Chị Tôi Là Nữ Chính, Còn Tôi Là Nữ Phản Diện - Chương 50

[previous_page]

[next_page]

Dạo này bản thân tôi thực sự chẳng tài nào hiểu nổi nữa.

Hôm nọ tôi đã hủy hẹn với Charles, chủ yếu là vì cảm thấy không khỏe, nhưng ngoài điều đó ra, tôi cũng dễ bị bực dọc bởi những chuyện vụn vặt.

Lấy các gia nhân làm ví dụ chẳng hạn. Phần lớn họ vẫn làm tròn bổn phận như mọi khi, nhưng có lẽ vì mất đi cơ hội được gặp Oxe, cô hầu gái ấy dạo nàyâm thầm tỏ thái độ lạnh lùng hơn hẳn. Mỗi khi tôi cố bắt chuyện, giọng điệu cô ta lại đanh lại đầy vẻ nghiêm nghị. Nếu tôi cứ tiếp tục đôi co, sự bực bội lại trào dâng trong tôi, khiến tôi chỉ muốn thầm nghĩ, mau kết hôn quách đi cho rồi! Tôi suýt thì buông lời chì chiết và bản thân rất ghét điều đó, thế nên rốt cuộc tôi chỉ đành bảo cô ấy hãy để mặc tôi yên.

Và cả Cha nữa chứ. Tôi đâm ra cực kỳ cáu kỉnh với ông mà chẳng vì một lý do quái quỷ gì hết. Thậm chí tôi còn chẳng muốn nhìn mặt ông nữa là. Đúng vậy đấy. Ngay cả trong bữa ăn, tôi cũng có xu hướng tránh né việc dùng bữa cùng ông.

Tôi chẳng thể làm theo ý mình trong bất cứ chuyện gì, và những điều tồi cứ thế ngáng đường tôi hết lần này đến lần khác. Những thứ duy nhất chắc chắn trong cuộc đời tôi lúc này chỉ có sự đáng yêu của Michelie và tính nghiêm khắc của Mariwa. Mọi thứ khác tôi chỉ có thể nhìn ngắm với sự hoang mang bất định.

Có lẽ nguyên nhân của tất cả những chuyện này có liên quan đến guồng quay tâm lý từ thời thiếu nữ của kiếp trước.

"Thực ra, tôi đã suy nghĩ về chuyện này suốt một thời gian dài rồi đấy."

Tôi cất lời than thở với cô bạn thân, người đang mang vẻ mặt vô cùng phiền muộn.

"Cậu lại thoái hóa đi theo từng năm đấy à?"

"Tớ không có."

Tôi dứt khoát phủ nhận lời chỉ trích vô căn cứ ấy khi cô ấy nhìn tôi bằng đôi mắt màu nâu đỏ lạnh lùng, tôn lên mái tóc màu nâu hạt dẻ suôn mượt. Là một thiên tài, tôi vẫn luôn không ngừng tiến hóa và sẽ chẳng bao giờ thoái hóa cả, bởi trong tôi lúc nào cũng tràn ngập sự tò mò cùng khát khao vươn lên hoàn thiện.

"Vậy sao. Thế chắc là do tớ tưởng tượng ra chuyện cậu từng hơi thông minh hơn tớ một chút vào lần đầu chúng ta gặp mặt rồi. Tớ hi vọng điều này sẽ giúp cậu thấu hiểu cho lập trường của tớ khi tớ bày tỏ những nỗi niềm thơ thẩn của riêng mình, nhưng mà cậu có thực sự chắc chắn là mình không bị sa sút trí tuệ đi không? Hay là cậu đã nuôi dưỡng những hạt giống được gieo mầm trong bộ não đó, để rồi giờ đây chứng kiến chúng đơm hoa kết trái thành cả một khu vườn rồi hả?"

"Câm miệng đi. Tớ không muốn nghe mấy lời đó thốt ra từ cái đứa sống khép kín như cậu đâu."

