Chị Tôi Là Nữ Chính, Còn Tôi Là Nữ Phản Diện - Chương 54

[previous_page]

[next_page]

Không phải là tâm trạng của tôi khá lên sau khi bắt nạt Surfania.

Lý do tôi bắt nạt con bé là vì nó cứ tỏ ra ngứa mắt, chỉ có thế thôi. Chẳng có liên quan gì đến những cảm xúc tôi đã kìm nén từ vụ Charles mà bùng nổ lên cùng một lúc cả. Đó là lý do tại sao dù tôi có làm cho Surfania la hét và khóc lóc thì nó cũng không xóa đi được những cảm xúc u ám này.

Dù vậy, xu hướng dạo gần đây của tôi là cứ hễ một tí là lại nổi khùng lên với Surfania thì cũng chẳng hay ho gì cho cam. Tất nhiên, phần lớn thời gian là do con bé khơi mào trước. Nhưng cho dù đó hầu hết là hành vi tự vệ chính đáng đi nữa, tôi vẫn không thể nói rằng hành động của mình là thích hợp được.

Khi tôi bỏ chạy khỏi việc đối mặt với Charles tại bữa tiệc, tôi chỉ làm cho tình hình thêm phức tạp. Thêm vào đó là việc nổi giận với Surfania và tôi gần như... Dù tôi biết rằng để giải quyết mọi chuyện, tất cả những gì tôi cần làm là đến gặp Charles, nhưng tạm thời tôi cứ trì hoãn nó mãi. Phải. Cứ để việc đó tính sau vậy.

Trì hoãn việc gặp Charles sang ngày khác, hiện tại tôi đi xin lỗi Michelie.

“Đâu phải chuyện chị lớn cần phải lo lắng đâu cơ chứ?” Mặc dù bằng việc bỏ chạy, tôi đã đùn đẩy mọi thứ lên người con bé, nhưng đứa em gái nhỏ của tôi trông chẳng hề nao núng chút nào.

“Trái lại, việc chị dựa dẫm vào em lúc đó còn làm em vui nữa là khác. Nhờ vậy mà em hiểu ra rằng ngay cả mình cũng có thể hữu ích với chị. Thế nên từ giờ trở đi xin hãy dựa dẫm vào em nhiều hơn nữa nhé!”

“Michelie…!”

Với tâm trạng tốt hiển hiện trên khuôn mặt đang cười, rõ ràng là mọi chuyện với em gái tôi đã được giải quyết ổn thỏa. Con bé dễ thương đến mức tôi không thể cưỡng lại khao khổng muốn ôm chầm lấy nó một cái thật chặt—nhưng tôi đã quyết định từ hai năm trước là sẽ không bám dính lấy nó quá mức như vậy nữa. Kìm nén sự thân mật ấy lại, tôi chỉ nhẹ nhàng vuốt mái tóc vàng của con bé thay vào đó.

“Chị xin lỗi vì đã là một người chị tồi tệ đến thế… Dù bé Michelie của chị đã lớn khôn thế này, vậy mà chị lại ra nông nỗi thảm hại này đây.”

“Đâu có thế đâu, chị hai. Người hiểu rõ nhất việc chị hai là ngầu nhất trên đời này suy cho cùng chính là em mà. Cho nên đừng có lo lắng về mấy chuyện đó làm gì.”

“Không, lần này thì mọi chuyện bày mươi mươi ra rồi. Lại càng tệ hơn vì nó xảy ra ở một sự kiện do gia đình chúng ta tổ chức. Chị thậm chí còn gây rắc rối cho tiểu thư nhà Calibrachoa, những người bạn của gia đình chúng ta nữa…”

“Nếu là người đó thì họ không phải kiểu người sẽ đánh giá tiêu cực về chuyện đó đâu. Nếu có thì đó mới là người mà chị ít phải lo lắng về việc làm phật lòng nhất đấy.”

Mặc dù hôm qua mới là lần gặp đầu tiên, có vẻ như Michelie đã nắm bắt rõ ràng tính cách của tiểu thư nhà Calibrachoa.

Thực tế là vì người đó sẵn sàng bỏ qua chuyện này, nên tôi càng phải chắc chắn gửi lời xin lỗi cho đàng hoàng. Đó mới gọi là phép xã giao. Dù một lời xin lỗi có thể chỉ là hình thức; nhưng việc phớt lờ và tỏ thái độ lạnh nhạt với cô ấy sẽ là hành động tồi tệ nhất mà một người có thể phạm phải. Sau này tôi sẽ cần phải đến thăm và giải thích rõ ràng với cô ấy.

“Hơn nữa, bầu không khí lúc đó cũng không đến nỗi tệ, nên em nghĩ chị không cần phải lo lắng về chuyện đó đâu. Mọi người có hơi bối rối một chút, nhưng chỉ có vậy thôi. Ngay cả Charles cũng không tỏ ra khó chịu lắm, thế nên chị không cần phải bận tâm quá mức đâu, chị hai.”

