Chị Tôi Là Nữ Chính, Còn Tôi Là Nữ Phản Diện - Chương 45
[previous_page]
[next_page]
Máu dồn cả lên mặt tôi. Tựa như có một trái tim khác đang đập loạn nhịp trong đầu, khiến dòng máu trong người hoảng loạn. Hỗn loạn hệt như mạch máu, lý trí của tôi lúc này cũng rối tinh rối mù.
“Tớ mừng lắm. Cậu cũng thích tớ đúng không.”
Thích. Từ ấy khiến vai tôi giật nảy lên.
“Cấ… câm miệng! Câ… câm ngay, đồ ngốc!”
“Ngốc!?”
Tôi phản xạ mắng lại, nhưng cổ họng đã chẳng còn thốt nên lời mạch lạc.
Thế này là hỏng rồi. Tôi có thể cảm nhận không chỉ khuôn mặt mà cả vùng cổ của mình cũng đang đỏ bừng lên. Tiếng tim đập thình thịch điên cuồng thật khiến người ta phát bực. Tôi sắp sửa hoảng loạn vì thứ cảm xúc mới mẻ này rồi. Nhưng bình tĩnh lại là điều bất khả thi.
Rốt cuộc đây là gì?
Cảm xúc trong tôi đã thay đổi như thể vừa được tái sinh. Tôi gần như chẳng tài nào bắt nhịp kịp.
Và rồi, gương mặt đang giận dỗi của Charles áp sát ngay trước mặt tôi.
“Chris? Sao cậu lại mắng tớ là ngốc!”
Khuôn mặt ấy ở khoảng cách quá gần.
Nhận thức được cự ly ấy, tôi vội vã quay đi chỗ khác.
Nhưng vô ích thôi. Chúng tôi thậm chí còn đang nắm tay nhau. Cả hai đang khiêu vũ, thân thể hầu như dính chặt vào nhau. Giờ nghĩ lại, tôi còn cảm nhận được hơi thở của cậu ấy phả lên cổ mình. Hơn nữa, đợi đã. Tay tôi đang đổ mồ hôi. Không xong rồi. Charles mà nhận ra thì–
“Ưm!”
“Á!?”
Tôi tung chân đá một cú và hất ngăng cậu ấy xuống đất. Đương nhiên, vì vẫn đang nắm tay nhau nên tôi cũng mất thăng bằng theo. Nhưng đó chính là mục đích của tôi. Khoảng cách giữa hai cơ thể cuối cùng đã bị kéo giãn. Đúng như những gì tôi đã tính toán. Và rồi, cả hai cùng ngã nhào vào bồn hoa giống như một lần từ thuở rất xa xưa.
Charles lập tức lồm cồm bò dậy.
“Cái gì!? Gì thế hả Chris!? Làm tớ giơ cả mình!”
“Câm miệng! Không được. Chịu mất thôi!!”
Khác với Charles đang đứng đó, tôi nằm sấp xuống đất, lấy tay che mặt và đập đập chân thùm thụp.
“Không được cái gì chứ!? Ý cậu là sao, Chris!”
“Người ta có câu nam nữ thụ thụ bất thân khi bước sang tuổi lên bảy kia mà! Ta đây là một tiểu thư! Không thể làm thế được!”
“Tớ chưa từng nghe câu nào như thế cả. Rốt cuộc cậu đang nói cái gì vậy!?”
“Có chứ! Có câu đó hẳn hoi!”
Dẫu sao, đó cũng là tri thức từ kiếp trước của tôi cơ mà!
Tôi không hề nói dối!
Tôi không hề lừa gạt!
Tôi không hề lẫn lộn!
Suy cho cùng, tôi chính là một thiên tài!
“Thật tình đấy, Charles. Cậu không còn gì để nói nữa sao…?”
Tôi cố rặn từng chữ qua kẽ răng trong tư thế nằm sấp che mặt.
Biết không, thực ra là…
Ban đầu tôi chẳng hề nhận ra, nhưng hành động vừa rồi chẳng khác nào một lời tỏ tình cả.
Những chiếc lá và cọng cỏ cọ vào người khiến tôi ngứa ngáy. Nhưng tôi chẳng muốn ngẩng mặt lên chút nào. Lúc này tôi không dám đối mặt với cậu ấy. Thà cứ nằm lì ở tư thế khó chịu này còn hơn.
Ừm, tôi biết chứ, rằng Charles thích tôi. Tôi biết chúng tôi đều dành tình cảm cho đối phương. Tôi biết Charles rất vui vì điều đó.
Nhưng, dẫu là vậy đi nữa.
Chẳng lẽ sau lời tỏ tình của tôi, cậu ấy không còn gì để nói nhiều hơn thế sao?
“Tớ có chứ.”
Thời điểm cất lời chuẩn xác đến mức cứ như thể cậu ấy đọc được suy nghĩ của tôi vậy.
Những từ ngữ thốt ra từ miệng cậu không chút do dự.
“Không phải là không có. Tớ đã chờ đợi khoảnh khắc cậu nói câu đó lâu lắm rồi. Suốt khoảng thời gian qua, trong đầu tớ chỉ nghĩ đến việc làm sao để không thua kém Mishuli thôi.”
