Chị Tôi Là Nữ Chính, Còn Tôi Là Nữ Phản Diện - Chương 61

[previous_page]

[next_page]

Trận đấu thậm chí còn chưa bắt đầu, thế mà, thật bực bội làm sao, Điện hạ Endo lại đang mỉm cười đắc thắng. Tôi bằng cách nào đó đã giữ cho khuôn mặt mình không biến dạng thành một biểu cảm đáng sợ. Suy cho cùng, phong thái của một tiểu thư chính là đối mặt với sự khiêu khích bằng một nụ cười ngọt ngào.

Không phải là tôi thực sự bị khiêu khích. Dù trông có vẻ như thế, nhưng thực tế tôi không hề bị cảm xúc cuốn đi rồi sơ xuất quên mất chi tiết khi tuyên bố sẽ tham gia. Đây đơn giản chỉ là một phần trong kế hoạch trả thù thiên tài của tôi, vì thế chẳng có gì phải hối tiếc cả.

Tôi hầu như không cần phải nói điều này, nhưng với tư cách là tiểu thư danh giá của gia tộc Noir, tôi thậm chí chưa từng chạm vào một thanh kiếm nào trước đây. Điều đó là dĩ nhiên rồi. Vì tôi là một tiểu thư mà. Sẽ chẳng có ai đời lại nghĩ rằng tôi sẽ phải chiến đấu bằng kiếm cả. Ngoại trừ Mariwa, người gần như có khả năng thấu thị, thì lý do gì mà bất kỳ ai lại nghĩ tôi cần phải học kiếm thuật cơ chứ?

Nhưng, chắc là mọi chuyện sẽ ổn thôi.

Tôi không chỉ sinh ra đã là một thiên tài, mà còn có sự hậu thuẫn từ ý chí của Thiên đàng nữa. Đó là lý do tại sao mọi chuyện vẫn ổn, ngay cả trong một trận đấu mà tôi chẳng thể nhìn thấy con đường chiến thắng. Biết đâu đấy, một phép màu sẽ xảy ra và tôi có thể nắm lấy chiến thắng thì sao. Tôi đã tự nhủ với bản thân như thế. Bởi vì tôi là một thiên tài.

"Trông anh đang đắc ý chuyện gì thế, Điện hạ Endo?"

Không đời nào tôi, một thiên tài, lại có thể thua kẻ này được. Tôi thẳng thừng nói ra, đầy không nao núng. Ngay cả khi nó chẳng có cơ sở gì đi nữa – tôi vẫn phải chống lưng cho niềm kiêu hãnh kiên định của mình.

"Không đời nào tôi lại đi thua một kẻ như Điện hạ trong một trận đấu kiếm đâu. Cho anh biết là tôi là một thiên tài đấy!"

"Vẫn còn đang blúp à, được thôi, cứ xông lên đi. Cô đúng là có một nhân cách man rợ mà. Sẽ chẳng có gì lạ nếu cô đã đi học kiếm thuật ở đâu đó đâu nhỉ. Đó là nơi sự tự tin của cô xuất phát à?"

"Hừ."

Buộc tội tôi, một tiểu thư hoàn hảo, là có nhân cách man rợ, thật là vô nghĩa. Tôi mỉa mai những suy đoán lệch lạc của anh ta.

"Một hoàng tử thì không nên nói ra những điều nực cười như thế. Hãy nhìn những lòng bàn tay nhẵn nhụi của tôi mà xem. Đây là đôi bàn tay của một tiểu thư chưa từng cầm bất cứ thứ gì nặng hơn một tách trà."

"Dù cô có nhìn thế nào đi nữa, thấy một kẻ có nhân cách tồi tệ như cô mà lại nhận mình là tiểu thư thì buồn cười quá đấy... Nếu điều đó là sự thật, thì đời nào cô lại có thể nghĩ rằng mình sẽ thắng tôi trong một trận chiến cơ chứ."

"Chắc là một phép màu sẽ xảy ra thôi. Điện hạ sẽ trượt chân ngã vỏ chuối trong trận đấu hoặc bị sét đánh chết, kiểu gì cũng sẽ có chuyện như thế xảy ra cho xem. Và rồi tôi sẽ giành lấy chiến thắng. Mọi chuyện đã được định đoạt sẵn bởi các vì sao rồi."

"Cô bị ngốc à? Lại đi dựa dẫm vào mấy thứ như vận may trong cờ bạc cơ chứ. Tôi là đứa con cưng số một được định mệnh yêu thương đấy, biết chưa? Lại đi cạnh tranh với một vị vua tương lai như tôi về sức mạnh của vận may, tôi không thể diễn tả nổi cô ngốc nghếch đến mức nào đâu."