Tôi cãi lại, cảm thấy bị xúc tổn trước thói quen phun ra những lời cay độc không kiêng nể gì của bạn thân. Trước đây tôi có thể dễ dàng phớt lờ những lời đó, nhưng việc bản thân nhận thức rõ phản ứng hiện tại lại khiến tôi giật mình thảng thốt.

"Ư, khốn kiếp…… Cái gì thế này? Có phải một ai đó ở xó xỉnh nào đang ghen tị với sự xuất chúng của tớ nên mới bỏ bùa chú lên người tớ không……?!"

"Không đời nào."

Surfania liếc nhìn tôi bằng ánh mắt lạnh lùng trong lúc tôi rũ rượi cúi gằm đầu.

Cô bạn thân của tôi chẳng thay đổi là bao trong suốt hai năm qua. Trông cô ấy trưởng thành và ra dáng điềm tĩnh hơn, nhưng vẫn giữ nguyên sự thờ ơ lạnh nhạt với xã hội hệt như một kẻ ở ẩn. Dạo gần đây, cô ấy toàn thốt ra mấy câu kiểu như "Tớ muốn sống độc thân và viết tiểu thuyết để kiếm sống." Đúng là một lối suy nghĩ cùng đường. Dựa theo ký ức từ kiếp trước của tôi, việc một nàng công chúa sống đời độc thân và viết tiểu thuyết không hẳn là bất khả thi, nhưng thú thật là tôi chẳng khuyến khích chút nào. Tôi chỉ muốn bảo Surfania hãy học tập các chị gái của mình và trở thành một tiểu thư khuê nữ thực thụ đi.

"Gác lại chuyện những loại hoa quái quỷ nào đang nở trong đầu cậu lúc này đi…… Ý cậu là cậu muốn làm gì đó với cái tật không dám sống thật với cảm xúc của chính mình chứ gì."

Đó là một cách giải thích cực kỳ đơn giản hóa, nhưng xét tổng thể thì hoàn toàn chính xác.

Tôi gật đầu xác nhận, và Surfania mỉm cười đầy vẻ thích thú.

"Chà, tớ hiểu cảm xúc của cậu về vấn đề này đấy. Suy cho cùng, chính cậu đã bỏ chạy khỏi cuộc gặp mặt với Điện hạ Charles cơ mà."

"T-Tớ đâu có bỏ chạy!"

Tôi đứng phắt dậy với một lực mạnh đến mức làm lật ngửa cả chiếc ghế đang ngồi, rồi dồn ép Surfania.

"Tớ không hề bỏ chạy hay làm gì tương tự thế cả. Thực chất, tớ hoàn toàn bình thản khi nghĩ đến chuyện gặp Charles, thế nên chẳng có lý do gì mà tớ phải chạy trốn hết. Hôm qua tớ chỉ bị sốm nhẹ một chút thôi, thế thôi nhé!"

Ý tôi là tôi hoàn toàn không hề trốn chạy. Tôi chỉ đang cố tránh—…… không phải. Đơn giản là tôi không thể gặp mặt Charles vì những hoàn cảnh bất khả kháng thôi. Chưa có một lần nào tôi chủ động chạy trốn cả.

"Cậu không thể thuyết phục nổi ai với cái khuôn mặt đỏ lựng cùng thái độ ngoan cố không chịu đối diện với chính mình ấy đâu…… hihihi. Thôi được rồi, cậu cũng mang lại cho tớ chút ít giải trí đấy. Tớ sẽ không đào sâu thêm nữa."

Tôi có thể thoáng thấy sự thỏa mãn ánh lên trong đôi mắt của Surfania. Đó là nét đổi mới duy nhất đôi khi xuất hiện ở cô ấy trong suốt hai năm qua. Cô ấy chống cằm bằng những ngón tay để trầm ngâm suy nghĩ mà chẳng thèm để ý mấy đến tôi nữa.