Tôi không biết giờ trông mặt mình ra sao. Tôi cũng chẳng biết biểu cảm của mình lúc này thế nào. Tôi chỉ là một kẻ hèn nhát ngã nhào xuống đất rồi trốn tránh. Trái lại, Charles hẳn là người chân thành nhất khi đối diện với tôi. Những lời nói thẳng thắn tiếp theo cứ thế trôi tuột êm ái vào tai tôi.
“Đó là điều hạnh phúc thứ hai cuộc đời tớ, chỉ sau khoảnh khắc lần đầu gặp cậu, Chris.”
À, cái cậu này thật là. Thật tình luôn đấy.
“…Cậu thật thà quá mức rồi đấy.”
Tôi rên rỉ, câu nói chẳng khác nào lời tuyên bố đầu hàng.
Quả nhiên tôi là một kẻ hèn nhát.
Hắn có thể thốt ra điều đó một cách tự nhiên biết bao, còn ta ở đây, lại bị chính trái tim mình giày vò đến mức thảm hại.
Đầu óc ta choáng váng khi lọng cọng đứng dậy. Thật kì lạ. Ta đến đây để tìm kiếm sự thư giãn, nhưng lại mệt mỏi gấp vạn lần lúc bước chân vào nơi này.
“Ta về đây…”
“Nhưng mà…”
Hắn chẳng hề vui vẻ gì với điều đó, nhưng ta không thể tiếp tục thế này được nữa. Ta thậm chí còn chẳng chắc mình có thể hóa trang lại thành một tiểu thư hoàn hảo khi trở về hay không… Dù vậy, nếu cứ ở lại đây thêm chút nữa, ta cảm thấy bản thân sẽ chẳng trụ nổi mất.
“Gì thế, Chris? Cậu lạ lắm đấy, biết không? Lại là hình thái thứ ba của cậu à?”
“Câm miệng đi. Ta đã bảo là ta đi về rồi cơ mà. …À, phải rồi.”
Ta sực nhận ra và quay người lại đối diện với hắn.
“Charles. Ta sẽ phủi sạch mấy thứ bùn đất này giúp ngươi.”
“Ta không bận tâm đâu… Nhưng mà, chúng ta phải làm sao với đống hoa cỏ này đây? Tại cậu cả đấy, nhưng sao ta cứ có cảm giác mình mới là kẻ phải gánh chịu rắc rối nhỉ.”
“Đến lúc đó, hãy cứ im lặng chịu phạt và bảo vệ ta đi.”
“Gì cơ, thế thì bất công quá.”
Cách duy nhất để ta tiếp tục lừa dối bản thân chính là nói ra những lời như vậy.
Ta vô cùng căng thẳng trước những gì sắp làm. Ngay cả khi phủi sạch bụi bẩn trên quần áo hắn, ta cũng chẳng dám nhìn thẳng vào khuôn mặt ấy. Ta vờ như đang hờn dỗi và quay mặt sang hướng khác để tránh né ánh nhìn của hắn.
“Chắc thế là đủ rồi đấy… Giờ ta sẽ chải tóc cho ngươi, nhắm mắt lại đi.”
“Ừ.”
Ta thấy hắn đã ngoan ngoãn nhắm đôi mắt xanh biếc lại, liền khẽ thở dài. Mọi chuyện sẽ dễ dàng hơn biết bao nếu không có đôi mắt thẳng thắn ấy nhìn ngược lại ta. Giờ đây, khi đã bình tâm lại đôi chút, ta ngắm nhìn gương mặt hắn. Bảy tuổi. Đã hai năm trôi qua kể từ lần đầu tiên chúng ta gặp nhau. Hắn đã lớn hơn, nhưng khuôn mặt vẫn phúng phính và đáng yêu. Tuy nhiên, ta chắc chắn rằng sau này hắn sẽ trở thành một trang nam nhi thực thụ. Ta hồi tưởng lại hình bóng tương lai của hắn từ kiếp trước, và có thể nhận ra những nét tương đồng.
Trong chốc lát, ta chẳng làm gì ngoài việc ngắm nhìn hắn.
“Chris?”
“Hả hắt!?”
Một tiếng kêu kỳ lạ phát ra từ cổ họng ta trước âm thanh bất ngờ của Charles.
“Hả?”
“Ta chỉ hơi bất ngờ chút thôi! Vậy, có chuyện gì chứ!?”
“Không! Chờ thêm chút nữa đi!”
Ta không thể nói cho hắn biết rằng bản thân vì quá mê mẩn khuôn mặt này mà quên mất cả việc phải làm. Với chất giọng khản đặc, ta cuống cuồng bảo hắn hãy cứ ngồi yên. Nhìn thấy hắn tiếp tục ngoan ngoãn nhắm nghiền đôi mắt, ta mới kìm lại được nhịp thở của mình.
Đầu tiên, ta phủi sạch những chiếc lá dính trên mái tóc hắn đúng như đã nói. Ta chẳng biết mình đã chạm vào nó bao nhiêu lần rồi, nhưng mái tóc vẫn óng ả và mềm mại như ngày nào.
