Chị Tôi Là Nữ Chính, Còn Tôi Là Nữ Phản Diện - Chương 1
[previous_page]
[next_page]
Cơ thể ấy dường như chẳng hề nặng nề chút nào. Nhìn một người phụ nữ đang rảo bước trên con đường vắng vẻ, Mariwa vẫn mải suy nghĩ về những điều như thế.
Đó là người phụ nữ đang đi phía trước cô một chút, với đôi mắt xanh biếc và mái tóc vàng óng. Trái ngược với bản thân đang ở độ tuổi giữa đôi mươi, người phụ nữ này hãy còn khá trẻ, một người mà người ta có thể xem là vừa mới chớm bước vào tuổi trưởng thành. Dù đang mặc bộ trang phục giản dị che đi vóc dáng, cô gái ấy vẫn tỏa ra một thứ hào quang ngây thơ đến mức chỉ cần nhìn vào cũng đủ khiến người ta muốn mỉm cười. Chỉ cần ngắm nhìn dáng đi đầy sức sống của cô ấy, người ta cũng có thể nhận ra tâm trạng cô đang vô cùng vui vẻ. Quan sát từ phía sau một cô gái rõ ràng đang phấn chấn tinh thần, Mariwa cảm thấy có chút kỳ lạ.
Chỉ là một quãng đường ngắn ngủi kể từ khi cô gái này bước xuống chiếc xe ngựa của mình để chuyển sang một chiếc xe ngựa khác ở gần đó. Khi cô được đưa ra điều kiện này để có cơ hội trò chuyện với đối phương, Mariwa đã không khỏi bối rối.
Evaria Edward.
Định mệnh là vị công chúa đầu tiên của đất nước này. Vì là phụ nữ, cô không được quyền thừa kế ngai vàng nhưng vẫn vô cùng xông xáo trên chính trường và những quan điểm của cô có sức ảnh hưởng lớn lao đối với người dân. Trong giới thượng lưu, cô được xem là trân quý tựa thỏi vàng nguyên khối, thế nhưng điều kỳ lạ là cô cũng rất biết cách thích nghi với cuộc sống đường phố.
Bình thường Mariwa sẽ chẳng bao giờ chọn cách dây dưa với cô ấy. Nhưng trường phái tư tưởng của Evaria cho rằng giới quý tộc không nên có những đặc quyền riêng biệt. Hệ tư tưởng này chính là điều có thể mang lại lợi ích cho Mariwa. Nếu gia nhập phe phái của Evaria, cô nghĩ rằng mình có thể nói lên suy nghĩ bản thân khi hoàn cảnh cho phép. Đó chính là dục vọng ích kỷ mà cô từng ấp ủ.
“Này, Mariwa.”
“Có chuyện gì vậy thưa Điện hạ?”
Giữa một con đường ít người qua lại, Evaria quay đầu nhìn lại. Việc bị gọi thẳng tên một cách bất ngờ khiến cô có chút ngỡ ngàng nhưng đó không phải là điều vượt quá tầm kiểm soát. Evaria vốn nổi tiếng với cách nói chuyện suồng sã ngay cả trong giới thượng lưu và đó chẳng phải chuyện gì đáng để tròn xoe mắt ngạc nhiên cả.
Một vị tiểu thư quý tộc như thế lại đang chỉ tay về khoảng trống bên cạnh mình hoàn toàn chẳng có ai. Trong vương quốc này chỉ có một số lượng cực kỳ hạn chế những kẻ có thể bước đi sánh vai cùng cô và hiện tại thì đương nhiên chẳng có nhân vật quan trọng nào ở đây cả. Đặc biệt là ở khu phố tồi tàn này, chắc chắn chẳng có ai xứng tầm với vị thế của cô.
