Chị Tôi Là Nữ Chính, Còn Tôi Là Nữ Phản Diện - Chương 44
[previous_page]
[next_page]
Thật vui làm sao.
Sự đồng điệu giữa nhịp bước đôi chân em với giai điệu âm nhạc. Hai người nắm tay nhau, chuyển động cùng nhau, hòa làm một khối đồng tâm nhất thể.
Dẫu có đủ ánh sáng, nó chỉ bàng bạc phát ra từ vầng trăng tròn độc nhất. Em khiêu vũ cùng Charles bên những chiếc bóng mảnh mai dưới ánh trăng, khi tiếng nhạc vẳng lên mờ ảo từ sảnh khiêu vũ.
Không có khán giả. Không có những trang hoàng lộng lẫy. Ta từng là Christina Noir, ái nữ của một vị công tước. Ta yêu chuộng sự xa hoa, lời ca tụng và quyền lực. Ta muốn phô bày sự xuất chúng của chính mình trước đám đông người xem. Thế mà, chẳng hiểu sao điệu nhảy này cùng Charles, dẫu không có khán giả hay sân khấu, lại vô cùng vui vẻ. Ta tự hỏi vì sao lòng mình lại cảm thấy viên mãn đến thế bởi điều này.
Dẫu vậy, ta cũng láng mang hồ đồ đoán được phần nào.
"Này, Charles."
"Sao thế, Chris?"
"Chuyện này vui thật đấy."
"Ừ, vui thật."
Charles gật đầu với một cái nảy mình, tâm trạng cậu ấy đang rất tốt. Ta chắc chắn rằng niềm hạnh phúc trong lòng cậu ấy ít nhất cũng ngang bằng với ta. Nghe được điều đó được xác nhận bằng lời nói lại mang đến cho ta thêm một tầng thỏa mãn nữa. Ta cảm thấy ngày càng thỏa mãn hơn từng phút trôi qua, thế nhưng ta lại thấy cơ thể ngày một nhẹ bẫng. Trái tim ta như đang bay bổng khi chúng ta khiêu vũ, ta xoay tròn thân mình.
"Anh tiến bộ nhiều lắm đấy."
"Anh đã cố gắng mà."
Mái tóc vàng mềm mại, trông giống hệt như Mishuli người thương của ta, tung bay trong gió theo từng nhịp chuyển động của cả hai. Ta mỉm cười trước nỗ lực có phần vụng về nhưng lại rất chân thành của cậu ấy trong việc dẫn dắt ta.
Dường như cậu ấy quả thực đã học được những bước nhảy cho việc khiêu vũ trong hai năm qua. Đó là một sự tiến bộ to lớn so với lần đầu tiên. Vào thời điểm ấy, Charles chưa từng khiêu vũ bao giờ, và thế là ta phải dẫn dắt, chuyện đó đã không suôn sẻ cho lắm. Cả hai chúng ta cuối cùng đều ngã lăn ra một cách đầy kịch tính.
Đó là một ký ức trân quý.
Một, hai, ba, chúng ta hòa theo nhịp điệu đồng bộ với tiết tấu. Cậu ấy không phải là một thiên tài như ta, kinh nghiệm của cậu ấy không có, thế nên điệu nhảy của cậu ấy vẫn còn chút ngượng ngùng. Ta thích nắm quyền dẫn dắt trong hầu hết mọi việc, nhưng với khiêu vũ, đó là việc của người đàn ông để dẫn dắt và người phụ nữ để hỗ trợ. Và thế là ta tập trung hỗ trợ Charles khi chúng ta khiêu vũ.
Cũng không tệ.
Lúc nào cũng vậy, và với tất cả mọi người, ta luôn muốn đứng ở vị trí thống trị. Nhưng việc để Charles nắm lấy tay ta và dẫn dắt ta thế này—cũng không tệ chút nào.
"Em tự hỏi tại sao."
"Gì cơ?"
"Hửm? Mmm… Không có gì cả."
"Gì thế chứ?"
Ta lảng tránh câu hỏi, nhưng đôi mắt trông giống hệt như bầu trời buổi sáng ấy lại lộ vẻ bất mãn. Cậu ấy rõ ràng rất ghét việc bị giấu giếm bí mật. Nhưng, ta cũng không hề ghét biểu cảm này từ cậu ấy. Thế nên ta sẽ không nói cho cậu ấy biết đâu.
"Đó là bí mật."
"…Mm. Đôi khi cậu thật là thủ đoạn."
