mãn.”

“Hả? Đừng có chạm vào tôi, đồ cặn bã.”

Lần này, không chút do dự, tôi hất phăng bàn tay hắn ra.

Hắn vốn đã bắt đầu mục rữa từ trong tâm can. Sự ám ảnh với Charles ngấm vào từng lời hắn nói. Sâu thẳm dưới lớp vỏ bọc phiền muộn ấy chính là sự mâu thuẫn khi hắn thực chất hằng khao khát thứ tự do tương tự.

Cả hai đều mang dòng máu hoàng gia, nhưng trong khi hắn bị giam cầm và áp bức, đứa em trai lại được sống chẳng chút xiềng xích.

Dẫu tôi đã biết từ trò chơi nguyên bản rằng nguyên cội nỗi ám ảnh của hắn xuất phát từ đâu, lòng tôi vẫn chẳng mảy may dợn sóng cảm xúc. Trái lại, Michelie quả thực là một thiên sứ khi có thể chịu đựng nổi gã sâu mọt này. Con bé thật quá đỗi khoan dung. Em gái tôi rốt cuộc là tuyệt vời nhất.

Sự tồn tại của Michelie giúp tâm trí tôi giữ được sự bình ổn. Nếu không giữ được sự tĩnh tâm ấy, có lẽ tôi đã đấm thẳng vào bản mặt Điện hạ rồi. Điều đó thật sự rất tồi tệ. Điều gì sẽ tồi tệ đây? Để lại vết tích trên khuôn mặt hắn sẽ là bằng chứng rành rành. Và điều đó thì cực kỳ tồi tệ.

“Cô đúng là bướng bỉnh thật. Nhưng ta không phải kẻ bỏ lỡ cơ hội dạy cho Charles một hai bài học. Bởi vậy, Christina Noir. Cô có dám đấu với ta một trận không?”

“Đấu một trận sao?”

Nhắc đến thi đấu, sự hiếu thắng trong tôi liền trỗi dậy.

“Đã gọi là thi đấu, vậy phần thưởng sẽ là gì?”

“À, đúng vậy rồi. Nếu cô thắng, ta sẽ bỏ qua cho lời lẽ hỗn xược của cô. Ngược lại, nếu cô thua, cô sẽ phải làm vương hậu của ta. Cô sẽ phải tự mình thỉnh cầu Quốc vương và phụ thân hủy bỏ hôn ước với Charles.”

“Ồ.”

Tôi bật ra một tiếng cười ngạc nhiên. Dẫu Thái tử có ước nguyện đi chăng nữa, trên thực tế mọi chuyện đâu thể dễ dàng diễn ra như vậy. Việc hủy bỏ hôn ước chỉ vì tôi cất lời cầu xin, nào ai biết liệu điều đó có khả thi hay không. Ngay cả khi thành công, việc chuyển sang đính hôn với Thái tử sau đó lại càng thêm phần trắc trở. Cứ cho là hắn thắng đi, vì hắn đã dọn đường sạch sẽ chẳng còn nhân chứng nào, liệu hắn có giữ lời hứa về vương miện này không.

Dẫu vậy, khó có khả năng hắn vứt bỏ lòng kiêu hãnh trong ô nhục chỉ để bắt đầu một tin đồn nhỏ nhặt, nghĩ đến đó cũng xem như một lớp bảo hiểm phụ, phòng hờ vẫn hơn.

Dù nói thế, vừa rồi, Endo đã không hề thêm vào giới hạn thời gian.

Nên nếu tôi thắng cuộc thi này, Điện hạ không chỉ tha thứ cho mọi lời lẽ vô lễ của tôi từ trước đến nay, mà tôi còn có thể vô lễ với hắn tùy thích đến hết quãng đời còn lại. Hắn về cơ bản đã hứa rằng trong tương lai, bất kể tôi có tung ra lời đồn thất thiệt nào hay lăng mạ hắn ra sao, thậm chí ngay trước mặt hắn, hắn cũng buộc phải phớt lờ và tha thứ.

Tuyệt vời. Thật sự tuyệt vời. Đây là một lời đề nghị hoàn hảo dành cho tôi. Không rõ liệu hắn có nhận ra sự thiếu sót về thời hạn hay không, nhưng chắc chắn một người thuộc hoàng tộc sẽ chẳng bao giờ nuốt lời hứa mà chính mình tự nguyện thốt ra.

Còn nếu tôi thua ư? Ha. Chẳng có lý do gì để tôi phải bận tâm đến chuyện đó cả.

“Được thôi, thưa Điện hạ. Chúng ta bắt đầu cuộc chơi này nào.”

Suy cho cùng, một kẻ như tôi, Christina Noir, tuyệt đối không bao giờ phải chịu đựng một thất bại ê chề ở nơi này.

Truyện liên quan

Công Việc Đơn Giản Chỉ Là Chết Dưới Tay Anh Hùng Hoàn thành Nhật Bản

Công Việc Đơn Giản Chỉ Là Chết Dưới Tay Anh Hùng

Cập nhật: 4 ngày trước

Do mưu đồ của thực thể bí ẩn “Ma Thần”, một chàng trai trẻ, Nakajima Ryou, đã được tái sinh ...

375 496
Nếu Như Ở Okehazama Imagawa Đã Thắng ~ Chế Tạo Quốc Gia Không Đốt Cháy Của Tôi, Kẻ Xuyên Không Thời Chiến Quốc ~ Đang ra Nhật Bản

Nếu Như Ở Okehazama Imagawa Đã Thắng ~ Chế Tạo Quốc Gia Không Đốt Cháy Của Tôi, Kẻ Xuyên Không Thời Chiến Quốc ~

Web Novel Tomu Omi
Cập nhật: 1 tuần trước

「Nếu như ở Okehazama, Imagawa Yoshimoto đã đánh bại Oda Nobunaga –」. .

32 223
Nhật Bản là kẻ thù ở dị giớ Đang ra Nhật Bản

Nhật Bản là kẻ thù ở dị giớ

Web Novel Shinonomaru @ Ayaka R15
Cập nhật: 1 tuần trước

Một ngày nọ, Nhật Bản cùng toàn bộ lãnh thổ bị chuyển đến một thế giới khác.. Vệ tinh biến ...

32 226
Tái Tạo Starship! ~Game Thủ Chuyển Sinh Vào Thế Giới Game Sf Muốn Khôi Phục Hình Dáng Lý Tưởng Của Cỗ Máy Yêu Quý Đã Bị Khởi Tạo Lại~ Đang ra Nhật Bản

Tái Tạo Starship! ~Game Thủ Chuyển Sinh Vào Thế Giới Game Sf Muốn Khôi Phục Hình Dáng Lý Tưởng Của Cỗ Máy Yêu Quý Đã Bị Khởi Tạo Lại~

Cập nhật: 1 tuần trước

◇Chàng trai trẻ, Ren, yêu thích thể loại game online SF nơi anh lái tàu vũ trụ và rong ruổi ...

25 381