“Đừng làm thế chứ, lại đây đi bên cạnh tôi nào. Hiện tại việc đi bên cạnh tôi hoàn toàn miễn phí đấy biết không? Ở trong giới thượng lưu thì việc ở cạnh tôi đương nhiên phải trả một cái giá đắt đỏ, nhưng bây giờ thì chẳng phải chuyện gì cần phải làm quá lên đâu cơ chứ!?”
“Ngài đang đùa đấy à, thưa Điện hạ.”
“Ể~, đừng có lạnh lùng thế chứ. Lúc ngồi xe ngựa một mình tôi buồn chán lắm đấy, nếu bây giờ không có ai đi bên cạnh, tôi sẽ thấy cô đơn lắm đấy~. Làm ơn lại đây đi mà.”
Nghe tiếng Evaria gọi mình lại gần, cô thầm nhíu mày trong lòng.
Tỏ ra thân thiết với người khác và cố gắng kết nối với họ là một trong những chiêu bài cũ rích của cô ta để giăng bẫy lòng người. Thật đáng sợ khi biết rằng cô ta hành xử như một kẻ khờ khạo nhưng vẫn làm những điều đó một cách tự nhiên nhất, hơn hết thảy, Mariwa vốn rất dở trong việc đối phó với kiểu người này.
Tuy nhiên, cô không hề biểu lộ cảm xúc đó ra bên ngoài. Cô đứng nghiêm trang theo một góc nghiêng để không dẫm lên cái bóng của Evaria.
“Kẻ hèn mọn như tôi, tuyệt đối không dám mạo muội đáp lại thỉnh cầu ấy.”
“Sao em cứ phải tỏ ra khách sáo và xa cách với tôi thế làm gì? Thả lỏng ra và thoải mái lên chút đi biết chưa? Dù em có không tuân theo mọi lễ tiết khi nói chuyện với tôi, tôi cũng thấy đó là một điều tốt lành cơ mà? Nào~ biểu cảm của em cứng đờ cả lên rồi kìa Mariwa? Từ giờ trở đi, tôi sẽ biến hai má cứng ngắc của Mariwa thành một cục kẹo dẻo marshmallow mềm mại cho xem~”
Ngay khi Evaria tuyên bố ý định của mình, cô ta bước sát lại gần Mariwa rồi cấu lấy má cô. Không những thế, cô ta còn làm vậy mà không hề nương tay, bóp nắn với một lực vô cùng mạnh mẽ.
“Khi tôi làm thế này, gò má của một người sẽ được kéo lên và họ buộc phải mỉm cười. Nhìn kìa, khuôn mặt của Mariwa đang nở một nụ cười rạng rỡ giống như lúc người ta nói chụp ảnh nào~”
Bầu không khí tôn kính ban nãy tan biến sạch sành sanh và ánh mắt cô trở nên lạnh lùng.
“.....Evaria-sama.”
Bà0. Ánh mắt của Mariwa đáng sợ thật đấy!”
Cô ta buông tay khỏi mặt Mariwa ra rồi hét lên một cách đầy khoa trương, thế nhưng, trái ngược với lời nói, cô ta trông chẳng hề sợ hãi chút nào. Nhận lấy lời đe dọa từ Mariwa mà vẫn giữ được sự bình tĩnh để khúc khích cười trước hoàn cảnh đó. Có lẽ cô ta mới chính là kẻ đáng sợ thực sự chăng? Cô ta có vẻ thuộc tuýp người tận hưởng cuộc sống một cách trọn vẹn nhất, dù có phải đối mặt với cái chết kề cận đi chăng nữa, cô ta vẫn sẽ là một trong số những kẻ cười đến tận giây phút cuối cùng.
“Ahaha. Chỉ làm cho miệng em mỉm cười không thôi thì có vẻ vô ích rồi nhỉ~. Nhưng chắc là không sao đâu. Gương mặt của Mariwa đã trở nên tích cực hơn rất nhiều kể từ nãy đến giờ rồi đấy. Phải thế chứ. Mariwa mà tôi muốn gặp chính là Mariwa này đây.”
“…… Ý ngài là gì?”