"Phù phù. Đó là quyền của người lớn hơn khi có thể trêu chọc người khác đấy."
Thật vui khi thấy biểu cảm của cậu ấy thay đổi theo cách chẳng mảy may phù hợp với một quý tộc chút nào. Nó càng làm ta thêm phần thỏa mãn.
Có lẽ, ta tự đoán câu trả lời cho câu hỏi cuối cùng của chính mình.
Có lẽ, ta chỉ hạnh phúc trong khoảnh khắc này bởi vì Charles đang ở bên ta. Ta thích nhận được sự chú ý, ta thích được tung hô với những lời ca tụng. Ta có thể quay lại sảnh khiêu vũ lúc này, và khiêu vũ với một kẻ ngốc nào đó để khiến tất cả mọi người phải kinh ngạc trước thiên tài của ta. Nhưng trái tim ta sẽ không cất cánh bay cao như lúc này nếu đó không phải là ở bên Charles.
"Charles. Anh có thích em không?"
"Tất nhiên là có rồi."
Những lời nói chân thật cùng cảm xúc chứa đựng trong đó càng làm cho trái tim ta thêm phần trọn vẹn.
"Anh thích thật đấy chứ."
"Anh thích mà."
Bây giờ đã là tròn hai năm kể từ lần đầu tiên chúng ta gặp nhau. Ta vô cùng hạnh phúc với những lời nói của cậu ấy dẫu cho cậu ấy đã trưởng thành mà vẫn không hề thay đổi.
"Em cũng vậy."
"Cậu cũng thế sao?"
"Vâng, em cũng thế."
Ta đã được lấp đầy, ngập tràn đến tận vành môi, trái tim ta bắt đầu trào dâng cảm xúc.
Không phải là 'khá'.
Cũng chẳng phải là 'hơi'.
Charles, em.
"Em thực sự thích anh."
Cảm xúc của ta đã được hóa thành lời với câu trả lời này. Điều vẫn luôn vướng mắc trong lồng ngực ta kể từ ngày gặp Charles cuối cùng cũng đã rơi tòm xuống tận đáy lòng sau hai năm dài đằng đẵng.
Ra là vậy.
Sau khi thốt nó thành lời, ta mới có thể nhận thức lại từ đầu.
Ta thích Charles.
Nhạy cảm và tự do, và luôn sống thật với trái tim mình.
Nhận ra điều đó hóa ra lại thật dễ dàng. Tôi mến Charles, thế nên tôi rất tận hưởng những giây phút ở bên anh ấy. Đã hai năm kể từ ngày chúng tôi gặp gỡ. Tôi vẫn luôn nghĩ anh là một con người thú vị, nhưng anh đã bước sang một lãnh hạt mới khi tôi ngắm nhìn từ một cự ly gần.
“Thật sao?”
“Thật mà.”
“Anh không nói dối chứ?”
“Anh chưa từng nói dối bao giờ.”
“Ra vậy.”
“Đúng thế.”
Sự kinh ngạc của anh hóa thành một nụ cười, sự dè dặt tan biến. Khoảnh khắc nhìn thấy Charles mỉm cười rạng rỡ đầy hạnh phúc ấy một lần nữa củng cố niềm tin trong tôi.
“Em thực sự rất thích anh.”
Nó khác biệt với người cha ngọt ngào của tôi. Khác biệt với Mariwa nghiêm khắc. Nó cũng chẳng giống với Mishuli, một thiên thần chốn trần gian. Đó là một thứ tình cảm "thích" hoàn toàn khác biệt so với ba người kia. Trong tâm khảm, tôi đã hướng trọn ánh nhìn về phía Charles. Hóa ra đây chính là cảm giác khi cuối cùng cũng thấu hiểu. thứ cảm xúc đã rơi vào tâm hồn tôi cứ thế dần tan chảy và lan tỏa khắp cơ thể.
“Đó là một thứ tình cảm khác với bạn bè đúng không?”
“Đúng vậy.”
“Nó cũng khác với tình cảm gia đình nữa!”
“Phải!”
“Aha! Vậy thì chúng ta giống nhau rồi!”
“Vâng! Chúng ta giống nhau!”
Những lời vui sướng của Charles khiến tôi cũng trở nên phấn khích theo. Những bước nhảy của tôi bắt đầu lớn dần lên cùng với nhịp đập của trái tim.