"Anh tuyên bố là mình có một người bạn là định mệnh, nhưng anh chỉ đang khắc sâu cái bản chất hạ đẳng của mình vào đá thôi. Tôi đâm ra lại muốn đấm cho người bạn đó của anh một trận vì đã tạo ra một tên khốn ngạo mạn như anh đấy, anh có thể giới thiệu tôi với họ được không? Từ nãy đến giờ, tôi vẫn luôn có ý định đấm cho cái gọi là định mệnh đó một màn nhừ tử, nhưng ngặt nỗi họ lại rất giỏi chạy trốn. Ý anh là thế à? Nếu tôi đánh Điện hạ thì cuối cùng tôi có thể đấm vào mặt định mệnh không?"

"Grừ."

"Hửm?"

Sự thù địch tiếp tục dâng cao khi chúng tôi trao đổi lời qua tiếng lại. Cuối cùng, những ánh mắt sắc lạnh sục sôi của cả hai chạm nhau như tiếng kiếm va vào nhau.

Đôi mắt xanh của Endo hùng hồn nói lên rằng 'Tôi ghét cô'. Nhưng không sao cả, cứ thả lỏng đi. Rốt cuộc thì, tôi cũng vô tình căm ghét ruột gan của Endo. Tôi đã ghét anh ta từ trước cả khi chúng tôi gặp nhau nhờ vào kiến thức về trò chơi của mình, nhưng giờ khi đã đối mặt trực tiếp, tôi mới thực sự thấu hiểu.

Chúng tôi sẽ không bao giờ, không bao giờ có thể hòa hợp nổi.

"Được rồi. Cứ đợi ở đó nhé, Christina Noir! Ta sẽ xin phép ở bãi duyệt binh và mang theo nhân chứng đến. Cứ run rẩy trong sợ hãi cho đến lúc đó đi!"

"Ha! Anh không quay lại cũng chẳng sao cả, đồ đần độn! Sao anh không bị ám sát luôn ở hành lang đi chứ, Điện hạ Khốn kiếp! Thế lại chẳng có lợi cho đất nước này quá!"

"Cứ chịu đựng đi, người phụ nữ ngu ngốc! Ta nhất định sẽ cho cô nát nhừ khi ta quay lại!"

Nói xong, anh ta bỏ phòng mà đi với thái độ lỗ mãng đến mức không nghĩ anh ta là hoàng tộc. Trong đầu anh ta lúc này, thay vì trận cá cược của chúng tôi, thay vì việc trả thù Charles, có lẽ chỉ là khao khát muốn xé xác tôi ra thành trăm mảnh mà thôi.

Chà, đành chịu thôi.

"…Heh"

Cuối cùng thì chỉ còn lại một mình trong phòng, tôi mới buông lỏng khóe miệng mỉm cười đầy mãn nguyện.

"Hehehe"

Tôi không thể kìm nản được tiếng cười đang trào ra nữa rồi. Tôi đã nhịn nó lâu lắm rồi đấy.

Nói cho đúng ra, vào thời điểm anh ta nói đó sẽ là một trận đấu kiếm, chiến thắng của tôi đã được đảm bảo rồi.

Dắt mũi cuộc trò chuyện vốn là sở trường của tôi mà. Lần này tôi chỉ cần khiêu khích cái Tên Điện hạ Kiêu ngạo Ngốc nghếch đó là mọi thứ diễn ra đúng như kế hoạch. Từ nãy đến giờ tôi chỉ đang diễn kịch trong trận chiến này thôi.

Đúng vậy, diễn kịch đấy. Tôi không hề buồn bực gì đặc biệt, và cũng chẳng đánh mất bản thân trước những lời khiêu khích của anh ta đâu. Hành động của tôi không hề bị thúc đẩy bởi cái đầu nóng.

Thôi thì giờ cái cục nợ đó đã đi rồi, mấy người hầu liền chu đáo mang mọi sự hiếu khách đến cho tôi. Cứ như thể, sau khi không thể tiếp đãi khách khứa cho đàng hoàng, bây giờ họ đang cố gắng bù đắp nhiều hơn thế. Trà và đồ ngọt gần như được mang lên ngay lập tức, tựa hồ như họ đã chờ sẵn khoảnh khắc này từ lâu.

Tôi buộc phải nếm thử từng món ngon mà họ mang ra. Dù sao thì tôi cũng không thể cư xử bất lịch sự được. Tôi nhấp một ngụm hồng trà mà một người hầu vừa mang lên.

"…Hửm?"

Hương vị và nhiệt độ chạm đến đầu lưỡi, mùi thơm đậm đà xộc vào mũi khiến tôi ngạc nhiên đôi chút. Chất lượng còn ngon hơn cả trà ở nhà nữa.