“Hừm~? Rốt cuộc thì khi trò chuyện cùng bạn bè, em sẽ muốn được nhìn thấy mặt đối mặt với họ chứ, chẳng phải thế sao? Tôi đã cho người điều tra về Mariwa ngay trước buổi gặp mặt chúng ta rồi, nhưng dù vậy…. Á! Cái đó trông ngon quá đi mất!”
Giữa cuộc trò chuyện, Điện hạ công chúa điện hạ lại bị thu hút sự chú ý bởi một quầy hàng ven đường. Đề tài hoàn toàn chệch hướng sang chuyện đồ ăn thức uống, Mariwa thầm thở phào nhẹ nhõm.
Cô từng nghe kể về tính cách của Evaria qua những lời đồn đại nhưng khi được trải nghiệm tận mắt cô vẫn không thể nào hiểu nổi. Đại đa số giới thượng lưu đều chê bai hành vi của cô ấy và thế nhưng vẫn có một bộ phận tôn sùng cô ta. Đối với Mariwa, đó chỉ là một suy nghĩ ngớ ngẩn, nhưng nếu có lúc nào đó một nhóm quý tộc đứng lên đòi quyền lợi cho người dân, thì nguyên nhân có lẽ chính là vì cô ấy. Vị công chúa này không chỉ đơn thuần là một cô gái trẻ con bình thường thôi đâu nhỉ?
Tuy nhiên, việc nhìn thấy Evaria quá đỗi phấn khích khi mua vài chiếc bánh bao thịt ở quầy hàng lề đường khiến người ta phải suy nghĩ lại về vấn đề này.
Con người này, rốt cuộc có phải thực sự chỉ là một kẻ ngốc không cơ chứ…..?
“Một người phụ nữ quý tộc như Evaria-sama thực sự rất khác thường phải không ạ?”
“Hừm? Tôi không nghĩ mình lại khác thường đến thế đâu.”
Vừa ăn những chiếc bánh bao thịt một cách ngon lành không màng thế sự vừa nhồi nhét đầy miệng, Evaria vẽ nên hình ảnh chuẩn xác của một đứa trẻ ngây thơ.
Dù người ta có thể nói rằng đây là một phần trong lớp mặt nạ ngụy trang của cô giữa những con đường này, nhưng kết quả thực sự có hiệu quả đến thế sao? Vừa nhún nhảy bước đi dọc con đường, cô dường như có một sự quan tâm mãnh liệt đối với những điều thú vị đang diễn ra. Nhìn Evaria cắn ngập chiếc bánh bao thịt, nó khiến cô nghĩ rằng mình bị bắt phải đi cùng chuyến hành trình này chỉ vì những mong muốn bất chợt của một đứa trẻ hư hỏng.
“Tôi lúc nào cũng là một đứa trẻ hư hỏng cho dù ở bất cứ nơi đâu. Tôi cũng giống như bao người bình thường khác, thế nên em có thể đối xử với tôi thoải mái hơn nếu muốn đấy biết không?”
“Chẳng có nơi nào mà Điện hạ lại không phải là công chúa cả. Hơn nữa trong số tất cả các vị công chúa thì Điện hạ lại thuộc một tầng lớp đặc biệt của riêng mình.”
“Fufu~n. Thật là có chút đáng thất vọng đấy, Mariwa.”
Chỉ bằng cách nói chuyện với cô ta theo cách này, sự tôn kính được xây dựng dành cho vị công chúa đang dần bị xé toạc. Cô nghĩ rằng thật bất khả kháng khi một vị quý tộc hoàng gia như cô ta lại không tỏa ra thứ hào quang uy nghiêm quen thuộc xung quanh mình, nhưng có điều gì đó trong cách hành xử của Evaria lại thực sự khiến Mariwa cảm thấy ngứa mắt.
“Đối với hoàng gia chúng ta, lý tưởng nhất là không bỏ sót bất kỳ thế hệ nào cả. Thế nên một người như tôi thực sự rất bình thường đấy chứ!”