Thì ra là vậy. Vậy là tôi thực sự thích Charles rồi. Đó không phải tình bạn, cũng chẳng phải tình thân, thứ cảm xúc này không thể diễn tả bằng bất kỳ từ ngữ nào khác. Cảm xúc ấy lan truyền khắp toàn thân tôi qua từng huyết mạch. Tôi chỉ vừa mới nhận ra nó lúc này, và mỗi lần xác nhận điều đó với Charles, trái tim tôi lại càng trở nên chắc chắn hơn. Tựa như một thiên tài thực thụ, tôi đón nhận sự biến đổi của cảm xúc này, từ từ ngấu nghiến nó. Nhưng rồi, đột nhiên, tôi cảm thấy có điều gì đó không ổn.
“Hả?”
“Sao thế em?”
“Hả? Ơ, không, ừm...”
Tôi đã nuốt trọn nó, để nó hòa tan trong tâm hồn mình. Thứ cảm xúc được cội nguồn trái tim mang lại cứ cuộn trào và biến đổi không có dấu hiệu dừng lại. Khi chúng tôi đang khiêu vũ, đôi chân tôi bắt đầu trở nên lúng túng. Và rồi Charles vừa cười vừa hỏi chuyện gì đã xảy ra. Nụ cười của anh vẫn rực rỡ như mọi khi. Anh hạnh phúc cứ như thể một ước nguyện ấp ủ bấy lâu nay cuối cùng đã thành hiện thực.
Thế nhưng, trái tim tôi lại chẳng còn chút sức lực nào để đáp lời. Nó đã hoàn tất quá trình nhận thức ấy, nó đã biến đổi một cách ngoạn mục tựa như một cuộc cách mạng khi xoay tít như cơn lốc xoáy. Đây là thứ gì thế này? Tôi hoàn toàn bối rối. Thứ cảm xúc lan tràn khắp cơ thể đang áp đảo lấy tôi. Một khi đã ý thức được điều đó, cảm xúc trong tôi đã biến đổi thành một thứ không thể đảo ngược trước khi tôi kịp nhận ra. Và nó đã hoàn thiện.
Tôi thích Charles.
Khoảnh khắc cảm giác ấy thấm đẫm vào cơ thể tôi từ đầu đến chân, một trái tim mới chưa từng tồn tại trong tôi cho đến tận bây giờ, đã được đặt vào giữa lồng ngực.
Tình yêu.
Nó đã ra đời.
“Ạch.”
Có âm thanh của thứ cảm xúc nhỏ bé ấy đang lớn dần bên trong tôi. Và rồi khuôn mặt tôi bỗng đỏ bừng lên tựa như vừa có một vụ nổ xảy ra.
Trong khi đó, tại dinh thự nhà Noir.
Mishuli: “…!!”
Hầu gái: “Tiểu thư Mishuli? Có chuyện gì vậy ạ?”
Mishuli: “Phim tình cảm lãng mạn... Ta cảm nhận được làn sóng của phim rom-com rồi!!”
Hầu gái: “Hả?”
Mishuli: “Là Charles... Nhất định là Charles đó rồi...! Ta phải hỏi chị hai khi chị ấy về mới được–”
Hầu gái: (…Tiểu thư lại bắt đầu có những lời nói và hành động kỳ quặc giống hệt Đại tiểu thư rồi–không, thậm chí còn tệ hơn cả chị mình nữa. Phải làm sao đây...)
Truyện liên quan
Công Việc Đơn Giản Chỉ Là Chết Dưới Tay Anh Hùng
Do mưu đồ của thực thể bí ẩn “Ma Thần”, một chàng trai trẻ, Nakajima Ryou, đã được tái sinh ...
Nếu Như Ở Okehazama Imagawa Đã Thắng ~ Chế Tạo Quốc Gia Không Đốt Cháy Của Tôi, Kẻ Xuyên Không Thời Chiến Quốc ~
「Nếu như ở Okehazama, Imagawa Yoshimoto đã đánh bại Oda Nobunaga –」. .
Nhật Bản là kẻ thù ở dị giớ
Một ngày nọ, Nhật Bản cùng toàn bộ lãnh thổ bị chuyển đến một thế giới khác.. Vệ tinh biến ...
Tái Tạo Starship! ~Game Thủ Chuyển Sinh Vào Thế Giới Game Sf Muốn Khôi Phục Hình Dáng Lý Tưởng Của Cỗ Máy Yêu Quý Đã Bị Khởi Tạo Lại~
◇Chàng trai trẻ, Ren, yêu thích thể loại game online SF nơi anh lái tàu vũ trụ và rong ruổi ...