"Nhưng mà, bùa chú hử…… ừm, đúng rồi đấy. Tớ có một cuốn cẩm nang dành cho cậu đây, Chris."

"Ồ."

Tôi quay lại chỗ ngồi của mình với ý nghĩ rằng cô ấy đã có sẵn một kế hoạch, nhưng rồi cảm giác quen thuộc chợt ùa về khi tôi thấy cô ấy rút một cuốn sách từ trên kệ ra. Tôi nhớ rất rõ ràng là cô ấy từng làm thế này một lần trước đây rồi. Trí nhớ của một thiên tài như tôi chưa bao giờ có chỗ sai sót.

"Cậu lầm to rồi nếu nghĩ rằng tớ sẽ bị lừa thêm lần nữa đấy, Surfania."

Đó là một ký ức nhục nhã và không thể nào quên về một hoàn cảnh tương tự hồi hai năm trước. Tôi, Christina Noir, ái nữ của Công tước, đã có lần đầu hàng trước sự cám dỗ để rồi phải quỳ gối trước một quý tộc có tước vị thấp hơn. Đó là một góc quá khứ mà tôi chỉ muốn xóa sạch.

Thực ra, sau sự kiện đó còn có một chuyện khác xảy ra mang tính hủy diệt danh tiếng của tôi hơn nhiều. Surfania đã lừa tôi rằng những cuốn tiểu thuyết giải trí thực chất có thể dùng làm sách hướng dẫn hẹn hò. Tôi đã đọc nó một cách vô cùng nghiêm túc, thậm chí còn bắt chước hành động của nhân vật chính trong đó. Tôi tập tành nhập vai nhân vật ngay trước mặt Surfania, và khi đã diễn xuất mượt mà hơn, tôi liền làm y hệt vậy ngay trước mặt Charles.

Đúng vậy đấy.

Tôi thực sự đã làm thế.

Tôi sẽ tránh đi sâu vào chi tiết vì đơn giản là tôi chẳng muốn nhớ lại nó chút nào, nhưng có lẽ đó được coi là "lịch sử đen tối" trong kiếp trước của tôi. Chắc lúc đó tôi đã nghĩ rằng mọi chuyện rồi sẽ suôn sẻ. Chỉ cần nhớ lại thôi là tôi đã muốn ngất lịm vì đau khổ rồi. Nếu có điều gì gọi là cứu rỗi, thì đó chính là việc được nhìn thấy khuôn mặt vui vẻ của Michelie. Kể từ dạo đó, cảm giác ngượng ngùng mỗi khi giáp mặt Charles cứ thế tăng lên cho đến tận bây giờ, khiến tôi đâm ra tránh né…… ý tớ là, tôi chẳng có cơ may nào để gặp mặt anh ấy cả.

Surfania chính là cội nguồn gây ra Hai Vụ Việc Xấu Hổ đó, thế nên dĩ nhiên là tôi phải giăng cao sự cảnh giác đối với cô ấy rồi.

"Trời ạ, thật bất lịch sự làm sao. Tớ có làm chuyện lừa gạt gì cậu đâu. Cứ nhìn tiêu đề đi đã."

"Tiêu đề á? Lần này lại là cái gì đây…… này."

Tôi vừa cẩn trọng đề phòng vừa cầm lấy cuốn sách từ tay Surfania. Tôi nhận ra ngay lập tức rằng đây là thứ mà tôi có thể đọc ngấu nghiến ngay lập tức. Thực chất, không chỉ riêng tôi mà hầu như bất kỳ ai biết chữ ở vương quốc này cũng đều đã từng đọc qua ít nhất một lần rồi.

"Một câu chuyện cổ tích ư?"

"Đúng thế."

Đó là một cuốn sách tranh được viết ra nhằm giúp trẻ em ghi nhớ từ vựng. Để dẫn dắt chúng đến với tri thức biết chữ.

