Chị Tôi Là Nữ Chính, Còn Tôi Là Nữ Phản Diện - Chương 55

[previous_page]

[next_page]

Thời gian trôi đi vốn chẳng theo một quy luật nào cả.

Đương nhiên, sự trôi đi của thời gian chỉ là cảm tính, nhưng ai ai cũng ngầm hiểu đó là sự thật. Bằng chứng là khi chẳng có việc gì để làm, thời gian dường như kéo dài vô tận, còn lúc bạn tập trung cao độ vào một việc gì đó, nó lại trôi qua nhanh như chớp mắt.

Lớp học của Mariwa dường như cứ liên tục đập thẳng chân lý ấy vào đầu tôi.

Suy nghĩ vốn là một thứ mang tính cá nhân sâu sắc. Chẳng có chỗ cho bất kỳ ai xen vào một chốn riêng tư như suy nghĩ của chính mình. Những ý nghĩ trong đầu tôi được sinh ra từ mười một năm trải đời. Đó là thứ mà chỉ duy nhất tôi mới có thể thấu hiểu.

Th thế mà, đôi khi Mariwa dẫu vậy vẫn có thể nắm bắt toàn bộ bức tranh từ trong tâm trí tôi.

Dẫu vậy, không phải là tôi ngưng suy nghĩ ngay cả khi cô ấy đang đọc thấu chúng. Tôi bị dồn đến giới hạn khi cô ấy đào sâu vào những gì tôi không biết, không hiểu hoặc còn hoang mang. Sự chuẩn xác của cô ấy trong việc nắm bắt điểm yếu của tôi đủ để khiến tôi tin rằng cô ấy thực sự đang giám sát suy nghĩ của mình.

Tôi chẳng thể phân biệt nổi đây có phải là điều mà người ta vẫn gọi là ‘giáo dục’ hay không.

“Hừm… chà, tôi nghĩ hôm nay chúng ta có thể cho tiểu thư điểm đạt rồi đấy.”

“V-Vâng…!”

Nghe thấy lời thỏa hiệp của Mariwa, tôi vờ cúi đầu tỏ vẻ thất vọng. Ở trong lòng, tôi lại thở phào nhẹ nhõm một hơi thật dài.

Có lẽ Mariwa đang thử thách xem tôi có thể tư duy nhanh đến mức nào. Tôi đã bị ép phải tập trung đến mức ký ức duy nhất đọng lại chỉ là cảm giác thời gian cứ thế tăng tốc. Miễn là lớp học trôi qua nhanh hơn khi nó tiếp diễn, tôi có thể ghi nhớ những gì mình cần. Nói một cách thẳng thắn, cảm giác như tinh thần của tôi đang bị gọt giũa đi từng chút một trong căn phòng học ấy.

Tốc độ chóng mặt của thời gian bỗng khựng lại cùng với tiếng thở phào nhẹ nhõm của tôi, và có vẻ như thời gian đã trở lại bình thường.

“Dẫu tôi có hài lòng với thành quả hôm nay của cô đi nữa, chúng ta vẫn còn dư chút thời gian trong buổi học. Hay là chúng ta cùng nghe lý do vì sao một vị tiểu thư lại quên mất thân phận của mình nhỉ?”

“Aah, là vì em sợ phải đối mặt với Charles–”

“Tôi xin lỗi, gì cơ?”

Việc kết thúc bài vở sớm chỉ để dẫn dắt đến chuyện này chắc chắn là kế hoạch của cô ấy từ trước. Câu hỏi ấy đã được ném thẳng vào tôi ngay lúc tôi kiệt sức nhất. Đánh mất sự bình tĩnh trong chốc lát, sự thật đã trót lọt tuột ra trong câu trả lời của tôi. Ngay cả khi tôi mím chặt cái đôi môi phản chủ ấy lại, tôi thừa biết mình chẳng thể rút lại những lời đã nói. Tia hy vọng duy nhất của tôi là Mariwa sẽ vờ như chưa từng nghe thấy điều gì. Thế nhưng niềm hy vọng mong manh ấy đã bị nghiền nát thành từng mảnh với câu hỏi tiếp theo của cô ấy.