“…Chắc là vậy nhỉ”

Lứa tuổi được mời đến đều còn rất trẻ con. Đó là lý do duy nhất khiến nó không gây ra một sự náo động lớn. Mặc dù lời nói của Michelie đáng lẽ phải là tin tốt – nhưng tôi chẳng thể vui mừng một cách thành thật được.

Tất nhiên, người sai là tôi, kẻ tổ chức đã vứt bỏ trách nhiệm của mình, thế nên việc biết rằng mọi người ở đó không hề khó chịu trước hành động của tôi đáng lẽ phải là một điều tốt. Việc tôi không để lại cho họ một ấn tượng xấu, theo mọi lẽ phải, là một điều đáng mừng.

Nhưng dù chỉ một chút thôi…tôi ước gì họ đã cảm thấy phiền phức.

Tôi sẽ không bao giờ nói điều này với bất kỳ ai – nhưng tôi thực sự muốn họ bận tâm về nó.

“…..hừm”

Đáp lại cái bĩu môi vô thức của tôi, đôi mắt xanh của Michelie bỗng chốc như nhìn thấu tâm can tôi.

“Em thấy vô cùng khó chịu.”

Tôi giật mình vì bị nhìn thấu quá dễ dàng.

Tôi đã là một cuốn sách mở đối với con bé từ lâu lắm rồi, tôi đã từ bỏ việc cố gắng tìm hiểu xem làm cách nào nó lại nhìn thấu được mình. Tôi tự hỏi tại sao con bé này lúc nào cũng có thể phát hiện ra những thay đổi nhỏ nhất trong cảm xúc. Lần này cũng vậy, nó có thể nhìn thẳng vào nguồn cơn của sự bất mãn trong tôi. Đôi mắt con bé nheo lại.

“Cái tên Charles đó, cứ phớt lờ hắn đi là được.”

“Không, Michelie,”

Nghĩ đến việc con bé có thể nhìn thấu tận tâm can tôi với sự nhạy bén sắc sảo đó, để rồi thốt ra những lời như vậy. Tôi phải thán phục sự trưởng thành của đứa em gái nhỏ này. Dù vậy tôi vẫn phải lắc đầu.

“Chị mới là kẻ xấu. Chị cần phải chấp nhận rằng mình đã sai.”

“Chị hai không có xấu. Người sai hoàn toàn là Charles.”

Đúng như tôi nghĩ, Michelie thực sự rất tốt bụng. Phồng cái má ấy lên, vô điều kiện bảo vệ tôi mặc dù tôi mới là chị lớn. Dù với cái vẻ mặt bực bội đó thì em gái tôi trông vẫn rất đáng yêu. Tôi nhẹ nhàng vỗ về những lọn tóc xoăn màu vàng của con bé như một cách để dỗ dành nó.

Đứa em gái nhỏ đáng yêu này của tôi đang ngày càng trưởng thành và trở nên mạnh mẽ. Con bé đã có thể tự đứng trên đôi chân của mình rồi. Hơn thế nữa, nó đã trở thành một người đáng tin cậy đến mức có thể chống đỡ ngược lại cho tôi.

Với điều kiện này, đối với một kẻ như tôi, không còn cách nào khác ngoài việc trở thành một người có thể đứng sánh vai cùng con bé.

Và cứ thế cuộc trò chuyện của chúng tôi bị ngắt quãng bởi tiếng gõ cửa.

“Aaaah, cậu ấy đến rồi kìa.”

Có vẻ như chúng ta có khách. Theo tiếng gõ cửa, khuôn mặt Michelie đanh lại vì chán nản.

Ngay cả Michelie cũng có những người mà con bé không tài nào đối phó nổi, và cả hai chúng tôi đều biết ai đang đứng ở phía bên kia cánh cửa. Con bé vội vã tiến đến cửa, để mặc tôi làm vật tế thần cho ngày hôm nay.

“Chúc chị may mắn nhé, chị hai!”

“Em vừa nói gì cơ!”

Khi Michelie mỉm cười nắm chặt tay như một cách để cổ vũ, cánh cửa bật mở.

“Xin phép được làm phiền, tiểu thư Christina.” Trong không gian trước cánh cửa mở rộng xuất hiện hai vị phu nhân.

Một người là hầu gái ở lại trong nhà, dù cô ấy vẫn còn trẻ, nhưng đang ở độ tuổi làm việc hết mình cho chúng tôi suốt nhiều năm qua. Bên cạnh người hầu gái là một người chẳng cần phải giới thiệu.

“Tiểu thư Chris, tôi rất tiếc phải cắt ngang cuộc trò chuyện của cô, nhưng đã đến giờ học rồi đấy.”

Bà trông không quá 40 tuổi, với phần sống lưng thẳng tắp hoàn hảo. Không có chút sự mềm mỏng nào trong giọng điệu nghiêm khắc hay biểu cảm cứng nhắc ấy.

Gia sư được thuê bởi gia tộc Noir, Mariwa Toinette.

“X-Xin chào buổi chiều, thưa cô Mariwa.”