“Hưm.”
Những điều nhỏ nhặt mà trước đây ta chưa từng để ý nay lại trở thành nguyên nhân khiến ta ngượng ngùng. Thế nhưng, ta không hề ghét cảm giác này. Nó mang lại cảm giác nhột nhạt thật dễ chịu. Sự mềm mại ấy thật thoải mái, hoàn toàn khác biệt với cảm giác khi ta chải tóc cho Mishuli.
Ta chậm rãi vén phần tóc mái của hắn lên. Tầng trán mịn màng giờ đây lộ diện, và một suy nghĩ kỳ lạ chợt xẹt qua tâm trí ta.
Charles vừa nói lúc nãy rằng cậu ấy đã cố gắng hết sức. Vậy thì ta phải khen ngợi cậu ấy mới đúng.
Giống như cách mà Mariwa từng khen ngợi ta, ta cần phải trao cho cậu ấy một phần thưởng. Chỉ vậy thôi. Chẳng có động cơ nào khác đằng sau việc ta chuẩn bị làm cả.
Nhưng… liệu cậu ấy có bận tâm không nhỉ?
Một chút hoang mang thoáng dấy lên trong tim ta, nhưng lý trí đã nhanh chóng gạt phăng đi. Không sao đâu. Chỉ là ta và Charles thôi mà. Cả hai chúng ta đều quý mến nhau. Thế nên chẳng có vấn đề gì cả. …Chắc là vậy!
Ta viện ra những lời biện hộ để rũ bỏ sự tỉnh táo. Rồi ta nhẹ nhàng đặt một nụ hôn lên trán cậu ấy.
Ta đang làm cái quái gì thế này? Sâu thẳm trong đầu, ta cứ ngỡ mình đang quan sát mọi chuyện dưới góc nhìn của một kẻ ngoài cuộc. Nhưng ta không thể dừng lại.
Trong một khoảnh khắc ngắn ngủi, ta bị cuốn vào một cảm giác huyền ảo, và khi đôi môi rời khỏi vầng trán ấy, một tiếng động nhỏ vang lên.
“Ơ.”
“Á!”
Nhận ra Charles đã mở bừng đôi mắt đầy ngỡ ngàng, ta giật nảy mình lùi lại phía sau.
Cậu ấy dường như vẫn chưa rõ thứ vừa áp lên trán mình rốt cuộc là gì. Bàn tay cậu chạm lên vị trí đó trong khi đôi mắt chớp liên hồi.
“…Chris? Vừa rồi–”
“Tạm biệtttt Charles!”
Ta cất lời chào từ biệt rồi cắm cổ chạy thục mạng. Chẳng còn chút phép tắc nào sất. Thật là một thất bại động trời đối với một kẻ vẫn luôn khao khát trở thành một tiểu thư khuê tú.
Ta chóng mặt vì ngượng ngùng. Thế nhưng trái tim ta lại bay bổng trong niềm hạnh phúc. Cơ thể ta đang rạo rực vì phấn khích. Sự cân bằng trong ta hoàn toàn chệch hướng, dòng máu như muốn sôi sùng sục vì quá nhiệt.
Ta đang làm cái quái gì thế này?
Ta biết mình không hề bình thường. Ta mất lý trí đến mức không xứng làm một thiên tài, ta đang để cảm xúc thao túng hoàn toàn.
Thế nhưng, ta không tài nào dừng lại được.
Ngay khi rời khỏi khu vườn, ta ngước nhìn lên bầu trời.
Ánh trăng tròn vẫn đang rực rỡ trên bầu trời đêm, phản chiếu chính tâm hồn ta lúc này.
Cảm xúc trong ta đang dâng trào mãnh liệt, vươn cao vời vợi như vầng trăng tròn không với tới.
Nhưng dẫu vậy, lòng tôi vẫn trọn vẹn theo một cách mà việc bay lượn giữa không trung chẳng tài nào sánh được.
Truyện liên quan
Công Việc Đơn Giản Chỉ Là Chết Dưới Tay Anh Hùng
Do mưu đồ của thực thể bí ẩn “Ma Thần”, một chàng trai trẻ, Nakajima Ryou, đã được tái sinh ...
Nếu Như Ở Okehazama Imagawa Đã Thắng ~ Chế Tạo Quốc Gia Không Đốt Cháy Của Tôi, Kẻ Xuyên Không Thời Chiến Quốc ~
「Nếu như ở Okehazama, Imagawa Yoshimoto đã đánh bại Oda Nobunaga –」. .
Nhật Bản là kẻ thù ở dị giớ
Một ngày nọ, Nhật Bản cùng toàn bộ lãnh thổ bị chuyển đến một thế giới khác.. Vệ tinh biến ...
Tái Tạo Starship! ~Game Thủ Chuyển Sinh Vào Thế Giới Game Sf Muốn Khôi Phục Hình Dáng Lý Tưởng Của Cỗ Máy Yêu Quý Đã Bị Khởi Tạo Lại~
◇Chàng trai trẻ, Ren, yêu thích thể loại game online SF nơi anh lái tàu vũ trụ và rong ruổi ...