Liệu tôi có nên nhắm đến việc bãi bỏ quyền lực áp bức của giới quý tộc trước rồi sau đó nhắm đến việc giải thể hoàng tộc Edward luôn hay không? Sự tôn kính của Mariwa dành cho Evaria đã giảm sút trầm trọng trong khoảng thời gian ngắn ngủi họ ở cạnh nhau và cô đang thực sự tìm kiếm một giải pháp.
“Đây là lần đầu tiên tôi nghe thấy tin tức này đấy, Evaria-sama. Xem ra dòng dõi hoàng tộc Edward vô cùng xuất chúng nhỉ.”
“Đúng là vậy rồi. Cứ tiếp tục phát huy đi, Mariwa.”
Gần như đánh mất toàn bộ sự tôn kính và bỏ xó việc dùng từ ngữ lịch sự, những lời châm chọc của Mariwa được Evaria đón nhận mà chẳng hề mảy may bận tâm. Thậm chí, cô ta còn có vẻ khá vui mừng nữa là đằng khác.
“Đó chính là dòng dõi mà tôi mang đấy. Tổ tiên chúng ta chính là những bậc vương giả đã đặt nền móng dựng nước, và Gric Edward luôn trân trọng tư tưởng về sự tự do. Có lẽ chúng ta chỉ đang thừa kế ý chí của ngài ấy qua từng thế hệ mà thôi?”
“Cố gắng thừa kế hệ tư tưởng của người khai quốc lập quốc là một luồng suy nghĩ vô cùng kỳ lạ......Và, chúng ta có bằng chứng cụ thể nào để chứng minh cho tuyên bố này không?”
“Đó là bởi vì, những kẻ ngốc đã được sinh ra!”
Chính vào ngày hôm nay, vị công chúa đầu tiên của đất nước này đã tuyên bố một cách rõ ràng và táo bạo trước toàn thế giới.
「Nói thế nào nhỉ, xét về mặt hoàng gia thì hầu hết mọi người đều kiềm chế khi nhắc đến họ, thế nên tôi sẽ nói thẳng những suy nghĩ ấy ra hộ họ luôn cho rồi! Sự thật phũ phàng là có rất nhiều kẻ ngốc.」
Nếu tất cả các quý tộc đều có tính cách giống cô ta thì lời tuyên bố ấy có lẽ là sự thật…
「Vấn đề là ở chỗ này, Mariwa… Hoàng gia xuất thân từ thế hệ đầu tiên được dạy dỗ phải kìm nén những kẻ họ căm ghét và nuôi lòng thù hận, chúng ta chỉ là những con người đáng thương hại mà thôi. Tôi cũng là một trong số những con người đó!」
「Ồ trời ạ…..」
「Nhân tiện thì, một nam nhân thuộc dòng dõi trực hệ ngai vàng tự nhiên sẽ cố gắng bảo đảm quyền kế vị của mình thông qua hôn nhân chính trị. Đó có lẽ là lý do tại sao lại có một phong tục như vậy trong đất nước này. Nó chắc là để ngăn chặn một kẻ ngốc nghếch bước lên ngai vàng khi tình hình chuyển biến xấu đi.」
「Tôi vô cùng cảm ơn kẻ đã tạo ra một phong tục như vậy từ tận đáy lòng mình.」
「Vậy sao? Còn tôi, tôi thực sự yêu mến người dân của đất nước này và vì thế tôi chân thành hy vọng rằng chúng ta có thể xóa bỏ những đặc quyền mà giới quý tộc đang nắm giữ. Rốt cuộc thì đất nước này thực sự rất nghèo! Tài chính của chúng ta đang lâm vào cảnh ngặt nghèo! Chúng ta không được phép đánh thuế người giàu và rất nhiều người sẽ bắt bẻ hệ thống cai trị này phải không? Giá như chúng ta có thể đánh thuế tài sản của tầng lớp quý tộc, thì mọi thứ sẽ trở nên thực sự dễ dàng biết bao! Hơn nữa—」
Evaria nói với một giọng điệu phô trương khi bàn về hệ tư tưởng và niềm tin của chính mình, nhưng đột nhiên khóe miệng cô ta cong lên thành một nụ cười đáng sợ.