Chẳng có một chuyện tốt nào kể từ khi tôi đặt chân đến cung điện cả, nhưng thứ này, nó thực sự rất ngon. Thái độ dè dặt của những người hầu thậm chí còn chẳng khoe khoang cũng thật tuyệt vời. Quả đúng là phong thái cung điện, ngay cả chất lượng người hầu của họ cũng đáng ngưỡng mộ.

Tôi ngẫm nghĩ về những chuyện sẽ xảy ra từ bây giờ trở đi, cố gắng giữ cho nụ cười mãn nguyện vì mọi thứ ngon đến bất ngờ không lộ ra trên mặt.

Đúng như Điện hạ Endo đã nói, việc tôi thua trong một trận đấu kiếm tay đôi về thể xác là điều không thể tránh khỏi. Tuy nhiên, một tiểu thư thì vẫn còn những cách khác để chiến đấu trong một cuộc chiến. Chỉ là anh ta vẫn chưa nhận ra điều đó mà thôi. Cổ hủ làm sao, khi mà anh ta thậm chí chẳng có lấy một người bạn chứ đừng nói đến kỹ năng xã hội để nhận ra sai lầm ngớ ngẩn mà mình đang phạm phải. Nhưng tôi hoàn toàn tự tin rằng chiến thắng đã nằm trong tầm tay.

Hãy để tôi diễn giải thế này; nếu đây là một trận đấu kiếm chính thức thì quả thật tôi đã thua mất rồi. Nhưng đây đâu phải là một trận đấu đúng luật lệ đúng không nào?

Điện hạ định giải quyết chuyện này bằng bạo lực đơn thuần. Nói một cách nào đó, đó là một chiến thắng thành thật. Vì rõ ràng là tôi vượt trội hơn về mặt trí tuệ, nên việc thách thức tôi bằng sức mạnh vũ phu của bạo lực lại là một chiến thuật hiệu quả. Tấn công vào điểm yếu của đối thủ là một cách đơn giản để chiến thắng.

Tuy nhiên, trên thế giới này, điểm yếu đôi khi lại có thể trở thành vũ khí của một ai đó.

Đặc biệt là trong một xã hội quý tộc bị ám ảnh bởi danh dự, giống như nơi chúng tôi đang sống. Là một vị thiếu gia được cưng chiều từ bé, Điện hạ, người chẳng biết gì về điều này, đã tự mình bước lên con đường diệt vong. Tất cả những gì tôi cần làm là từ từ chờ đợi sự sụp đổ của Điện hạ mà thôi.

Khi tôi ngả người ra thư giãn và tận hưởng, hành lang bên ngoài bỗng trở nên náo nhiệt.

Có vẻ như có khách đến thăm. Chỉ bằng một cái nhìn giao ước, những người hầu tinh ý liền gởi cho tôi một cái gác đầu thấu hiểu và bắt đầu chuẩn bị đón thêm khách. Sau một lúc thì dường như thời gian yên bình của tôi đã đi đến hồi kết, thế nên tôi đành thưởng thức hương vị của trà và bánh ngọt. Tôi không thể đổ lỗi cho những món ăn ngon vì tội lỗi của chủ nhân chúng được.

"Tiểu thư Christina."

"Hân hạnh mời họ vào."

Cần phải xin phép trước khi có ai đó được phép bước vào phòng, đó là phép lịch sự tối thiểu.

Tôi đã lờ mờ đoán được đó là ai.

Với một cái cúi đầu im lặng, những người hầu mở cửa ra, và bước vào là một quý ông đang thô bạo kéo theo Điện hạ Endo ở đằng sau.

“Xin hãy thứ lỗi cho sự thất lễ này.”

“Igusa! Tên khốn, mày đang l—–ư hừm á!?”

Điện hạ Endo bị cắt ngang trước khi kịp nói hết câu.

Lời nói của cậu ta bị ngắt quãng bởi phần đầu bị ấn xuống bằng vũ lực.

Hừ. Thật khó coi làm sao.

Đáng đời lắm khi phải chịu đựng sự đối xử tàn nhẫn đó, tôi thầm nghĩ.

Bên trong tôi đang vô cùng đắc ý, nhưng bề ngoài vẫn giữ nguyên vẻ mặt lạnh lùng.

“Đây là lần đầu chúng ta gặp mặt, tiểu thư Christina Noir. Ta là giáo viên dạy kiếm thuật của Điện hạ Endo, Tử tước Igusa.”

Mọi sắc bén đều đang rút dần khỏi khuôn mặt của Igusa.

Chẳng mất nhiều công sức để nhìn thấu con người hắn.