“Sợ Điện hạ ư? Ra là vậy… Ồ. Hóa ra là thế đấy.”

Ngừng lại giữa chừng câu hỏi, Mariwa trông như thể vừa ngộ ra điều gì đó.

“Giờ nghĩ lại mới thấy, đúng là như vậy thật. Chắc cô vẫn chỉ là một con nhóc ngốc nghếch thôi nhỉ?”

“Ê! Cô vừa gọi ai là gì hả?!”

“Không có gì đâu.”

Những từ ngữ mà tôi vừa nghe được thật khó lòng tin nổi lại lọt vào tai một tiểu thư Công tước như tôi. Chắc chắn đó chỉ là trí tưởng tượng của tôi mà thôi.

Tôi cố gắng thanh minh cho đầu óc mình.

“Ra vậy. Chắc là do tôi tưởng tượng thôi.”

“À, vâng, tất nhiên là cô nghe nhầm rồi, tiểu thư. Đó là kiểu ngôn ngữ gì thế chứ. Chỉ cần thử thốt ra một từ như thế ở giới thượng lưu xem. Họ sẽ bị sốc đến mức không nói nên lời mất. Hãy nhớ là đừng bao giờ nói những từ tương tự trước mặt tầng lớp quý tộc nhé.”

“Vâng…”

Không hiểu sao lại cảm thấy điều này thật vô lý, tôi phồng hai má lên đầy bực dọc.

Cho dù tôi có là người nghe nhầm những gì cô ấy nói đi chăng nữa, thì sâu thẳm tôi vẫn không hoàn toàn thỏa mãn với lời giải thích đó.

“Khoan đã nào, đời nào tôi lại đi nói những lời như thế trước mặt người khác chứ. Xin thưa là tôi đây là một tiểu thư kiêu hãnh của gia tộc Noir đấy nhé.”

“Nói rằng cô, với tư cách là tiểu thư nhà Noir, sẽ không đời nào nghe nhầm một câu như thế ư. Xét đến việc cô đã bỏ trốn khỏi những vị khách quý vào đêm hôm trước, tôi e rằng lập luận đó chẳng có chút trọng lượng nào đâu.”

“Hự–”

“Tuy nhiên, chỉ vì lần này, do tình huống liên quan đến Hoàng tử Charles… chà, mọi chuyện cũng đành chịu thôi. Hãy xem đây như một bài học kinh nghiệm trưởng thành quan trọng vậy.”

Những lời biện minh của tôi bị đạp đổ khi Mariwa tự mình đóng vai cả quan tòa lẫn bồi thẩm đoàn để giải quyết vấn đề này.

Dẫu vậy, đó lại là một kết cục nhẹ nhàng đến bất ngờ. Tôi đã đinh ninh rằng cô ấy sẽ phải nổi giận lôi đình trước hành động của mình cơ chứ.

“Mariwa, thực ra cô không hề giận chút nào đúng không.”

“Ồ. Trong mắt tiểu thư thì trông tôi có vẻ như không tức giận ư? Cô tin rằng giáo viên của mình không nổi giận sao?”

“Không, không…”

Gạt sang một bên chuyện cô ấy dùng câu hỏi để đáp lại câu hỏi của tôi, tôi quan sát Mariwa thật kỹ.

Đó là điều mà tôi chỉ mới nhận ra gần đây, nhưng nếu Mariwa không trả lời một câu hỏi một cách rạch ròi, thường thì cô ấy đang che giấu điều gì đó. Có lẽ là vì cô ấy không muốn phải nói dối. Đó là một cách tạo ra sự hiểu lầm bằng cách lái câu hỏi theo hướng dẫn dắt cuộc trò chuyện.