「— Ngay cả khi nó không thành công, thì chẳng phải việc thử sức ít nhất cũng là điều tốt sao?」
Nghe những lời này khiến sống lưng Mariwa lạnh toát. Nghe những lời lẽ bỡn cợt như vậy thốt ra từ miệng Evaria khiến Mariwa ngẩn người nhìn chằm chằm vào khuôn mặt cô ta, nhưng cô lập tức lấy lại bình tĩnh và khoảnh khắc kỳ lạ đó liền biến mất.
「Ta tự hỏi đấy. Mariwa, tại sao cô lại muốn hợp tác với ta?」
Evaria đã bộc lộ một mặt ghê tởm của bản thân nhưng dù vậy, một người bình thường hầu như không thể nhận ra điều đó qua cách cô ta mỉm cười. Evaria cuối cùng cũng đi thẳng vào vấn đề chính.
Mặc dù những chuyện xảy ra trước đó vẫn canh cánh trong lòng, nhưng thời gian cô có thể dành ra để trò chuyện với Evaria là có hạn. Nếu cô không nói rõ ý định của mình lúc này, cô cũng chẳng thể mong đợi đối phương cởi mở lòng mình được. Đã đến lúc phải thổ lộ suy nghĩ và nói lên tâm tư của bản thân. Ngay khi Mariwa chuẩn bị mở lời thì ánh mắt đang chói lọi nhìn cô bỗng khiến cơ thể cô chết trân tại chỗ.
Đôi mắt màu xanh lam mà Mariwa nhìn thấy thậm chí còn trong trẻo hơn cả mặt hồ, nó có vẻ như có thể thấu suốt vạn vật.
「Aaa, hóa ra là vậy sao?」
Mariwa chần chừ vì áp lực và trước khi cô kịp trả lời câu hỏi, Evaria đã cướp lời.
Chưa một lời nào được thốt lên vậy mà sao cô ta lại có thể thấu hiểu suy nghĩ của mình chứ? Bị Evaria nhìn thấu tâm can, Mariwa lẩm bẩm bằng một giọng trầm thấp.
「Tôi căm ghét điều đó.」
Những lời nói thẳng thắn của cô đã xác nhận rằng Evaria đã đánh trúng hồng tâm.
Đúng như Evaria đã nói, Mariwa, người vừa giành được quyền lên tiếng trong thế giới chính trị, đã tóm gọn tất cả lại bằng một từ đơn giản.
“Tôi căm ghét điều đó”.
「Tuyệt vời làm sao Mariwa, cô căm ghét việc bị phủ nhận phải không?」
Đó hoàn toàn là sự thật và cô chẳng có từ nào khác để diễn tả nó cả.
Cô căm ghét việc bị bảo rằng đó là vì cô là phụ nữ. Bất kể cô có tài năng hay thiên bẩm đến đâu, chỉ vì cô là phụ nữ, phái nam có thể tùy ý phân biệt đối xử và nghiền nát hy vọng của cô. Cô rõ ràng có năng lực hơn bọn họ, thế nhưng chỉ vì cô là phụ nữ mà người ta mặc định rằng cô phải đảm nhận một vai trò thấp hèn hơn. Tại sao chỉ vì là phụ nữ mà cô lại bị coi là kẻ kém cỏi, tại sao họ lại mặc định rằng cô không bao giờ có thể vượt qua bất kỳ người đàn ông nào chứ. Cô căm ghét sự bất công đó nhường nào, cô căm ghét xã hội hiện tại đã tước đoạt quyền lợi của cô biết bao.