Tôi tự hỏi tại sao cô ấy lại đưa thứ này cho mình cơ chứ. Rất có thể cô ấy đang định chơi khăm tôi, nhưng tôi chẳng thể nào dò ra nổi dụng ý thực sự của cô ấy.

"Cậu muốn tôi phải làm gì với cuốn sách tranh này?"

"Đừng có căng thẳng quá thế chứ. Chắc cậu cũng biết cốt truyện kể về một nàng công chúa bị nguyền rủa nhận được nụ hôn từ hoàng tử, rồi sống hạnh phúc bên anh ấy mãi mãi về sau rồi nhỉ."

"Tớ biết chứ."

Tôi đọc cái này lúc còn là một đứa trẻ tập đi, nhưng tôi vẫn nhớ rõ mọi chi tiết vì tôi là một thiên tài.

“Không chỉ đất nước chúng ta có chuyện này. Còn có những câu chuyện cổ tích với cốt truyện tương tự trên khắp thế giới. Phá bỏ lời nguyền bằng nụ hôn là một trong những motif phổ biến toàn cầu.”

“……Vậy ý cậu là gì?”

Tôi đọc thấu suy nghĩ của Surfania ngay khoảnh khắc đó. Đây chính là sự khác biệt giữa kẻ phàm phu và một thiên tài.

Nhìn chằm chằm vào cô ấy, tôi cảm nhận được dụng ý thực sự đằng sau lớp vỏ bọc hướng dẫn rẻ tiền và nông cạn ấy. Surfania nghĩ rằng mình đang nắm thế thượng phong và gật đầu.

“Ý tôi là cậu giống như một nàng công chúa bị nguyền rủa, và mọi chuyện sẽ được giải quyết miễn là cậu trao nụ hôn cho Điện hạ Charles…… Khoan đã, Chris. Cậu bị cái quái gì nhập thế, sao lại áp lòng bàn tay vào thái dương tôi thế này? Đừng có bảo là cậu định dùng bạo lực để ép tôi phải khuất phục ối ối ối ối ối!”

Nghe cô ấy thốt ra những lời lạc quan đến vậy khiến tôi không ngần ngại sử dụng Kỹ Thuật Xoa Thái Dương của Mariwa. Khác với tôi, kẻ bị Mariwa giẫm đạp mỗi ngày, Surfania xét cho cùng vẫn là một tiểu thư khuê nữ được nuông chiều. Cô ấy thiếu khả năng chịu đau, và bắt đầu la hét ngay lập tức.

“Này, Surfania. Cậu thực sự nghĩ rằng tôi ngây thơ ngu ngốc đến mức để bị kích động bởi lời nói của cậu sao? Cậu thực sự nghĩ thế à, hửm?”

“Nhưng cậu thực sự đã làm tôi rất vui khi coi những gì tôi nói là thật và đóng vai nhân vật trong cuốn tiểu thuyết đó vào hai năm trước— á?! Chr- Chris… đúng là tôi chỉ đùa dai thôi nên xin h- ÁI ÁI ÁI ÁI ÁI!”

Surfania cuối cùng cũng chân thành xin lỗi trong nước mắt, nhưng chừng đó vẫn chưa đủ để hòa vốn sau suốt hai năm qua.

Cuối cùng tôi cũng buông tay khỏi đầu Surfania, nở một nụ cười rạng rỡ.

“Tôi đã nhìn thấu cái bẫy y hệt cái bẫy mà tôi từng mắc phải hai năm trước. Điều này có nghĩa là tôi đang tiến hóa như một thiên tài bằng cách tận dụng kinh nghiệm của mình. Biết được điều đó khiến tôi cảm thấy rất tuyệt ngày hôm nay.”

“C-cậu nói đúng. Cậu là thiên tài, Chris. Thế nên hãy coi đó là phần thưởng của cậu và đi—”

“Đúng vậy. Tôi là thiên tài. Giờ thì, Surfania. Bây giờ chúng ta đã cùng chung một tần số…… Hãy chuẩn bị tinh thần cho Kỹ Thuật Xoa Thái Dương của tôi đi.”