Từ những gì tôi có thể phỏng đoán qua tình hình hiện tại, Endo đã ra lệnh cho hắn làm nhân chứng cho trận đấu tay đôi của bọn chúng.

Học trò của hắn dám thách đấu một người phụ nữ, tệ hơn nữa lại là tiểu thư út của một Công tước trong một trận đấu giả định.

Chừng đó cũng đủ khiến hắn ta tái mặt.

“Tử tước Igusa, có vẻ như ông đã biết tôi là ai, chúng ta có cần phải tiến hành các màn giới thiệu cần thiết nữa không?”

Được trang bị chiếc mặt nạ của một tiểu thư quý tộc, tôi mỉm cười niềm nở chào đón Igusa.

Tôi có chút thương hại hắn, nhưng đồng thời cũng phần nào trách cứ sự giáo dục kém cỏi đằng sau sự ngạo mans ngày càng lớn của Endo.

Với tư cách là người chịu trách nhiệm cho việc học tập của Endo, tôi muốn hắn ít nhất phải chịu trách nhiệm cho tình huống này.

“Không, tôi đã nghe danh về tiểu thư Christina tài năng và nổi tiếng từ lâu rồi. …Nhân dịp này có vẻ như Điện hạ đã mất trí, tôi không biết nói gì hơn ngoài việc xin lỗi. Như ngài có thể thấy, điện hạ đang tự kiểm điểm—”

“Này, Igusa. Con nhóc đằng kia là một con lỏ khốn nạn đấy ngươi biết không. Ta đánh cho nó nhừ tử mà không cần kiêng nể gì cũng được, ngươi chẳng phải lo lắng gì sất.”

“Xin ngài hãy im miệng lại, thưa Điện hạ…!”

“Ực!?”

Khuôn mặt của Igusa trông như thể vừa nuốt phải một con bọ khi hắn lại một lần nữa ép đầu của vị Điện hạ-Chắc-Chắn-Không-Hề-Hối-Cải đó cúi gằm xuống.

Thấy Endo thậm chí còn chẳng nhận thức được tình hình hiển nhiên này, hẳn là hắn đã gây ra rất nhiều phiền toái cho người dạy dỗ mình.

Sau khi xác định rằng Igusa không nhìn về phía mình, tôi nhếch mép cười khinh bỉ trước bộ dạng nhục nhã của Endo.

Sao ngươi không mở mắt ra mà nhìn xem, Endo?

Cảnh tượng này ấy à? Đây chính là chiến thắng của ta.

Truyện liên quan

Công Việc Đơn Giản Chỉ Là Chết Dưới Tay Anh Hùng Hoàn thành Nhật Bản

Công Việc Đơn Giản Chỉ Là Chết Dưới Tay Anh Hùng

Cập nhật: 4 ngày trước

Do mưu đồ của thực thể bí ẩn “Ma Thần”, một chàng trai trẻ, Nakajima Ryou, đã được tái sinh ...

375 496
Nếu Như Ở Okehazama Imagawa Đã Thắng ~ Chế Tạo Quốc Gia Không Đốt Cháy Của Tôi, Kẻ Xuyên Không Thời Chiến Quốc ~ Đang ra Nhật Bản

Nếu Như Ở Okehazama Imagawa Đã Thắng ~ Chế Tạo Quốc Gia Không Đốt Cháy Của Tôi, Kẻ Xuyên Không Thời Chiến Quốc ~

Web Novel Tomu Omi
Cập nhật: 1 tuần trước

「Nếu như ở Okehazama, Imagawa Yoshimoto đã đánh bại Oda Nobunaga –」. .

32 223
Nhật Bản là kẻ thù ở dị giớ Đang ra Nhật Bản

Nhật Bản là kẻ thù ở dị giớ

Web Novel Shinonomaru @ Ayaka R15
Cập nhật: 1 tuần trước

Một ngày nọ, Nhật Bản cùng toàn bộ lãnh thổ bị chuyển đến một thế giới khác.. Vệ tinh biến ...

32 226
Tái Tạo Starship! ~Game Thủ Chuyển Sinh Vào Thế Giới Game Sf Muốn Khôi Phục Hình Dáng Lý Tưởng Của Cỗ Máy Yêu Quý Đã Bị Khởi Tạo Lại~ Đang ra Nhật Bản

Tái Tạo Starship! ~Game Thủ Chuyển Sinh Vào Thế Giới Game Sf Muốn Khôi Phục Hình Dáng Lý Tưởng Của Cỗ Máy Yêu Quý Đã Bị Khởi Tạo Lại~

Cập nhật: 1 tuần trước

◇Chàng trai trẻ, Ren, yêu thích thể loại game online SF nơi anh lái tàu vũ trụ và rong ruổi ...

25 381