Đây chính là lý do cô chọn đến tìm Evaria, người cũng là phụ nữ, để cô có thể thay đổi những định kiến đó đối với phụ nữ và quan trọng hơn là giành được sự công nhận mà cô xứng đáng có được—.
「– Hóa ra đó là động cơ của cô.」
Sau khi thấu suốt trái tim Mariwa, cô ta đột ngột thu hồi ánh mắt khỏi người cô.
「Cô không phải tham gia vào những việc chúng tôi làm nếu cô không muốn, sẽ chẳng sao cả nếu Mariwa thể hiện mặt yếu đuối của mình nhiều hơn một chút, ta biết rằng bây giờ hẳn là cô đang rất vất vả. Ta nghĩ việc thừa nhận mình là phụ nữ và tận dụng điều đó là hoàn hảo. Hãy nuốt bỏ lòng tự trọng đi và bằng cách này cô có thể thu hút sự thương hại từ điểm yếu của một người phụ nữ. Một tiểu thư bình thường sẽ hành xử như vậy, thế nên nếu Mariwa chọn làm điều tương tự, các rắc rối sẽ dễ dàng biến mất thôi.」
「Tôi không muốn thế. Nếu đó là ý nghĩa của việc làm một tiểu thư thì tôi tin rằng nó thật đáng kinh ngạc.」
「Vậy sao?」
Thật đáng sợ.
Đây là suy nghĩ chân thật nhất của cô khi bị Evaria nhìn thấu tâm can. Miệng cô ta cong lên hình chữ へ và cô ta đang cố tỏ ra cứng rắn nhưng chẳng có bất kỳ câu hỏi nào tiếp theo cả. Thay vì tiếp tục truy vấn, Evaria khúc khích cười và mỉm cười.
「Nếu đó mới là Mariwa thật sự, thì điều đó cũng ổn thôi.」
Sau khi đúc kết lại như vậy, Evaria dừng lại. Trước khi cô kịp nhận ra, họ đã đến khúc cua trên con đường nơi cỗ xe ngựa đang đậu. Đây là cỗ xe được sắp xếp để đón Evaria và là điểm đến của chuyến dạo chơi ngắn ngủi qua thị trấn này.
Evaria mượn tay người đánh xe và uyển chuyển bước lên xe ngựa.
「Tạm biệt, Mariwa. Hẹn gặp lại cô lần sau.」
Sau lời từ biệt ngắn ngủi, cỗ xe ngựa bắt đầu chuyển bánh rời đi. Mariwa, người đang đứng tiễn cô, khẽ cắn môi trong sự im lặng.
Mariwa chưa từng bị đánh bại trước đây nhờ vào sự xuất sắc của chính mình. Nếu mọi thứ công bằng và vô tư, cô có đủ lòng tự tôn và sự tự tin để khẳng định rằng bản thân chưa từng thua cuộc bao giờ. Thế nhưng vào khoảnh khắc này, dẫu chỉ là một cuộc trò chuyện ngắn ngủi như vậy, cô lại cảm nhận được một cảm giác thất bại sâu sắc.
Về mặt kỹ năng xã hội và những sự tinh tế cần thiết để làm chủ chúng, Evaria đã áp đảo hoàn toàn Mariwa.
Đây chính là giá trị thực sự của vị tiểu thư được đồn đại là trân quý như vàng ngọc sao?
Thầm thừa nhận thực tế này trong lòng, cô cảm thấy vô cùng nhục nhã.
「……Lần tới tôi sẽ không thua nữa đâu.」
Thề non hẹn biển với bóng lưng đang dần khuất xa trên chiếc xe ngựa, cô quay gót bước đi.
————————————————–
Đó là lần gặp gỡ đầu tiên giữa Evaria và Mariwa.