“Á!”

Biết được cảm giác đau đớn là gì, Surfania co rúm lại vì sợ hãi.

Tôi không có ý định để cô ấy trốn thoát. Tôi thu hẹp khoảng cách với mỗi bước chân cô ấy lùi lại.

“T-tôi xin lỗi. Thế là đủ rồi. Tôi đã sai rồi…… nên đừng hành hạ tôi nữa chứ!”

“Surfania, tôi hiểu nỗi đau của cậu rất rõ. Phải, tôi cũng chẳng thích bị đau đâu. Yup, tôi hiểu nó rõ đến mức sẽ chẳng bao giờ dùng roi quất ngựa đâu. Nhưng tôi muốn đưa ra cho cậu một lời khuyên với tư cách là một người bạn thân.”

Khi Surfania đang lắc đầu trong tuyệt vọng, tôi mỉm cười dịu dàng và đặt tay lên hai bên đầu cô ấy.

Lần này tôi nắm chặt hai tay thành đấm, đặt phần cứng nhất của các khớp ngón tay hơi nhô lên thái dương cô ấy, ngăn đầu cô ấy cử động.

Sau đó, tôi xoay cổ tay trong lúc cất lời.

“Hãy thấu hiểu nỗi đau của những người xung quanh cậu.”

“—T!!!”

Trong phòng ngủ của cô con gái thứ ba thuộc gia tộc Calibrachoa.

Tại một nơi chỉ giới hạn cho một số quý tộc và gia nhân trong nhà, một tiếng thét đau đớn vang lên sắc lẹm.

Truyện liên quan

Công Việc Đơn Giản Chỉ Là Chết Dưới Tay Anh Hùng Hoàn thành Nhật Bản

Công Việc Đơn Giản Chỉ Là Chết Dưới Tay Anh Hùng

Cập nhật: 4 ngày trước

Do mưu đồ của thực thể bí ẩn “Ma Thần”, một chàng trai trẻ, Nakajima Ryou, đã được tái sinh ...

375 496
Nếu Như Ở Okehazama Imagawa Đã Thắng ~ Chế Tạo Quốc Gia Không Đốt Cháy Của Tôi, Kẻ Xuyên Không Thời Chiến Quốc ~ Đang ra Nhật Bản

Nếu Như Ở Okehazama Imagawa Đã Thắng ~ Chế Tạo Quốc Gia Không Đốt Cháy Của Tôi, Kẻ Xuyên Không Thời Chiến Quốc ~

Web Novel Tomu Omi
Cập nhật: 1 tuần trước

「Nếu như ở Okehazama, Imagawa Yoshimoto đã đánh bại Oda Nobunaga –」. .

32 223
Nhật Bản là kẻ thù ở dị giớ Đang ra Nhật Bản

Nhật Bản là kẻ thù ở dị giớ

Web Novel Shinonomaru @ Ayaka R15
Cập nhật: 1 tuần trước

Một ngày nọ, Nhật Bản cùng toàn bộ lãnh thổ bị chuyển đến một thế giới khác.. Vệ tinh biến ...

32 226
Tái Tạo Starship! ~Game Thủ Chuyển Sinh Vào Thế Giới Game Sf Muốn Khôi Phục Hình Dáng Lý Tưởng Của Cỗ Máy Yêu Quý Đã Bị Khởi Tạo Lại~ Đang ra Nhật Bản

Tái Tạo Starship! ~Game Thủ Chuyển Sinh Vào Thế Giới Game Sf Muốn Khôi Phục Hình Dáng Lý Tưởng Của Cỗ Máy Yêu Quý Đã Bị Khởi Tạo Lại~

Cập nhật: 1 tuần trước

◇Chàng trai trẻ, Ren, yêu thích thể loại game online SF nơi anh lái tàu vũ trụ và rong ruổi ...

25 381