Để không bị lừa bởi những chiêu trò của cô ấy, tôi phân tích lại các tương tác của chúng tôi từ nãy đến giờ.

Nhìn vào Mariwa, tự hỏi liệu cô ấy có thực sự tức giận hay không, tôi đi đến kết luận rằng thực chất cô ấy không giận dữ đến thế. Nội dung cuộc trò chuyện của chúng tôi đã là minh chứng đủ rõ. Nói một cách chính xác hơn, tính cách của Mariwa đáng nhẽ phải nổi giận nhiều hơn thế mới đúng. Nhưng không hiểu sao mức độ giận dữ của cô ấy lại có vẻ khá thấp.

“Quả nhiên là vậy. Thực ra cô không hề giận chút nào. Tại sao lại thế?”

“…Có thể là vậy.”

Tôi thực sự bất ngờ khi bản thân không chỉ vượt qua được bức tường phòng thủ của Mariwa bằng khả năng quan sát sắc sảo, mà cô ấy còn thừa nhận điều đó.

“Nếu phải nói thật, tôi không quá bận tâm đến bản thân hành vi cảm xúc đó của cô. Suy cho cùng, sự vô lý vốn chẳng được sinh ra từ logic. Nếu cô hành động một cách phi lý, thì đó chính là bằng chứng cho thấy cảm xúc của cô. Biết đâu đấy, lại có ai đó nghĩ rằng điểm ấy ở cô khá đáng yêu thì sao.” Sau đó, Mariwa lẩm bẩm thêm một câu không rõ tiếng. “Giống như Hoàng tử Charles vậy.”

“Thế ý cô là, Mariwa… có lẽ việc hành xử bộc phát như thế lại là một điều tốt. Và vì thế nên cô mới không giận ư?… Nhưng mà chẳng phải công việc của một gia sư là phải quở trách để tôi kiểm soát cảm xúc của mình tốt hơn sao?”

“Không. Trên thực tế, những kẻ ra vẻ như mình đang kiểm soát được điều đó thực chất chỉ đang kìm nén cảm xúc thật của bản thân. Nói rằng việc giấu giếm cảm xúc là quản lý cảm xúc thì thật là ngớ ngẩn. Những gì họ đang làm cơ bản chỉ là kiểm soát biểu cảm khuôn mặt và lời nói của mình mà thôi. Trong khi đó, cảm xúc bên trong họ vẫn đang nổi loạn.”

“Kìm nén cảm xúc… là một điều xấu sao?”

“Chẳng tốt mà cũng chẳng xấu. Vừa có mặt lợi lại vừa có mặt hại. Nếu nhìn nhận từ góc độ xã hội nhiều hơn, thì sẽ có nhiều lợi ích hơn, đúng chứ?”

Cô ấy lập tức bác bỏ lời tôi. Việc có thể đáp lại ngay tức khắc như thế chính là minh chứng cho việc Mariwa biết rõ mình đang nói gì.

Tôi trầm ngâm suy nghĩ một lát.

“Dù cô có tự nhủ như thế đi nữa… nhưng với tôi, việc bị cảm xúc chi phối cùng với sự bẽ bàng trước công chúng nối tiếp sau đó. Tốt hơn hết là tôi nên kìm nén chúng lại.”

“Nếu ngay cả khi đã là người lớn, cậu vẫn thấy bản thân bị chi phối bởi cảm xúc, thì khi ấy cậu sẽ cần phải học cách kìm nén chúng. Thế nhưng, khi cậu vẫn còn trẻ, tốt nhất là hãy lắng nghe cảm xúc của chính mình. Bằng cách đó, cậu mới có thể thấu hiểu được cảm xúc của bản thân. Thay vì kìm nén hay bị chúng chi phối, cậu có thể học cách làm chủ cảm xúc của chính mình.”

“Làm chủ cảm xúc của tôi…?”