“Chào buổi chiều, tiểu thư Michelie”

Khi Michelie và Mariwa lướt qua nhau, họ chỉ trao nhau vài lời chào ngắn ngủi.

Michelie, người vốn luôn hiên ngang trước mọi kẻ thù, lại cúi đầu thật nhanh và hầu như chẳng dám nhìn sang Mariwa khi bước ra cửa.

Dường như ngay cả Michelie cũng có lúc phải kính sợ Mariwa.

Chà, không phải là tôi không hiểu được cảm giác sợ hãi Mariwa ấy.

“Thế nào nhỉ. Tôi đã nghe chuyện rồi đấy, thưa tiểu thư Chris.”

Ngay khi Michelie rời đi và sau khi xác nhận người hầu gái đã khép lại cánh cửa, Mariwa mới cất lời.

Vừa mở miệng, Mariwa đã cất lên một giọng nói khiến sống lưng tôi lạnh toát.

Thực chất thì Mariwa vô cùng đáng sợ.

“Gì cơ? Cậu đang nói gì vậy chứ?”

“Tôi nghe nói rằng ngài đã bỏ rơi cả đội ngũ của mình. Hơn thế nữa, ngài còn để lại đống bừa bộn đó cho tiểu thư Michelie dọn dẹp hộ nữa cơ mà.”

Mọi cố gắng giả vờ ngây ngô của tôi đều trở nên vô ích.

Chẳng còn lối thoát nào trước lời tóm tắt ngắn gọn của cô ấy về những gì đã xảy ra.

Tôi suýt chép miệng vì bị phát hiện, nhưng nếu thả lỏng theo bốc đồng đó thì chỉ rước thêm rắc rối vào người.

“Cậu nghe được chuyện đó từ đâu thế…?”

“Khắp mọi nơi chứ đâu.”

Đúng là cô ấy nắm giữ một nguồn tin tức và bát quái dồi dào thật đấy.

Đây chẳng phải là hoàn cảnh mà tôi có thể đi trách móc một kẻ tai thính như Mariwa.

Ngay cả khi thốt ra những lời dửng dưng, hào quang quanh Mariwa vừa mang nét bình lặng lại vừa sắc lạnh.

Nếu phải xếp loại tâm trạng của cô ấy hôm nay, thì đó chính là ngọn lửa giận dữ không tài nào kìm nén nổi.

“Tôi đã tưởng ngài đã thức tỉnh để trở thành một tiểu thư thực thụ rồi chứ, hóa ra là tôi nhầm. Hôm nay, chúng ta hãy uốn nắn lại bằng cách ôn tập phép xã giao một lần nữa nhé?”

Buổi học ngày hôm nay xem chừng sẽ là một buổi cực kỳ nghiêm khắc đây.

Truyện liên quan

Công Việc Đơn Giản Chỉ Là Chết Dưới Tay Anh Hùng Hoàn thành Nhật Bản

Công Việc Đơn Giản Chỉ Là Chết Dưới Tay Anh Hùng

Cập nhật: 4 ngày trước

Do mưu đồ của thực thể bí ẩn “Ma Thần”, một chàng trai trẻ, Nakajima Ryou, đã được tái sinh ...

375 496
Nếu Như Ở Okehazama Imagawa Đã Thắng ~ Chế Tạo Quốc Gia Không Đốt Cháy Của Tôi, Kẻ Xuyên Không Thời Chiến Quốc ~ Đang ra Nhật Bản

Nếu Như Ở Okehazama Imagawa Đã Thắng ~ Chế Tạo Quốc Gia Không Đốt Cháy Của Tôi, Kẻ Xuyên Không Thời Chiến Quốc ~

Web Novel Tomu Omi
Cập nhật: 1 tuần trước

「Nếu như ở Okehazama, Imagawa Yoshimoto đã đánh bại Oda Nobunaga –」. .

32 223
Nhật Bản là kẻ thù ở dị giớ Đang ra Nhật Bản

Nhật Bản là kẻ thù ở dị giớ

Web Novel Shinonomaru @ Ayaka R15
Cập nhật: 1 tuần trước

Một ngày nọ, Nhật Bản cùng toàn bộ lãnh thổ bị chuyển đến một thế giới khác.. Vệ tinh biến ...

32 226
Tái Tạo Starship! ~Game Thủ Chuyển Sinh Vào Thế Giới Game Sf Muốn Khôi Phục Hình Dáng Lý Tưởng Của Cỗ Máy Yêu Quý Đã Bị Khởi Tạo Lại~ Đang ra Nhật Bản

Tái Tạo Starship! ~Game Thủ Chuyển Sinh Vào Thế Giới Game Sf Muốn Khôi Phục Hình Dáng Lý Tưởng Của Cỗ Máy Yêu Quý Đã Bị Khởi Tạo Lại~

Cập nhật: 1 tuần trước

◇Chàng trai trẻ, Ren, yêu thích thể loại game online SF nơi anh lái tàu vũ trụ và rong ruổi ...

25 381