Chị Tôi Là Nữ Chính, Còn Tôi Là Nữ Phản Diện - Chương 42

[previous_page]

[next_page]

Một vầng trăng tròn đang lơ lửng trên bầu trời.

Đó không phải là một hình cầu khuyết vẫn cần thêm một ngày, như cái đêm của nhiều năm trước. Đây là một vầng trăng tròn xứng đáng chiếm trọn vị trí trung tâm trên bầu trời quang đãng, đầy sao ấy.

Khác với mặt trời, ánh sáng bạc, dịu mát của nó mang một vẻ huyền bí nào đó. Đó là thứ ánh sáng thích hợp nhất để chiếu rọi cho một thiên tài như ta.

Và ở đó, ta và Charles ngồi cạnh nhau.

"Hả? Vậy cái kế hoạch tách khỏi chị cậu thực sự hiệu quả á?"

"Đương nhiên là hiệu quả rồi. Đó là kế hoạch của một thiên tài mà. Không thể nào có chuyện thất bại được."

Âm thanh duy nhất có thể nghe thấy trong khu vườn vắng vẻ này là tiếng nhạc rò rỉ ra từ phòng khiêu vũ và cuộc trò chuyện của chúng ta. Chúng ta đang ngồi trên chiếc ghế dài đặt trong vườn, duỗi chân và thong thả trò chuyện.

Trò chuyện trong khu vườn ban đêm mang một thứ bùa mê rất khác so với khi vui đùa trong dinh thự. Tính cả lần đầu tiên vào hai năm trước, năm ngoái và tối nay, tổng cộng đã là ba lần. Nó đã trở thành một thứ truyền thống tự nhiên để chúng ta gặp gỡ và trò chuyện ở đây vào đêm hội vũ. Ngoại trừ dinh thự ra, khu vườn trống trải này thực sự là nơi duy nhất ta có thể trò chuyện với Charles mà không cần phải dè chừng. Ví dụ như nếu ta gặp Charles trong phòng khiêu vũ, ta sẽ tuyệt đối không để lớp cải trang thiếu nữ của mình bị lộ. Và vì thế, có khả năng ta và Charles sẽ lại gặp nhau ở đây vào năm sau; chỉ để trò chuyện.

Thật tao nhã và dễ chịu.

Ta tưởng tượng ra tương lai hầu như đã được định sẵn cho chúng ta, và mỉm cười lặng lẽ.

"Hừm. Tớ không ngờ cậu lại có thể làm được điều đó đấy… Nhưng nếu cậu nói rằng Mariwa thậm chí còn ca ngợi cậu, thì chắc chắn cậu đã làm được thật rồi… Nhưng bằng cách nào cơ chứ?"

"Thật là một câu hỏi ngớ ngẩn. Cậu đừng có mà nghi ngờ ta. Ta đã làm việc chăm chỉ vì điều đó, và cậu phải khen ngợi ta chứ."

Ta trừng mắt nhìn vẻ hoài nghi của Charles đầy trách móc. Vì lợi ích của ta và Mishuli, ta đã lên kế hoạch và thực hiện nó. Mariwa thậm chí còn khen ngợi ta. Đây rõ ràng là một thành tựu không còn chỗ cho sự nghi ngờ, thế mà anh ta lại hành xử như thế này. Charles chẳng mấy tâm chu đáo đến người khác gì cả.

Ta phồng má lên vì bực bội.

Cuộc trò chuyện của chúng ta chỉ xoay quanh lễ hội. Ta kể cho anh ta nghe về việc chúng ta đã lẻn vào thành phố trong trang phục cải trang như thế nào, còn Charles nói về các nhiệm vụ công khai của mình. Và khi chúng ta trò chuyện, chủ đề tự nhiên chuyển đến khoảnh khắc trong buổi diễu hành đó.

"Tớ rất ấn tượng khi cậu có thể tìm thấy tớ giữa đám đông người đó. Cậu thậm chí còn không biết rằng tớ sẽ có mặt ở đó, tớ nghĩ hầu hết mọi người sẽ không thể làm được."