Vị công chúa tỏa ra bầu không khí ngây thơ nhưng lại ẩn giấu một mảnh vỡ điên cuồng trong tính cách. Kể từ đó trở đi, Evaria đã thao túng Mariwa và lòng tự trọng của cô đã bị tan vỡ không biết bao nhiêu lần. Trong khi đó, hệ tư tưởng của Mariwa dần thay đổi, cô học cách nén lòng tự trọng và chấp nhận thực tế. Thay vì hành động dựa trên sự kiêu hãnh, cô đã có thể nhìn thấu bản chất sự việc và hành động tương ứng để sửa đổi bất kỳ điều gì bất hợp lý. Và mặc dù cô không đạt được mong muốn của riêng mình, câu chuyện bí mật đằng sau đó đã bị chôn vùi vào dĩ vãng. Chẳng còn cần phải bàn về những chuyện như thế này nữa phải không?
Ít nhất thì, lịch sử cá nhân của cô chẳng dính dáng gì đến cô gái trước mặt đang rưng rưng nước mắt vì cay đắng và bất lực cả.
「Gununuu….!」
Nắm chặt quân cờ đen trong tay, Mariwa đắn đo trong chốc lát xem có nên chỉ ra phép tắc chính thống cho cô tiểu thư đang rên rỉ kia không.
Cô bé vẫn chỉ khoảng 10 tuổi và sở hữu mái tóc đen cùng đôi mắt đen. Bề mặt bàn cờ cho thấy rõ ràng bên nào đang chiếm ưu thế tuyệt đối; quân đen đang thắng thế trong khi quân trắng phải hứng chịu một thất bại thảm hại. Đương nhiên người đang điều khiển quân đen là Mariwa. Dù cô bé đang dẫn dắt đội quân trắng đang tìm mọi cách để sinh tồn, nhưng lực lượng tơi tả của cô bé lại hoàn toàn không có lối thoát và ván đấu dường như đã an bài.
Sau một hồi đắn đo suy nghĩ, Chris cúi gằm đầu xuống với vẻ mặt đau khổ.
「Uuu…. Em thua rồi.」
「Vâng.」
Nhận lấy sự nhượng bộ thừa nhận thua cuộc của Christina một cách tự nhiên, cô đứng dậy. Dù Mariwa được thuê làm gia sư riêng, nhưng cô bé mới vừa quá mười tuổi này đã hoàn thành hầu như toàn bộ chương trình học của mình. Đến mức cô bé có thể chơi các trò chơi cờ bàn trong thời gian rảnh rỗi.
Dù Christina nài nỉ xin đấu lại một trận nữa, kết quả hầu như đã rõ mười mươi. Chiến thắng đã bị tước đoạt ngay dưới chân cô bé khi một chiến lược tấn công bất ngờ mà cô bé chưa từng được học được dùng để chống lại cô bé. Rơi vào vũng lầy bế tắc, vị tiểu thư quý tộc chỉ có thể trưng ra bộ mặt đẫm nước mắt như thể vừa bị bắt nạt vậy.
「Nếu ngài không phiền, đã đến gần giờ em phải về nhà rồi.」
Bỏ lại phía sau cô bé vừa nếm mùi thất bại, Mariwa đứng dậy và cúi đầu chào lịch sự.
Cô là gia sư riêng của gia tộc Noir. Ban đầu cô nhận lời thỉnh cầu vì cô có hứng thú với đứa trẻ mà Evaria đã gửi gắm vào phủ công tước.
Thế nhưng, ngay lúc này, sự hứng thú của Mariwa về vấn đề đó đã thay đổi.
「Mariwa!」
Phu nhân người vừa gánh chịu một thất bại cay đắng chắc chắn sẽ trừng mắt đầy căm hận với kẻ vừa đánh bại mình phải không?