“Phải. Dù tôi chưa từng có khả năng làm được điều đó, nhưng từng có một người đã biến nó thành một bộ môn nghệ thuật xã giao. Nếu cậu có thể làm được điều đó, những cảm xúc ấy sẽ trở thành một thứ vũ khí mạnh mẽ dành cho cậu.”

“…một người nào đó sao?”

“Một người bạn của tôi.”

Hóa ra cô ấy thực sự có bạn bè cơ đấy. Trước vẻ mặt ngạc nhiên của tôi, Mariwa nheo mắt lại.

“Dù tôi hoàn toàn có thể đoán được cậu đang nghĩ gì lúc này… nhưng đã đến giờ chiếc xe ngựa đón tôi về rồi. Và vì thế, hãy chắc chắn rằng cậu khắc ghi những gì chúng ta đã thảo luận vào tận đáy lòng.”

“Khoa- khoang đã! Mariwa!”

Vốn biết rõ sự nguyên tắc về thời gian của cô ấy, tôi vội vã túm lấy cổ tay áo để cố ngăn cô ấy lại, ngước nhìn lên Mariwa.

“Ưm, chuyện đó. Tôi nghĩ mình đã đại khái hiểu được ý cô về việc kiểm soát cảm xúc rồi nhưng… hãy nói cho tôi biết phải làm gì với Charles đi chứ?!”

“Đó không phải là điều tôi có thể nói cho cậu biết.”

Tôi bị bỏ lại với câu hỏi quan trọng nhất chưa có lời đáp khi Mariwa rút tay áo ra và lấy lại vẻ ngoài lạnh lùng quen thuộc.

Truyện liên quan

Công Việc Đơn Giản Chỉ Là Chết Dưới Tay Anh Hùng Hoàn thành Nhật Bản

Công Việc Đơn Giản Chỉ Là Chết Dưới Tay Anh Hùng

Cập nhật: 4 ngày trước

Do mưu đồ của thực thể bí ẩn “Ma Thần”, một chàng trai trẻ, Nakajima Ryou, đã được tái sinh ...

375 496
Nếu Như Ở Okehazama Imagawa Đã Thắng ~ Chế Tạo Quốc Gia Không Đốt Cháy Của Tôi, Kẻ Xuyên Không Thời Chiến Quốc ~ Đang ra Nhật Bản

Nếu Như Ở Okehazama Imagawa Đã Thắng ~ Chế Tạo Quốc Gia Không Đốt Cháy Của Tôi, Kẻ Xuyên Không Thời Chiến Quốc ~

Web Novel Tomu Omi
Cập nhật: 1 tuần trước

「Nếu như ở Okehazama, Imagawa Yoshimoto đã đánh bại Oda Nobunaga –」. .

32 223
Nhật Bản là kẻ thù ở dị giớ Đang ra Nhật Bản

Nhật Bản là kẻ thù ở dị giớ

Web Novel Shinonomaru @ Ayaka R15
Cập nhật: 1 tuần trước

Một ngày nọ, Nhật Bản cùng toàn bộ lãnh thổ bị chuyển đến một thế giới khác.. Vệ tinh biến ...

32 226
Tái Tạo Starship! ~Game Thủ Chuyển Sinh Vào Thế Giới Game Sf Muốn Khôi Phục Hình Dáng Lý Tưởng Của Cỗ Máy Yêu Quý Đã Bị Khởi Tạo Lại~ Đang ra Nhật Bản

Tái Tạo Starship! ~Game Thủ Chuyển Sinh Vào Thế Giới Game Sf Muốn Khôi Phục Hình Dáng Lý Tưởng Của Cỗ Máy Yêu Quý Đã Bị Khởi Tạo Lại~

Cập nhật: 1 tuần trước

◇Chàng trai trẻ, Ren, yêu thích thể loại game online SF nơi anh lái tàu vũ trụ và rong ruổi ...

25 381