"Ta có thể tìm thấy cậu bất kể cậu ở đâu. Dù sao thì cậu cũng là Chris mà."

"Hô hô."

Ta bật cười trước lời giải thích khó hiểu này.

Chẳng có chút logic nào để củng cố cho nó, thế mà những lời chân thật của Charles lại khiến tim ta đập rộn ràng. Ta không biết tại sao, nhưng nó khiến ta vô cùng hạnh phúc. Đó là một niềm hạnh phúc khác với khi ta ở bên Mishuli, nhưng nó cũng không thể kiềm chế được. Ta đứng dậy, chộp lấy đầu Charles và làm rối tung mái tóc của anh ta.

"Cậu toàn nói những lời nghe lọt tai nhất thôi, Charles!"

[Trừu tượng hoặc nội dung không phù hợp bị lược bỏ để đảm bảo an toàn cho lứa tuổi vị thành niên]

“…Ừm.”

Ta đã khen ngợi anh ta và xoa đầu anh ta như một phần thưởng, nhưng anh ta có vẻ không vui cho lắm. Mishuli rất thích được xoa đầu, nhưng Charles thì khác. Nếu có gì thì anh ta có vẻ không bằng lòng. Chà, anh ta là một con trai mà. Có lẽ anh ta đang ở độ tuổi không thích bị một cô gái khóa đầu trong một tư thế kẹp như vậy.

Nhưng dẫu vậy, chúng ta vẫn là những người bạn tốt. Những chuyện đó chỉ là một dạng đùa nghịch và không cần phải kìm lại. Ta tiếp tục xoa đầu anh ta một lúc trước khi ngồi xuống lần nữa. Ta đang ở trong một tâm trạng cực kỳ phấn chấn.

"Cậu cũng lớn lên nhiều rồi đấy, Charles."

"Ý cậu là sao?"

"Hừm? Không có gì đâu."

Anh ta nhìn ta đầy nghi ngờ, nhưng ta gạt phăng đi trong lúc ngânừ nga một giai điệu. Số dư hạnh phúc của ta vẫn chưa hề cạn kiệt chút nào, vẫn còn rất nhiều trong ngực ta đây.

"Lớn lên… Nhân tiện thì, Chris, cậu có vẻ cao hơn rất nhiều ở buổi diễu hành. Cậu lớn lên bằng cách nào thế? Đó là hình thái thứ ba của cậu à?"

"Vậy, ta lớn lên khi chuyển sang hình thái thứ ba sao…?"

Rốt cuộc anh ta nghĩ ta là cái gì chứ? Anh ta từ vẻ mặt khá bất mãn bỗng chuyển sang phấn khích đột ngột. Đôi mắt anh ta sáng ngời vẻ kỳ vọng lúc này. Ta cười khổ trước mặt khía cạnh trẻ con này.

"Thật không may, điều đó sai bét. Ta thậm chí còn chưa nhận được hình thái thứ ba của mình cơ."

"Thật á?"

"Thật."

"Thế à…"

Vai anh ta rũ xuống vì thất vọng tràn trề, nhưngớ những lời nhảm nhí về các hình thái này vốn dĩ là thứ ta đã thốt ra mà không suy nghĩ. Ta không phải là ma vương gì cả, ta thậm chí còn chưa nghĩ vượt qua cả hình thái thứ hai của mình nữa.

"Thôi, gác hình thái thứ ba của ta sang một bên đi. Thực ra là ta đã cưỡi trên vai một người nào đó."

"Hả?"

Đôi mắt Charles chớp chớp ngạc nhiên.

"Ừm?"

Tại sao cơ chứ, anh ta lại ngạc nhiên trước một chuyện tầm thường như cưỡi trên vai ai đó để tăng thêm một chút chiều cao nhỉ? Nếu có gì thì việc anh ta ngạc nhiên mới là điều kỳ lạ đối với ta, và ta nghiêng đầu đầy bối rối.