「Lần tới… Lần tới em sẽ không thua nữa đâu nhé! Không, có lẽ em vẫn sẽ thua vào lần tới thôi, nhưng nhất định có một ngày em sẽ đánh bại Mariwa!」
「Vậy sao? Nếu thế, tôi rất mong chờ đến lúc đó đấy.」
Mariwa đón nhận tuyên bố đầy nhiệt huyết của Chris và đáp lại cô bé một cách khá hờ hững trước khi chuẩn bị rời đi. Đã hơn năm năm kể từ khi cô bắt đầu làm việc như một gia sư. Chris là một đứa trẻ tomboy và luôn bị cuốn theo cảm xúc, thế nhưng, Mariwa ý thức được sự lớn lên từng ngày của cô bé và không muốn cô bé trở nên tự cao tự đại nên cô mặc định dùng những lời lẽ cay nghiệt hơn và che giấu đi suy nghĩ thật của mình.
Đứa tiểu thư quý tộc nhỏ bé ấy là người mà cô tin tưởng có thể vượt qua quá khứ mà cô chưa từng có thể chiến thắng trong đời mình, cô không muốn Christina giẫm lên những vết xe đổ giống như cô và lại thất bại thêm lần nữa, thế nên với tư cách là giáo viên của con bé, Mariwa đặt kỳ vọng vào Chris nhiều hơn bất kỳ ai khác.
Dĩ nhiên, thực tế là cuộc đời của Chris sẽ cần phải do chính cô bé tự quyết định. Mariwa hoàn toàn tận tụy với vai trò là một người giáo viên và làm tròn bổn phận của mình với sự chân thành, cô chưa bao giờ ép uổng bằng cách đặt những kỳ vọng đó lên Chris và cô cũng chưa từng thể hiện khía cạnh này của mình cho Chris thấy.
Dẫu vậy, vẫn có một điều mà cô hoàn toàn đoan chắc.
Trên chuyến xe ngựa khi cô rời khỏi phủ gia tộc Noir, cô thì thầm một điều gì đó chỉ có mình cô nghe thấy.
「…. Này, Evaria. Sau từng ấy thời gian, xem ra tôi vẫn không thể đánh bại được cậu. Thế nhưng… Chuyện là thế này..」
Cô là kiểu người sẽ tự tay trả đũa sòng phẳng từng chút một, nhưng chỉ trong chốc lát, khao khát vượt trội hơn người khác trong cô đã tiêu tan.
「Đứa bé đó… Tôi đảm bảo rằng con bé sẽ không bị cậu đánh bại đâu.」
Bất kể quyết định mà cô bé đưa ra trong đời là gì, Mariwa vẫn có một niềm tin vững chắc rằng Christina chắc chắn sẽ vượt qua Evaria với tư cách là một quý cô.
Với tư cách là một người thầy, cô tin chắc rằng sự trả thù của mình rồi sẽ có ngày được hoàn thành và xua tan đi mọi hoài nghi, Mariwa nở một nụ cười dịu dàng trên gương mặt.
Truyện liên quan
Công Việc Đơn Giản Chỉ Là Chết Dưới Tay Anh Hùng
Do mưu đồ của thực thể bí ẩn “Ma Thần”, một chàng trai trẻ, Nakajima Ryou, đã được tái sinh ...
Nếu Như Ở Okehazama Imagawa Đã Thắng ~ Chế Tạo Quốc Gia Không Đốt Cháy Của Tôi, Kẻ Xuyên Không Thời Chiến Quốc ~
「Nếu như ở Okehazama, Imagawa Yoshimoto đã đánh bại Oda Nobunaga –」. .
Nhật Bản là kẻ thù ở dị giớ
Một ngày nọ, Nhật Bản cùng toàn bộ lãnh thổ bị chuyển đến một thế giới khác.. Vệ tinh biến ...
Tái Tạo Starship! ~Game Thủ Chuyển Sinh Vào Thế Giới Game Sf Muốn Khôi Phục Hình Dáng Lý Tưởng Của Cỗ Máy Yêu Quý Đã Bị Khởi Tạo Lại~
◇Chàng trai trẻ, Ren, yêu thích thể loại game online SF nơi anh lái tàu vũ trụ và rong ruổi ...