Chắc là anh ta không hiểu ý nghĩa của những từ đó rồi. Thật là kỳ lạ nhất, nhưng có lẽ không phải là không thể xảy ra nếu xét đến hoàn cảnh giáo dục của Charles. Ngay khi ta đang định ân cần giải thích cho anh ta hiểu cưỡi vai người khác có nghĩa là gì, Charles lại bắt đầu cử động.

"Cưỡi, vai….à, àà… Ta hiểu rồi. Cậu đã cưỡi trên vai Mishuli phải không. Hay đó là cô Mariwa? Vậy thì tớ hiểu rồi…"

"Ahaha, cậu đang nói gì thế, Charles?"

Ta không thể kìm được mà bật cười trước những phỏng đoán vô vọng của anh ta.

Chà, thực ra thì ta có làm thế với Mishuli thật. Nhưng đó là sau buổi diễu hành. Và ta mới là người cõng cô ấy. Mishuli sẽ bị bẹp dí mất nếu ta cưỡi lên trên người cô ấy. Và không có chuyện Mariwa chịu cho ta cưỡi một cách chăm chỉ đâu. Chắc chắn là anh ta phải biết những sự thật hiển nhiên đó chứ? Tại sao anh ta lại còn đi hỏi cơ chứ?

Charles đang mỉm cười như thể đang cố gắng tuyệt vọng để lừa bịp ai đó, và thế là ta đã đính chính lại cho anh ta.

"Cậu biết đấy, ta đã nói với cậu là ta đã xem buổi diễu hành với một nam sinh thường dân tên là Leon, người cùng tuổi. Vì đó là cách thuận tiện nhất, nên lần đó ta đã để cậu ấy cõng ta trên vai."

“Hả?”

Nụ cười của Charles cứng đờ.

Truyện liên quan

Công Việc Đơn Giản Chỉ Là Chết Dưới Tay Anh Hùng Hoàn thành Nhật Bản

Công Việc Đơn Giản Chỉ Là Chết Dưới Tay Anh Hùng

Cập nhật: 4 ngày trước

Do mưu đồ của thực thể bí ẩn “Ma Thần”, một chàng trai trẻ, Nakajima Ryou, đã được tái sinh ...

375 496
Nếu Như Ở Okehazama Imagawa Đã Thắng ~ Chế Tạo Quốc Gia Không Đốt Cháy Của Tôi, Kẻ Xuyên Không Thời Chiến Quốc ~ Đang ra Nhật Bản

Nếu Như Ở Okehazama Imagawa Đã Thắng ~ Chế Tạo Quốc Gia Không Đốt Cháy Của Tôi, Kẻ Xuyên Không Thời Chiến Quốc ~

Web Novel Tomu Omi
Cập nhật: 1 tuần trước

「Nếu như ở Okehazama, Imagawa Yoshimoto đã đánh bại Oda Nobunaga –」. .

32 223
Nhật Bản là kẻ thù ở dị giớ Đang ra Nhật Bản

Nhật Bản là kẻ thù ở dị giớ

Web Novel Shinonomaru @ Ayaka R15
Cập nhật: 1 tuần trước

Một ngày nọ, Nhật Bản cùng toàn bộ lãnh thổ bị chuyển đến một thế giới khác.. Vệ tinh biến ...

32 226
Tái Tạo Starship! ~Game Thủ Chuyển Sinh Vào Thế Giới Game Sf Muốn Khôi Phục Hình Dáng Lý Tưởng Của Cỗ Máy Yêu Quý Đã Bị Khởi Tạo Lại~ Đang ra Nhật Bản

Tái Tạo Starship! ~Game Thủ Chuyển Sinh Vào Thế Giới Game Sf Muốn Khôi Phục Hình Dáng Lý Tưởng Của Cỗ Máy Yêu Quý Đã Bị Khởi Tạo Lại~

Cập nhật: 1 tuần trước

◇Chàng trai trẻ, Ren, yêu thích thể loại game online SF nơi anh lái tàu vũ trụ và rong ruổi ...

25 381